Tác giả:

"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là…

Chương 825: Hình Như Trước Kia Chú Vẫn Luôn Không Vui

Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trong lòng Lệ Minh Viễn như sụp đổ.Vậy anh của hiện tại vất đầu?Bị nhóc con chế sao?Tô Noãn Tâm khẽ vuốt khuôn mặt đẹp trai bên trên tấm ảnh: “Nếu lúc đó mà em gặp được chú thì tốt biết bao nhiêu!” “Tô Noãn Tâm!” “Ai da, chú đừng tức giận mà...!Người ta đầu có ghét bỏ chú của bây giờ đâu, chỉ đơn thuần là cảm thấy tiếc nuối thôi mà”Lệ Minh Viễn hít vào một hơi nói: “Hiện tại còn tiếc nuối không?”Vẻ mặt Tô Noãn Tâm đau khổ cọ xát vào ngực anh nói: “Càng tiếc nuối nha...!Khi đó chú thật là đẹp trai, nếu cháu mà gặp chú khi ấy, chắc chắn cháu sẽ không nhịn được mà viết thư tình cho chú, theo đuổi chú luôn!”Cho nên não anh bị úng nước mới có thể bảo Lệ Minh Nguyệt mang album tới? “Mặc kệ đó chú...!Chú nhất định phải mặc đồ thể thao cho em xem!” “Còn gì nữa?” “Thay đổi kiểu tóc Nhuộm tý màu...!“Không có khả năng” “Chú ơi, đi mà...!“Làm nũng vô tác dụng.“Đợi đến sinh nhật, chú cũng không chịu thỏa mãn nguyện vọng này của em sao?”Lệ Minh Viễn suýt chút nữa bị làm cho tức cười.“Quà sinh nhật đã chuẩn bị xong...!Cho nên, không “Chú ơi...!“Đã nói làm nũng cũng vô dụng, còn xem nữa không? Không thì trở về phòng tắm rửa đi ngủ.“Xem xem xem...!Em vẫn chưa xem chú thời cấp hai đâu.” ТrцуeлAРР.c*ом trang web cập nhật nhanh nhấtThời cấp hai rất bình thường.Lúc đó hầu như đều để đầu đinh, nhìn khác hoàn toàn với bây giờ.Tô Noãn Tâm nhìn xong thì bật cười ha ha thành tiếng.Khóe miệng Lệ Minh Viễn co rút: “Còn cười nữa thì đừng mong xem nữa.“Em muốn xem, để em tự mình lật...!Thời tiểu học gần như cũng tương tự với thờiimgwebtruyen.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trong lòng Lệ Minh Viễn như sụp đổ.

Vậy anh của hiện tại vất đầu?

Bị nhóc con chế sao?

Tô Noãn Tâm khẽ vuốt khuôn mặt đẹp trai bên trên tấm ảnh: “Nếu lúc đó mà em gặp được chú thì tốt biết bao nhiêu!” “Tô Noãn Tâm!” “Ai da, chú đừng tức giận mà...!Người ta đầu có ghét bỏ chú của bây giờ đâu, chỉ đơn thuần là cảm thấy tiếc nuối thôi mà”

Lệ Minh Viễn hít vào một hơi nói: “Hiện tại còn tiếc nuối không?”

Vẻ mặt Tô Noãn Tâm đau khổ cọ xát vào ngực anh nói: “Càng tiếc nuối nha...!Khi đó chú thật là đẹp trai, nếu cháu mà gặp chú khi ấy, chắc chắn cháu sẽ không nhịn được mà viết thư tình cho chú, theo đuổi chú luôn!”

Cho nên não anh bị úng nước mới có thể bảo Lệ Minh Nguyệt mang album tới? “Mặc kệ đó chú...!Chú nhất định phải mặc đồ thể thao cho em xem!” “Còn gì nữa?” “Thay đổi kiểu tóc Nhuộm tý màu...!“Không có khả năng” “Chú ơi, đi mà...!“Làm nũng vô tác dụng.

“Đợi đến sinh nhật, chú cũng không chịu thỏa mãn nguyện vọng này của em sao?”

Lệ Minh Viễn suýt chút nữa bị làm cho tức cười.

“Quà sinh nhật đã chuẩn bị xong...!Cho nên, không “Chú ơi...!“Đã nói làm nũng cũng vô dụng, còn xem nữa không? Không thì trở về phòng tắm rửa đi ngủ.

“Xem xem xem...!Em vẫn chưa xem chú thời cấp hai đâu.” ТrцуeлAРР.c*ом trang web cập nhật nhanh nhất

Thời cấp hai rất bình thường.

Lúc đó hầu như đều để đầu đinh, nhìn khác hoàn toàn với bây giờ.

Tô Noãn Tâm nhìn xong thì bật cười ha ha thành tiếng.

Khóe miệng Lệ Minh Viễn co rút: “Còn cười nữa thì đừng mong xem nữa.

“Em muốn xem, để em tự mình lật...!

Thời tiểu học gần như cũng tương tự với thờiimgwebtruyen

Image removed.

.

Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trong lòng Lệ Minh Viễn như sụp đổ.Vậy anh của hiện tại vất đầu?Bị nhóc con chế sao?Tô Noãn Tâm khẽ vuốt khuôn mặt đẹp trai bên trên tấm ảnh: “Nếu lúc đó mà em gặp được chú thì tốt biết bao nhiêu!” “Tô Noãn Tâm!” “Ai da, chú đừng tức giận mà...!Người ta đầu có ghét bỏ chú của bây giờ đâu, chỉ đơn thuần là cảm thấy tiếc nuối thôi mà”Lệ Minh Viễn hít vào một hơi nói: “Hiện tại còn tiếc nuối không?”Vẻ mặt Tô Noãn Tâm đau khổ cọ xát vào ngực anh nói: “Càng tiếc nuối nha...!Khi đó chú thật là đẹp trai, nếu cháu mà gặp chú khi ấy, chắc chắn cháu sẽ không nhịn được mà viết thư tình cho chú, theo đuổi chú luôn!”Cho nên não anh bị úng nước mới có thể bảo Lệ Minh Nguyệt mang album tới? “Mặc kệ đó chú...!Chú nhất định phải mặc đồ thể thao cho em xem!” “Còn gì nữa?” “Thay đổi kiểu tóc Nhuộm tý màu...!“Không có khả năng” “Chú ơi, đi mà...!“Làm nũng vô tác dụng.“Đợi đến sinh nhật, chú cũng không chịu thỏa mãn nguyện vọng này của em sao?”Lệ Minh Viễn suýt chút nữa bị làm cho tức cười.“Quà sinh nhật đã chuẩn bị xong...!Cho nên, không “Chú ơi...!“Đã nói làm nũng cũng vô dụng, còn xem nữa không? Không thì trở về phòng tắm rửa đi ngủ.“Xem xem xem...!Em vẫn chưa xem chú thời cấp hai đâu.” ТrцуeлAРР.c*ом trang web cập nhật nhanh nhấtThời cấp hai rất bình thường.Lúc đó hầu như đều để đầu đinh, nhìn khác hoàn toàn với bây giờ.Tô Noãn Tâm nhìn xong thì bật cười ha ha thành tiếng.Khóe miệng Lệ Minh Viễn co rút: “Còn cười nữa thì đừng mong xem nữa.“Em muốn xem, để em tự mình lật...!Thời tiểu học gần như cũng tương tự với thờiimgwebtruyen.

Chương 825: Hình Như Trước Kia Chú Vẫn Luôn Không Vui