"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là…
Chương 874: Cả Đời Này Đừng Nghĩ Tới Chuyện Ly Hôn!
Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Hum?" “Minh Dao ở chung với con nhóc nhà cậu Phiền cậu hỗ trợ chăm sóc con bé.“Không cần ông nói những lời này, Minh Dao là cháu gái mà ông nội tôi nhận, cũng xem như là người nhà họ Lệ tôi, không có quan hệ gì với nhà họ Lục các người.Lục Viễn Phương nghe vậy thì đen cả mặt.“Chuyện này bắt đầu từ khi nào?” “Sau khi Minh Dao bị Kỷ Vân Như truy sát được Nhiếp Hạo cứu...!Trước đây Nhiếp Hạo phải nằm viện một tuần là do Kỷ Vân Như ban tặng.“Bà ta có bệnh sao!” Lục Viễn Phương biết được chuyện này, trong lòng tức giận không có chỗ trút giận.“Cho nên...!Trẻ con thân cận với ân nhân cứu mạng thì có lỗi gì?” “Cậu để ông nội cậu nhân Minh Dao làm cháu gái là vì muốn bảo vệ con bé?” “Ừm, để Kỷ Vân Như kiêng kị.“Lệ Minh Viễn...!Chuyện này coi như tôi thiếu cậu một ân tình” "Không cần.“Dù sao thì tôi cũng sẽ nhớ kỹ “Tùy ông” Anh đối xử tốt với Minh Dao cũng không phải bởi vì Lục Viễn Phương.Ban đầu là bởi vì nhóc con kia.Sau là bởi vì Minh Dao khiến anh vui vẻ.Sau khi cúp điện thoại xong, Lục Viễn Phương ngồi trầm ngâm ở bàn làm việc.Cập nhật nhanh nhất trên* ТгцyenАРР.cомKhông lâu sau, cửa phòng làm việc bị đẩy ra.Kỷ Vân Như dẫm lên giày cao gót đi vào.Lục Viễn Phương vừa nhìn thấy bà ta thì lập tức đau cả đầu.Vẻ mặt ông ta u ám nói: "Bà tới đây làm gì?”Kỷ Vân Như nhíu mày nói: “Làm sao? Tôi là bà chủ của nhà họ Lục, chẳng lẽ không thể đến công ty của nhà họ Lục sao?" “Có việc thì nói, đừng có ở đây nói đều, nhìn mà buồn nôn.“Ông tưởng tôi nhìn thấy ông thì không buồn nôn sao?” “Vậy thì đừng nhiều lời nữa!” “Tiền thuốc men của anh tôi không đủ, ông phải giúp tôi.”imgwebtruyen.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Hum?" “Minh Dao ở chung với con nhóc nhà cậu Phiền cậu hỗ trợ chăm sóc con bé.
“Không cần ông nói những lời này, Minh Dao là cháu gái mà ông nội tôi nhận, cũng xem như là người nhà họ Lệ tôi, không có quan hệ gì với nhà họ Lục các người.
Lục Viễn Phương nghe vậy thì đen cả mặt.
“Chuyện này bắt đầu từ khi nào?” “Sau khi Minh Dao bị Kỷ Vân Như truy sát được Nhiếp Hạo cứu...!Trước đây Nhiếp Hạo phải nằm viện một tuần là do Kỷ Vân Như ban tặng.
“Bà ta có bệnh sao!” Lục Viễn Phương biết được chuyện này, trong lòng tức giận không có chỗ trút giận.
“Cho nên...!Trẻ con thân cận với ân nhân cứu mạng thì có lỗi gì?” “Cậu để ông nội cậu nhân Minh Dao làm cháu gái là vì muốn bảo vệ con bé?” “Ừm, để Kỷ Vân Như kiêng kị.
“Lệ Minh Viễn...!Chuyện này coi như tôi thiếu cậu một ân tình” "Không cần.
“Dù sao thì tôi cũng sẽ nhớ kỹ “Tùy ông” Anh đối xử tốt với Minh Dao cũng không phải bởi vì Lục Viễn Phương.
Ban đầu là bởi vì nhóc con kia.
Sau là bởi vì Minh Dao khiến anh vui vẻ.
Sau khi cúp điện thoại xong, Lục Viễn Phương ngồi trầm ngâm ở bàn làm việc.
Cập nhật nhanh nhất trên* ТгцyenАРР.cом
Không lâu sau, cửa phòng làm việc bị đẩy ra.
Kỷ Vân Như dẫm lên giày cao gót đi vào.
Lục Viễn Phương vừa nhìn thấy bà ta thì lập tức đau cả đầu.
Vẻ mặt ông ta u ám nói: "Bà tới đây làm gì?”
Kỷ Vân Như nhíu mày nói: “Làm sao? Tôi là bà chủ của nhà họ Lục, chẳng lẽ không thể đến công ty của nhà họ Lục sao?" “Có việc thì nói, đừng có ở đây nói đều, nhìn mà buồn nôn.
“Ông tưởng tôi nhìn thấy ông thì không buồn nôn sao?” “Vậy thì đừng nhiều lời nữa!” “Tiền thuốc men của anh tôi không đủ, ông phải giúp tôi.”imgwebtruyen
.
Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Hum?" “Minh Dao ở chung với con nhóc nhà cậu Phiền cậu hỗ trợ chăm sóc con bé.“Không cần ông nói những lời này, Minh Dao là cháu gái mà ông nội tôi nhận, cũng xem như là người nhà họ Lệ tôi, không có quan hệ gì với nhà họ Lục các người.Lục Viễn Phương nghe vậy thì đen cả mặt.“Chuyện này bắt đầu từ khi nào?” “Sau khi Minh Dao bị Kỷ Vân Như truy sát được Nhiếp Hạo cứu...!Trước đây Nhiếp Hạo phải nằm viện một tuần là do Kỷ Vân Như ban tặng.“Bà ta có bệnh sao!” Lục Viễn Phương biết được chuyện này, trong lòng tức giận không có chỗ trút giận.“Cho nên...!Trẻ con thân cận với ân nhân cứu mạng thì có lỗi gì?” “Cậu để ông nội cậu nhân Minh Dao làm cháu gái là vì muốn bảo vệ con bé?” “Ừm, để Kỷ Vân Như kiêng kị.“Lệ Minh Viễn...!Chuyện này coi như tôi thiếu cậu một ân tình” "Không cần.“Dù sao thì tôi cũng sẽ nhớ kỹ “Tùy ông” Anh đối xử tốt với Minh Dao cũng không phải bởi vì Lục Viễn Phương.Ban đầu là bởi vì nhóc con kia.Sau là bởi vì Minh Dao khiến anh vui vẻ.Sau khi cúp điện thoại xong, Lục Viễn Phương ngồi trầm ngâm ở bàn làm việc.Cập nhật nhanh nhất trên* ТгцyenАРР.cомKhông lâu sau, cửa phòng làm việc bị đẩy ra.Kỷ Vân Như dẫm lên giày cao gót đi vào.Lục Viễn Phương vừa nhìn thấy bà ta thì lập tức đau cả đầu.Vẻ mặt ông ta u ám nói: "Bà tới đây làm gì?”Kỷ Vân Như nhíu mày nói: “Làm sao? Tôi là bà chủ của nhà họ Lục, chẳng lẽ không thể đến công ty của nhà họ Lục sao?" “Có việc thì nói, đừng có ở đây nói đều, nhìn mà buồn nôn.“Ông tưởng tôi nhìn thấy ông thì không buồn nôn sao?” “Vậy thì đừng nhiều lời nữa!” “Tiền thuốc men của anh tôi không đủ, ông phải giúp tôi.”imgwebtruyen.