Tác giả:

"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là…

Chương 869: Nhiếp Hạo Xuất Viện Ngày Nghỉ Kết Thúc

Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Ha ha, dù sao cũng không phải là tiêu tiền của mình, cháu còn muốn chuyển luôn cả cửa hàng về nhà nữa.Thím Lý dở khóc dở cười nói: “Cậu Tần này...!Hào phóng như vậy sao?" “Thím Lý đừng quan tâm những chuyện này, cứ nhận là được, những thứ này là mua cho chủ nhà cháu, thím Lý sắp xếp lại hộ cho cháu với, bỏ vào trong tủ thu dọn luôn cả mấy bộ vest kia của chú đem đi cất đi nữa...!Ngày mai cháu sẽ bảo chú ấy mặc quần áo này đi làm.“Chuyện này...!Cậu chủ vui lòng sao?” “Chú ấy không vui cũng phải vui! Đây cũng đâu phải mấy bộ quần áo lòe loẹt khoa trương gì đâu, chỉ là mấy bộ quần áo thể thao thôi mà!” “Được rồi...!Để thím thu dọn!” “Vâng, đây là đồ của cháu, tự cháu sẽ cất kỹ!” “Noãn Tâm cất đồ đi, thím sẽ thu dọn chỗ này” Thím Lý vừa thu dọn đồ vừa vụng trộm gọi điện thoại cho Lệ Minh Viễn.Hỏi thăm ý của Lệ Minh Viễn.Lệ Minh Viễn không ngờ nhóc con còn mua quần áo cho anh, còn muốn đổi hết cả tủ quần áo anh thường xuyên mặc thì bị chọc tức đến bật cười.“Đừng nghe em ấy, cứ đặt quần áo vào trong tủ, nhưng không được cất mấy bộ quần áo ban đầu di." “Ngưng Noãn Tâm sẽ không vui...!“Vậy cứ đặt vào trước, chờ cháu về xử lý “Vậy được rồi."Bây giờ em ấy đang làm gì?” “Hình như Noãn Tâm đang đem đồ về trong phòng cất.Cập nhật nhanh nhất trê*n ТгцyenАРР.cомSau khi cúp điện thoại xong, khỏe môi Lệ Minh Viễn không khỏi cong lên”Mấy chục tỷ này coi như là không có phí công tốn, nghe thím Lý nói...!Hình như mua cho anh rất nhiều thứ.Nhóc con đi làm chuyện xấu, hố người...!Nhưng vẫn không quên phần anh.Loại cảm giác này không tệ lắm.Đợi đến khi anh về nhà, anh mới phát hiện ra, ngoại trừ anh ra thì thím Lý, Lý Mạnh với dì Tô cũng đều có.Đến cả em họ của Lý Mạnh cũng có phần.Thế mà anh không phải độc nhất.imgwebtruyen.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Ha ha, dù sao cũng không phải là tiêu tiền của mình, cháu còn muốn chuyển luôn cả cửa hàng về nhà nữa.

Thím Lý dở khóc dở cười nói: “Cậu Tần này...!Hào phóng như vậy sao?" “Thím Lý đừng quan tâm những chuyện này, cứ nhận là được, những thứ này là mua cho chủ nhà cháu, thím Lý sắp xếp lại hộ cho cháu với, bỏ vào trong tủ thu dọn luôn cả mấy bộ vest kia của chú đem đi cất đi nữa...!Ngày mai cháu sẽ bảo chú ấy mặc quần áo này đi làm.

“Chuyện này...!Cậu chủ vui lòng sao?” “Chú ấy không vui cũng phải vui! Đây cũng đâu phải mấy bộ quần áo lòe loẹt khoa trương gì đâu, chỉ là mấy bộ quần áo thể thao thôi mà!” “Được rồi...!Để thím thu dọn!” “Vâng, đây là đồ của cháu, tự cháu sẽ cất kỹ!” “Noãn Tâm cất đồ đi, thím sẽ thu dọn chỗ này” Thím Lý vừa thu dọn đồ vừa vụng trộm gọi điện thoại cho Lệ Minh Viễn.

Hỏi thăm ý của Lệ Minh Viễn.

Lệ Minh Viễn không ngờ nhóc con còn mua quần áo cho anh, còn muốn đổi hết cả tủ quần áo anh thường xuyên mặc thì bị chọc tức đến bật cười.

“Đừng nghe em ấy, cứ đặt quần áo vào trong tủ, nhưng không được cất mấy bộ quần áo ban đầu di." “Ngưng Noãn Tâm sẽ không vui...!“Vậy cứ đặt vào trước, chờ cháu về xử lý “Vậy được rồi.

"Bây giờ em ấy đang làm gì?” “Hình như Noãn Tâm đang đem đồ về trong phòng cất.

Cập nhật nhanh nhất trê*n ТгцyenАРР.cом

Sau khi cúp điện thoại xong, khỏe môi Lệ Minh Viễn không khỏi cong lên”

Mấy chục tỷ này coi như là không có phí công tốn, nghe thím Lý nói...!Hình như mua cho anh rất nhiều thứ.

Nhóc con đi làm chuyện xấu, hố người...!Nhưng vẫn không quên phần anh.

Loại cảm giác này không tệ lắm.

Đợi đến khi anh về nhà, anh mới phát hiện ra, ngoại trừ anh ra thì thím Lý, Lý Mạnh với dì Tô cũng đều có.

Đến cả em họ của Lý Mạnh cũng có phần.

Thế mà anh không phải độc nhất.imgwebtruyen

Image removed.

.

Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Ha ha, dù sao cũng không phải là tiêu tiền của mình, cháu còn muốn chuyển luôn cả cửa hàng về nhà nữa.Thím Lý dở khóc dở cười nói: “Cậu Tần này...!Hào phóng như vậy sao?" “Thím Lý đừng quan tâm những chuyện này, cứ nhận là được, những thứ này là mua cho chủ nhà cháu, thím Lý sắp xếp lại hộ cho cháu với, bỏ vào trong tủ thu dọn luôn cả mấy bộ vest kia của chú đem đi cất đi nữa...!Ngày mai cháu sẽ bảo chú ấy mặc quần áo này đi làm.“Chuyện này...!Cậu chủ vui lòng sao?” “Chú ấy không vui cũng phải vui! Đây cũng đâu phải mấy bộ quần áo lòe loẹt khoa trương gì đâu, chỉ là mấy bộ quần áo thể thao thôi mà!” “Được rồi...!Để thím thu dọn!” “Vâng, đây là đồ của cháu, tự cháu sẽ cất kỹ!” “Noãn Tâm cất đồ đi, thím sẽ thu dọn chỗ này” Thím Lý vừa thu dọn đồ vừa vụng trộm gọi điện thoại cho Lệ Minh Viễn.Hỏi thăm ý của Lệ Minh Viễn.Lệ Minh Viễn không ngờ nhóc con còn mua quần áo cho anh, còn muốn đổi hết cả tủ quần áo anh thường xuyên mặc thì bị chọc tức đến bật cười.“Đừng nghe em ấy, cứ đặt quần áo vào trong tủ, nhưng không được cất mấy bộ quần áo ban đầu di." “Ngưng Noãn Tâm sẽ không vui...!“Vậy cứ đặt vào trước, chờ cháu về xử lý “Vậy được rồi."Bây giờ em ấy đang làm gì?” “Hình như Noãn Tâm đang đem đồ về trong phòng cất.Cập nhật nhanh nhất trê*n ТгцyenАРР.cомSau khi cúp điện thoại xong, khỏe môi Lệ Minh Viễn không khỏi cong lên”Mấy chục tỷ này coi như là không có phí công tốn, nghe thím Lý nói...!Hình như mua cho anh rất nhiều thứ.Nhóc con đi làm chuyện xấu, hố người...!Nhưng vẫn không quên phần anh.Loại cảm giác này không tệ lắm.Đợi đến khi anh về nhà, anh mới phát hiện ra, ngoại trừ anh ra thì thím Lý, Lý Mạnh với dì Tô cũng đều có.Đến cả em họ của Lý Mạnh cũng có phần.Thế mà anh không phải độc nhất.imgwebtruyen.

Chương 869: Nhiếp Hạo Xuất Viện Ngày Nghỉ Kết Thúc