"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là…
Chương 700: Cô Nhóc Của Anh Trong Tình Trạng Này Xem Ra Rất Thẳng Thắn
Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… **********“Noãn Tâm, đừng lo lắng, chị không phải mẹ hay chị gái chị...!chị không tham lam như bọn họ.Chị chỉ muốn được nổi tiếng, có được danh tiếng trên mạng cũng được...!miễn là chị có thể kiếm tiền, mua được nhiều quần áo sang trọng, đắt đỏ mà không cần phải lo nghĩ về chuyện tiền bạc, việc gì chị cũng có thể làm được.“Đây là số điện thoại tôi, chị lưu vào, ăn lẩu xong cứ về nhà mà đợi thông báo “Cảm ơn em họ!”Trương Bảo Hồng gắp miếng thịt vào bát cho Tô Noãn Tâm với vẻ vô cùng nhiệt tình.Cả bữa ăn, Tô Noãn Tâm chỉ việc đưa thức ăn vào miệng rồi nuốt, mọi thứ đều được nhúng chín và tự động cho vào bát cô ấy.Khóe môi Lâm Tiểu Mạn và Dương Diễm không khỏi co giật khi chứng kiến điều này.Đúng là không tài nào giải thích nổi mà, thực ra trong nhà có một hoặc hai người biết điều như này, cũng không tệ lắm...!Chỉ cần đưa ra một số lợi ích cho họ, họ liền ngoan ngoãn phục vụ mình đến nơi đến chốn.Cũng chẳng khác nào mấy kẻ bám đuôi là may...!Mà Tô Noãn Tâm, cô cũng chẳng nghĩ nhiều.Nếu biết đường trả ơn cho cô, cô sẵn lòng dang tay cứu giúp, dù sao cũng không gây hại gì nhiều.Nhưng nếu cô ta là loại người vong ân bội nghĩa, cô đã có lòng cứu giúp rồi còn đòi hỏi nhiều hơn, cho rằng việc cô giúp đỡ là chuyện đương nhiên phải làm, loại người này tốt nhất là cô nên tránh càng xa càng tốt.Sau bữa lẩu, cả nhóm đang định đứng dậy rời đi thì đột nhiên một bóng người cao lớn bước vào.Dương Diễm cùng Lâm Xuân Mạn kinh ngạc nói: “Tổng giám đốc Lệ, sao chú lại ở đây?”Trương Bảo Hồng ngây người trong chốc lát, sau đó liền hét lên một cách nhiệt tình: “Em rể, em đến đón em họ chị về sao...!Lệ Minh Viễn lạnh nhạt tặng cô ta một cái liếc nhìn, sau đó khẽ gật đầu, quay sang nhìn Tô Noãn Tâm.Tô Noãn Tâm một chút bất ngờ cũng không có, vẫn giữ nguyên bộ mặt lạnh lùng từ đầu đến giờ nhìn anh nói: “Lệ Minh Viễn, chú đến đây làm gì vậy?” “Đến đón em.
**********
“Noãn Tâm, đừng lo lắng, chị không phải mẹ hay chị gái chị...!chị không tham lam như bọn họ.
Chị chỉ muốn được nổi tiếng, có được danh tiếng trên mạng cũng được...!miễn là chị có thể kiếm tiền, mua được nhiều quần áo sang trọng, đắt đỏ mà không cần phải lo nghĩ về chuyện tiền bạc, việc gì chị cũng có thể làm được.
“Đây là số điện thoại tôi, chị lưu vào, ăn lẩu xong cứ về nhà mà đợi thông báo “Cảm ơn em họ!”
Trương Bảo Hồng gắp miếng thịt vào bát cho Tô Noãn Tâm với vẻ vô cùng nhiệt tình.
Cả bữa ăn, Tô Noãn Tâm chỉ việc đưa thức ăn vào miệng rồi nuốt, mọi thứ đều được nhúng chín và tự động cho vào bát cô ấy.
Khóe môi Lâm Tiểu Mạn và Dương Diễm không khỏi co giật khi chứng kiến điều này.
Đúng là không tài nào giải thích nổi mà, thực ra trong nhà có một hoặc hai người biết điều như này, cũng không tệ lắm...!
Chỉ cần đưa ra một số lợi ích cho họ, họ liền ngoan ngoãn phục vụ mình đến nơi đến chốn.
Cũng chẳng khác nào mấy kẻ bám đuôi là may...!
Mà Tô Noãn Tâm, cô cũng chẳng nghĩ nhiều.
Nếu biết đường trả ơn cho cô, cô sẵn lòng dang tay cứu giúp, dù sao cũng không gây hại gì nhiều.
Nhưng nếu cô ta là loại người vong ân bội nghĩa, cô đã có lòng cứu giúp rồi còn đòi hỏi nhiều hơn, cho rằng việc cô giúp đỡ là chuyện đương nhiên phải làm, loại người này tốt nhất là cô nên tránh càng xa càng tốt.
Sau bữa lẩu, cả nhóm đang định đứng dậy rời đi thì đột nhiên một bóng người cao lớn bước vào.
Dương Diễm cùng Lâm Xuân Mạn kinh ngạc nói: “Tổng giám đốc Lệ, sao chú lại ở đây?”
Trương Bảo Hồng ngây người trong chốc lát, sau đó liền hét lên một cách nhiệt tình: “Em rể, em đến đón em họ chị về sao...!
Lệ Minh Viễn lạnh nhạt tặng cô ta một cái liếc nhìn, sau đó khẽ gật đầu, quay sang nhìn Tô Noãn Tâm.
Tô Noãn Tâm một chút bất ngờ cũng không có, vẫn giữ nguyên bộ mặt lạnh lùng từ đầu đến giờ nhìn anh nói: “Lệ Minh Viễn, chú đến đây làm gì vậy?” “Đến đón em.
Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… **********“Noãn Tâm, đừng lo lắng, chị không phải mẹ hay chị gái chị...!chị không tham lam như bọn họ.Chị chỉ muốn được nổi tiếng, có được danh tiếng trên mạng cũng được...!miễn là chị có thể kiếm tiền, mua được nhiều quần áo sang trọng, đắt đỏ mà không cần phải lo nghĩ về chuyện tiền bạc, việc gì chị cũng có thể làm được.“Đây là số điện thoại tôi, chị lưu vào, ăn lẩu xong cứ về nhà mà đợi thông báo “Cảm ơn em họ!”Trương Bảo Hồng gắp miếng thịt vào bát cho Tô Noãn Tâm với vẻ vô cùng nhiệt tình.Cả bữa ăn, Tô Noãn Tâm chỉ việc đưa thức ăn vào miệng rồi nuốt, mọi thứ đều được nhúng chín và tự động cho vào bát cô ấy.Khóe môi Lâm Tiểu Mạn và Dương Diễm không khỏi co giật khi chứng kiến điều này.Đúng là không tài nào giải thích nổi mà, thực ra trong nhà có một hoặc hai người biết điều như này, cũng không tệ lắm...!Chỉ cần đưa ra một số lợi ích cho họ, họ liền ngoan ngoãn phục vụ mình đến nơi đến chốn.Cũng chẳng khác nào mấy kẻ bám đuôi là may...!Mà Tô Noãn Tâm, cô cũng chẳng nghĩ nhiều.Nếu biết đường trả ơn cho cô, cô sẵn lòng dang tay cứu giúp, dù sao cũng không gây hại gì nhiều.Nhưng nếu cô ta là loại người vong ân bội nghĩa, cô đã có lòng cứu giúp rồi còn đòi hỏi nhiều hơn, cho rằng việc cô giúp đỡ là chuyện đương nhiên phải làm, loại người này tốt nhất là cô nên tránh càng xa càng tốt.Sau bữa lẩu, cả nhóm đang định đứng dậy rời đi thì đột nhiên một bóng người cao lớn bước vào.Dương Diễm cùng Lâm Xuân Mạn kinh ngạc nói: “Tổng giám đốc Lệ, sao chú lại ở đây?”Trương Bảo Hồng ngây người trong chốc lát, sau đó liền hét lên một cách nhiệt tình: “Em rể, em đến đón em họ chị về sao...!Lệ Minh Viễn lạnh nhạt tặng cô ta một cái liếc nhìn, sau đó khẽ gật đầu, quay sang nhìn Tô Noãn Tâm.Tô Noãn Tâm một chút bất ngờ cũng không có, vẫn giữ nguyên bộ mặt lạnh lùng từ đầu đến giờ nhìn anh nói: “Lệ Minh Viễn, chú đến đây làm gì vậy?” “Đến đón em.