Tác giả:

"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là…

Chương 881: Một Chút Tin Tưởng Ấy Mà Không Có Để Cho Em Ấy Khóc Tiếp

Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Tôi nói nè, Nhiếp Hạo, anh có ý gì? Có phải anh ước gì tôi với chú cãi nhau đến mức chia tay?” “Nếu vô cảm thấy Lệ Minh Viễn không có khả năng làm ra chuyện này thì tại sao phải quan tâm mấy thứ trên internet này?” “Trong lòng tôi khó chịu!” Chú là của mình cô, ai cũng không được cướp!Cô sẽ ghen khi thấy chú ăn cơm với cô gái khác! Sẽ không vui! Sẽ xù lông! “Đang chị ơi, hay là để em gọi điện thoại hỏi nha?”Tô Noãn Tâm trợn mắt nói: “Em với với chị gọi có khác nhau chỗ nào?” “Được rồi...!Để chị tự mình đăng bài lên trên facebook hỏi rõ!”Tô Noãn Tâm nói rồi lấy điện thoại từ tay Minh Dao, đăng cái hình kia cùng một dòng status: @Lệ Diễm Sâm Nào, chú ơi, chú giải thích cho em là có chuyện gì xảy tra? Giữa ban này ban mặt mà cắm cho em một cái sừng?Sau đó thì vứt điện thoại di động sang một bên.Nhiếp Hạo và Minh Dao không chê chuyện lớn, chia sẻ bài đăng kia của Tô Noãn Tâm, còn thêm cả một dòng status, Nhiếp Hạo viết: Mau ra đây giải thích đi, nhóc con khóc nhè ở đoàn làm phim rồi.Minh Dao cũng viết: Anh Lệ, đàn chị của em sắp tức điên rồi, anh mau gọi điện giải thích rõ đi!”Ở trong văn phòng của tổng giám đốc tập đoàn Quốc Doanh, buổi chiều Lệ Minh Viễn trở lại công ty tiếp tục làm việc.Ủng hộ team chúng mình bằng cách theo dõi truyện tại Тгuуeл*AРP.cомLý Mạnh cầm điện thoại vội vã chạy vào.“Tổng giám đốc, có việc lớn rồi!”Lệ Minh Viễn thản nhiên nói: “Có chuyện gì?” “Buổi trưa lúc ngài với cô Kỷ đi ăn cơm trò chuyện vui vẻ bị người chụp được đăng lên trên mạng...!Hình như cô Tô cũng nhìn thấy, hình như còn tứ phát khócKhóe môi Lê Minh Viễn co rút nói: “Mấy nhà báo kia rảnh rỗi không có việc gì làm sao!” “Ai nói không phải đâu! Tổng giám đốc nhanh chóng gọi điện cho cô Tô giải thích đi.Cô ấy bị tức đến khóc nhè, chắc chắn là rất tức giận rồi.Lệ Minh Viễn thản nhiên nói: “Đến cả một chút tin tưởng ấy cũng không có.Để em ấy khóc tiếp.imgwebtruyen.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Tôi nói nè, Nhiếp Hạo, anh có ý gì? Có phải anh ước gì tôi với chú cãi nhau đến mức chia tay?” “Nếu vô cảm thấy Lệ Minh Viễn không có khả năng làm ra chuyện này thì tại sao phải quan tâm mấy thứ trên internet này?” “Trong lòng tôi khó chịu!” Chú là của mình cô, ai cũng không được cướp!

Cô sẽ ghen khi thấy chú ăn cơm với cô gái khác! Sẽ không vui! Sẽ xù lông! “Đang chị ơi, hay là để em gọi điện thoại hỏi nha?”

Tô Noãn Tâm trợn mắt nói: “Em với với chị gọi có khác nhau chỗ nào?” “Được rồi...!Để chị tự mình đăng bài lên trên facebook hỏi rõ!”

Tô Noãn Tâm nói rồi lấy điện thoại từ tay Minh Dao, đăng cái hình kia cùng một dòng status: @Lệ Diễm Sâm Nào, chú ơi, chú giải thích cho em là có chuyện gì xảy tra? Giữa ban này ban mặt mà cắm cho em một cái sừng?

Sau đó thì vứt điện thoại di động sang một bên.

Nhiếp Hạo và Minh Dao không chê chuyện lớn, chia sẻ bài đăng kia của Tô Noãn Tâm, còn thêm cả một dòng status, Nhiếp Hạo viết: Mau ra đây giải thích đi, nhóc con khóc nhè ở đoàn làm phim rồi.

Minh Dao cũng viết: Anh Lệ, đàn chị của em sắp tức điên rồi, anh mau gọi điện giải thích rõ đi!”

Ở trong văn phòng của tổng giám đốc tập đoàn Quốc Doanh, buổi chiều Lệ Minh Viễn trở lại công ty tiếp tục làm việc.

Ủng hộ team chúng mình bằng cách theo dõi truyện tại Тгuуeл*AРP.cом

Lý Mạnh cầm điện thoại vội vã chạy vào.

“Tổng giám đốc, có việc lớn rồi!”

Lệ Minh Viễn thản nhiên nói: “Có chuyện gì?” “Buổi trưa lúc ngài với cô Kỷ đi ăn cơm trò chuyện vui vẻ bị người chụp được đăng lên trên mạng...!Hình như cô Tô cũng nhìn thấy, hình như còn tứ phát khóc

Khóe môi Lê Minh Viễn co rút nói: “Mấy nhà báo kia rảnh rỗi không có việc gì làm sao!” “Ai nói không phải đâu! Tổng giám đốc nhanh chóng gọi điện cho cô Tô giải thích đi.

Cô ấy bị tức đến khóc nhè, chắc chắn là rất tức giận rồi.

Lệ Minh Viễn thản nhiên nói: “Đến cả một chút tin tưởng ấy cũng không có.

Để em ấy khóc tiếp.imgwebtruyen

Image removed.

.

Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Tôi nói nè, Nhiếp Hạo, anh có ý gì? Có phải anh ước gì tôi với chú cãi nhau đến mức chia tay?” “Nếu vô cảm thấy Lệ Minh Viễn không có khả năng làm ra chuyện này thì tại sao phải quan tâm mấy thứ trên internet này?” “Trong lòng tôi khó chịu!” Chú là của mình cô, ai cũng không được cướp!Cô sẽ ghen khi thấy chú ăn cơm với cô gái khác! Sẽ không vui! Sẽ xù lông! “Đang chị ơi, hay là để em gọi điện thoại hỏi nha?”Tô Noãn Tâm trợn mắt nói: “Em với với chị gọi có khác nhau chỗ nào?” “Được rồi...!Để chị tự mình đăng bài lên trên facebook hỏi rõ!”Tô Noãn Tâm nói rồi lấy điện thoại từ tay Minh Dao, đăng cái hình kia cùng một dòng status: @Lệ Diễm Sâm Nào, chú ơi, chú giải thích cho em là có chuyện gì xảy tra? Giữa ban này ban mặt mà cắm cho em một cái sừng?Sau đó thì vứt điện thoại di động sang một bên.Nhiếp Hạo và Minh Dao không chê chuyện lớn, chia sẻ bài đăng kia của Tô Noãn Tâm, còn thêm cả một dòng status, Nhiếp Hạo viết: Mau ra đây giải thích đi, nhóc con khóc nhè ở đoàn làm phim rồi.Minh Dao cũng viết: Anh Lệ, đàn chị của em sắp tức điên rồi, anh mau gọi điện giải thích rõ đi!”Ở trong văn phòng của tổng giám đốc tập đoàn Quốc Doanh, buổi chiều Lệ Minh Viễn trở lại công ty tiếp tục làm việc.Ủng hộ team chúng mình bằng cách theo dõi truyện tại Тгuуeл*AРP.cомLý Mạnh cầm điện thoại vội vã chạy vào.“Tổng giám đốc, có việc lớn rồi!”Lệ Minh Viễn thản nhiên nói: “Có chuyện gì?” “Buổi trưa lúc ngài với cô Kỷ đi ăn cơm trò chuyện vui vẻ bị người chụp được đăng lên trên mạng...!Hình như cô Tô cũng nhìn thấy, hình như còn tứ phát khócKhóe môi Lê Minh Viễn co rút nói: “Mấy nhà báo kia rảnh rỗi không có việc gì làm sao!” “Ai nói không phải đâu! Tổng giám đốc nhanh chóng gọi điện cho cô Tô giải thích đi.Cô ấy bị tức đến khóc nhè, chắc chắn là rất tức giận rồi.Lệ Minh Viễn thản nhiên nói: “Đến cả một chút tin tưởng ấy cũng không có.Để em ấy khóc tiếp.imgwebtruyen.

Chương 881: Một Chút Tin Tưởng Ấy Mà Không Có Để Cho Em Ấy Khóc Tiếp