Tác giả:

"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là…

Chương 903: Em Là Của Anh Không Ai Có Thể Cướp Được

Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.**********“Vậy tại sao chú lại không gọi điện cho em? Ngay cả khi em không về nhà, chú cũng không tìm em...Có phải chú không thích em nữa hay không?”Lệ Minh Viễn bị chọc tức đến bật cười.“Anh không thích em nữa thì nhớ em để làm cái gì?” “Vậy thì rốt cuộc là tại sao?” “Với anh mà nói...Đó là cả một cái quá trình” “Quá trình gì?” “Làm cho chính em hiểu rõ một số thứ, sau đó sẽ trải qua quá trình trưởng thành...!Tô Noãn Tâm, em nên học cách tự phán đoán một số thứ, thay vì chỉ biết nghe người khác nói...!Tô Noãn Tâm dường như đã hiểu ra điều gì đó, nhưng cũng giống như không hiểu gì cả.Đôi mắt của cô rưng rưng và đẫm lệ, mờ mịt nhìn về phía Lệ Minh Viễn, nói: “Chú...Vậy chú thật sự không giận em sao?” “Anh cần gì phải tức giận? Em là của anh...!Không ai có thể cướp được.Nếu em chán thì để cho em tự mình ra ngoài chơi...Chơi đến khi nào mệt thì quay trở về”Tô Noãn Tâm nghe vậy thì lập tức bật khóc.Cô có thể cảm nhận được chú thật sự, thật sư rất thích cô.Thậm chí là yêu cô.Ở trong lòng chú, mình chính là người của anh ta, cả đời này cũng vậy.Từ trước cho đến nay, đều là do cô quá tùy hứng và quá đáng.“Huhu...Chú, em quả thực không phải là con người, em thật là xấu!” Cập nhật nhanh* nhất trên ТгцyeлАРР.cомLệ Minh Viễn không khỏi bật cười nói: “Được rồi...Đừng khóc...Mau dạy anh làm như thế nào, để nồi cháy thì sẽ hỏngTô Noãn Tâm hít hít cái mũi, giọng nức nở, nói: “Đầu tiên cho dầu vào...Đun cho nóng, sau đó đổ các đồ ăn mà em đã trộn vào...Xào”Lệ Minh Viễn làm theo...Ngoài trừ mấy món đầu tiêu là Tô Noãn Tâm nấu, còn sáu món tiếp theo và món canh thì đều do anh làm, Tô Noãn Tâm chỉ dẫn.Cho nên bốn món ăn đầu tiên đều có đầy đủ màu sắc và hương vị, nhìn giống như những món lần đó.Sáu món tiếp theo và món canh...!Hương vị cũng tạm được, Tô Noãn Tâm phải nêm thêm mộtimgwebtruyen.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

“Vậy tại sao chú lại không gọi điện cho em? Ngay cả khi em không về nhà, chú cũng không tìm em...Có phải chú không thích em nữa hay không?”

Lệ Minh Viễn bị chọc tức đến bật cười.

“Anh không thích em nữa thì nhớ em để làm cái gì?” “Vậy thì rốt cuộc là tại sao?” “Với anh mà nói...Đó là cả một cái quá trình” “Quá trình gì?” “Làm cho chính em hiểu rõ một số thứ, sau đó sẽ trải qua quá trình trưởng thành...!Tô Noãn Tâm, em nên học cách tự phán đoán một số thứ, thay vì chỉ biết nghe người khác nói...!

Tô Noãn Tâm dường như đã hiểu ra điều gì đó, nhưng cũng giống như không hiểu gì cả.

Đôi mắt của cô rưng rưng và đẫm lệ, mờ mịt nhìn về phía Lệ Minh Viễn, nói: “Chú...Vậy chú thật sự không giận em sao?” “Anh cần gì phải tức giận? Em là của anh...!Không ai có thể cướp được.

Nếu em chán thì để cho em tự mình ra ngoài chơi...Chơi đến khi nào mệt thì quay trở về”

Tô Noãn Tâm nghe vậy thì lập tức bật khóc.

Cô có thể cảm nhận được chú thật sự, thật sư rất thích cô.

Thậm chí là yêu cô.

Ở trong lòng chú, mình chính là người của anh ta, cả đời này cũng vậy.

Từ trước cho đến nay, đều là do cô quá tùy hứng và quá đáng.

“Huhu...Chú, em quả thực không phải là con người, em thật là xấu!” Cập nhật nhanh* nhất trên ТгцyeлАРР.cом

Lệ Minh Viễn không khỏi bật cười nói: “Được rồi...Đừng khóc...Mau dạy anh làm như thế nào, để nồi cháy thì sẽ hỏng

Tô Noãn Tâm hít hít cái mũi, giọng nức nở, nói: “Đầu tiên cho dầu vào...Đun cho nóng, sau đó đổ các đồ ăn mà em đã trộn vào...Xào”

Lệ Minh Viễn làm theo...Ngoài trừ mấy món đầu tiêu là Tô Noãn Tâm nấu, còn sáu món tiếp theo và món canh thì đều do anh làm, Tô Noãn Tâm chỉ dẫn.

Cho nên bốn món ăn đầu tiên đều có đầy đủ màu sắc và hương vị, nhìn giống như những món lần đó.

Sáu món tiếp theo và món canh...!Hương vị cũng tạm được, Tô Noãn Tâm phải nêm thêm mộtimgwebtruyen

Image removed.

.

Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.**********“Vậy tại sao chú lại không gọi điện cho em? Ngay cả khi em không về nhà, chú cũng không tìm em...Có phải chú không thích em nữa hay không?”Lệ Minh Viễn bị chọc tức đến bật cười.“Anh không thích em nữa thì nhớ em để làm cái gì?” “Vậy thì rốt cuộc là tại sao?” “Với anh mà nói...Đó là cả một cái quá trình” “Quá trình gì?” “Làm cho chính em hiểu rõ một số thứ, sau đó sẽ trải qua quá trình trưởng thành...!Tô Noãn Tâm, em nên học cách tự phán đoán một số thứ, thay vì chỉ biết nghe người khác nói...!Tô Noãn Tâm dường như đã hiểu ra điều gì đó, nhưng cũng giống như không hiểu gì cả.Đôi mắt của cô rưng rưng và đẫm lệ, mờ mịt nhìn về phía Lệ Minh Viễn, nói: “Chú...Vậy chú thật sự không giận em sao?” “Anh cần gì phải tức giận? Em là của anh...!Không ai có thể cướp được.Nếu em chán thì để cho em tự mình ra ngoài chơi...Chơi đến khi nào mệt thì quay trở về”Tô Noãn Tâm nghe vậy thì lập tức bật khóc.Cô có thể cảm nhận được chú thật sự, thật sư rất thích cô.Thậm chí là yêu cô.Ở trong lòng chú, mình chính là người của anh ta, cả đời này cũng vậy.Từ trước cho đến nay, đều là do cô quá tùy hứng và quá đáng.“Huhu...Chú, em quả thực không phải là con người, em thật là xấu!” Cập nhật nhanh* nhất trên ТгцyeлАРР.cомLệ Minh Viễn không khỏi bật cười nói: “Được rồi...Đừng khóc...Mau dạy anh làm như thế nào, để nồi cháy thì sẽ hỏngTô Noãn Tâm hít hít cái mũi, giọng nức nở, nói: “Đầu tiên cho dầu vào...Đun cho nóng, sau đó đổ các đồ ăn mà em đã trộn vào...Xào”Lệ Minh Viễn làm theo...Ngoài trừ mấy món đầu tiêu là Tô Noãn Tâm nấu, còn sáu món tiếp theo và món canh thì đều do anh làm, Tô Noãn Tâm chỉ dẫn.Cho nên bốn món ăn đầu tiên đều có đầy đủ màu sắc và hương vị, nhìn giống như những món lần đó.Sáu món tiếp theo và món canh...!Hương vị cũng tạm được, Tô Noãn Tâm phải nêm thêm mộtimgwebtruyen.

Chương 903: Em Là Của Anh Không Ai Có Thể Cướp Được