Tác giả:

"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là…

Chương 1110: Chương 1111

Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… Tô Noãn Tâm nói đi đón cô ấy, cô ấy nói không cần, hỏi Tô Noãn Tâm tự mình lái xe đi sao?Tô Noãn Tâm nói đúng.Cô ấy nói cô ấy cũng muốn tự lái xe ra ngoài, cô ấy chưa từng được chiếc xe thể thao của mình ra ngoài.Tô Noãn Tâm tất nhiên là sẽ tôn trọng cô ấy, dù sao xe mua để lái mà.Không thì để ở nhà cho bám bụi chắc.Bên phía Dương Ánh Mai, cô gửi một tin nhắn zalo hẹn đi chơi.Vừa lúc, Tiêu Bảo Dương vừa mang Dương Ánh Mai đi khám bác sĩ tâm lý, vừa từ bệnh viện ra.Sau khi Dương Ánh Mai đồng ý, liền ném Tiêu Tiêu Bảo Dương lại, tự mình lái xe đi.Trong lòng Tiêu Bảo Dương chắc chắn là sụp đổ.Để em ấy kết giao bạn bè là không sai, nhưng không phải để em kết giao bạn bè xong rồi tùy ý vứt bỏ anh nha!Còn lái cả xe đi.Mặc dù Dương Ánh Mai có bằng lái, nhưng rất nhiều năm rồi chưa lái xe.Nghe Tô Noãn Tâm cùng Kỷ Hoài An đều tự lái xe đi ra ngoài, cô ấy cũng muốn, cho nên lái xe đi theo.Tiêu Bảo Dương lái xe tới…… Rồi bắt xe về.Trên đường, anh ta nhịn không được gọi điện thoại cho Lệ Minh Viễn gọi để phàn nàn.Lệ Minh Viễn không khỏi bật cười nói: “Gần đây con nhóc không quay phim…… Cho nên tương đối nhàm chán, anh yên tâm đi, tôi đã bảo tài xế và hai người nữa âm thầm đi theo bảo vệ bọn họ, không có việc gì đâu”“Vẫn là tổng giám đốc Lệ sắp xếp chu đáo”“Ừ, con nhóc kia tương đối dễ gây họa”“Nghe nói cô nhóc kia vừa đi một chuyến đến tập đoàn Quốc Doanh đã khiến anh phải giận dữ vì hồng nhan…… Sa thải mười mấy nhân viên công ty?”Lệ Minh Viễn nhíu mày nói: “Không được à?”“Đương nhiên! Chỉ là bên ngoài đều lưu truyền anh nắm quyền nghĩa khí…… Vì phụ nữ, làm như vậy, có ảnh hưởng rất lớn đối với các nhân viên trong công ty”Lệ Minh Viễn thản nhiên nói: “Tôi không thèm để ý những thứ kia”“Người ghen tỵ anh sẽ có vốn liếng tùy hứng”“Gần đây tổng giám đốc Tiêu rất nhàn sao?”“….Có tiền, không biết làm cái gì mới tốt……Hạng mục trước đó của công ty đều bị hủy bỏ vì bán hết”Lệ Minh Viễn thản nhiên nói: “Bên nước ngoài có một hạng mục đầu tư, nhưng, anh cần phải ra nước ngoài quan sát cẩn thận, sau khi các hạng mục được triển khai thuận lời thì sẽ được trở về, cảm thấy hứng thú không?“Ý của anh là anh đang thiếu người giúp anh làm việc người, chứ không thiếu quỹ đầu tư?”“Không sai”“Chuyện này tổng giám đốc Lệ thật sự là tìm đúng người rồi, đúng lúc, tôi muốn dẫn Ánh Mai xuất ngoại đi chữa trị, trình độ của bác sĩ tâm lý trong nước không ổn, xem qua hai lần mà trong hai ngày này Ánh Mai toàn mơ thấy ác mộng”“Nếu như đi bên kia thì vừa vặn”Lệ Minh Viễn thản nhiên nói: “Kia không thể tốt hơn nữa”“Lúc nào hạng mục bắt đầu?“Cần qua trước cuối tháng”“Vậy thì cũng nên sớm chuẩn bị….cũng vừa vặn trước khi đi cho bọn họ tụ họp, rất nhiều năm rồi Linh Nhi chưa có bạn, sau khi gặp được con nhóc nhà anh, cô ấy giống như đã trở lại mười năm trước”“Tôi đã nói rồi, để vợ anh tiếp xúc với con nhóc nhà tôi sẽ có chỗ tốt… trên người em ấy có ánh sáng, giống như là mặt trời vậy, rất là ấm áp”“Người được chiếu rọi tới sẽ cảm thấy rất ấm áp”

Tô Noãn Tâm nói đi đón cô ấy, cô ấy nói không cần, hỏi Tô Noãn Tâm tự mình lái xe đi sao?

Tô Noãn Tâm nói đúng.

Cô ấy nói cô ấy cũng muốn tự lái xe ra ngoài, cô ấy chưa từng được chiếc xe thể thao của mình ra ngoài.

Tô Noãn Tâm tất nhiên là sẽ tôn trọng cô ấy, dù sao xe mua để lái mà.

Không thì để ở nhà cho bám bụi chắc.

Bên phía Dương Ánh Mai, cô gửi một tin nhắn zalo hẹn đi chơi.

Vừa lúc, Tiêu Bảo Dương vừa mang Dương Ánh Mai đi khám bác sĩ tâm lý, vừa từ bệnh viện ra.

Sau khi Dương Ánh Mai đồng ý, liền ném Tiêu Tiêu Bảo Dương lại, tự mình lái xe đi.

Trong lòng Tiêu Bảo Dương chắc chắn là sụp đổ.

Để em ấy kết giao bạn bè là không sai, nhưng không phải để em kết giao bạn bè xong rồi tùy ý vứt bỏ anh nha!

Còn lái cả xe đi.

Mặc dù Dương Ánh Mai có bằng lái, nhưng rất nhiều năm rồi chưa lái xe.

Nghe Tô Noãn Tâm cùng Kỷ Hoài An đều tự lái xe đi ra ngoài, cô ấy cũng muốn, cho nên lái xe đi theo.

Tiêu Bảo Dương lái xe tới…… Rồi bắt xe về.

Trên đường, anh ta nhịn không được gọi điện thoại cho Lệ Minh Viễn gọi để phàn nàn.

Lệ Minh Viễn không khỏi bật cười nói: “Gần đây con nhóc không quay phim…… Cho nên tương đối nhàm chán, anh yên tâm đi, tôi đã bảo tài xế và hai người nữa âm thầm đi theo bảo vệ bọn họ, không có việc gì đâu”

“Vẫn là tổng giám đốc Lệ sắp xếp chu đáo”

“Ừ, con nhóc kia tương đối dễ gây họa”

“Nghe nói cô nhóc kia vừa đi một chuyến đến tập đoàn Quốc Doanh đã khiến anh phải giận dữ vì hồng nhan…… Sa thải mười mấy nhân viên công ty?”

Lệ Minh Viễn nhíu mày nói: “Không được à?”

“Đương nhiên! Chỉ là bên ngoài đều lưu truyền anh nắm quyền nghĩa khí…… Vì phụ nữ, làm như vậy, có ảnh hưởng rất lớn đối với các nhân viên trong công ty”

Lệ Minh Viễn thản nhiên nói: “Tôi không thèm để ý những thứ kia”

“Người ghen tỵ anh sẽ có vốn liếng tùy hứng”

“Gần đây tổng giám đốc Tiêu rất nhàn sao?”

“….

Có tiền, không biết làm cái gì mới tốt……Hạng mục trước đó của công ty đều bị hủy bỏ vì bán hết”

Lệ Minh Viễn thản nhiên nói: “Bên nước ngoài có một hạng mục đầu tư, nhưng, anh cần phải ra nước ngoài quan sát cẩn thận, sau khi các hạng mục được triển khai thuận lời thì sẽ được trở về, cảm thấy hứng thú không?

“Ý của anh là anh đang thiếu người giúp anh làm việc người, chứ không thiếu quỹ đầu tư?”

“Không sai”

“Chuyện này tổng giám đốc Lệ thật sự là tìm đúng người rồi, đúng lúc, tôi muốn dẫn Ánh Mai xuất ngoại đi chữa trị, trình độ của bác sĩ tâm lý trong nước không ổn, xem qua hai lần mà trong hai ngày này Ánh Mai toàn mơ thấy ác mộng”

“Nếu như đi bên kia thì vừa vặn”

Lệ Minh Viễn thản nhiên nói: “Kia không thể tốt hơn nữa”

“Lúc nào hạng mục bắt đầu?

“Cần qua trước cuối tháng”

“Vậy thì cũng nên sớm chuẩn bị….

cũng vừa vặn trước khi đi cho bọn họ tụ họp, rất nhiều năm rồi Linh Nhi chưa có bạn, sau khi gặp được con nhóc nhà anh, cô ấy giống như đã trở lại mười năm trước”

“Tôi đã nói rồi, để vợ anh tiếp xúc với con nhóc nhà tôi sẽ có chỗ tốt… trên người em ấy có ánh sáng, giống như là mặt trời vậy, rất là ấm áp”

“Người được chiếu rọi tới sẽ cảm thấy rất ấm áp”

Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… Tô Noãn Tâm nói đi đón cô ấy, cô ấy nói không cần, hỏi Tô Noãn Tâm tự mình lái xe đi sao?Tô Noãn Tâm nói đúng.Cô ấy nói cô ấy cũng muốn tự lái xe ra ngoài, cô ấy chưa từng được chiếc xe thể thao của mình ra ngoài.Tô Noãn Tâm tất nhiên là sẽ tôn trọng cô ấy, dù sao xe mua để lái mà.Không thì để ở nhà cho bám bụi chắc.Bên phía Dương Ánh Mai, cô gửi một tin nhắn zalo hẹn đi chơi.Vừa lúc, Tiêu Bảo Dương vừa mang Dương Ánh Mai đi khám bác sĩ tâm lý, vừa từ bệnh viện ra.Sau khi Dương Ánh Mai đồng ý, liền ném Tiêu Tiêu Bảo Dương lại, tự mình lái xe đi.Trong lòng Tiêu Bảo Dương chắc chắn là sụp đổ.Để em ấy kết giao bạn bè là không sai, nhưng không phải để em kết giao bạn bè xong rồi tùy ý vứt bỏ anh nha!Còn lái cả xe đi.Mặc dù Dương Ánh Mai có bằng lái, nhưng rất nhiều năm rồi chưa lái xe.Nghe Tô Noãn Tâm cùng Kỷ Hoài An đều tự lái xe đi ra ngoài, cô ấy cũng muốn, cho nên lái xe đi theo.Tiêu Bảo Dương lái xe tới…… Rồi bắt xe về.Trên đường, anh ta nhịn không được gọi điện thoại cho Lệ Minh Viễn gọi để phàn nàn.Lệ Minh Viễn không khỏi bật cười nói: “Gần đây con nhóc không quay phim…… Cho nên tương đối nhàm chán, anh yên tâm đi, tôi đã bảo tài xế và hai người nữa âm thầm đi theo bảo vệ bọn họ, không có việc gì đâu”“Vẫn là tổng giám đốc Lệ sắp xếp chu đáo”“Ừ, con nhóc kia tương đối dễ gây họa”“Nghe nói cô nhóc kia vừa đi một chuyến đến tập đoàn Quốc Doanh đã khiến anh phải giận dữ vì hồng nhan…… Sa thải mười mấy nhân viên công ty?”Lệ Minh Viễn nhíu mày nói: “Không được à?”“Đương nhiên! Chỉ là bên ngoài đều lưu truyền anh nắm quyền nghĩa khí…… Vì phụ nữ, làm như vậy, có ảnh hưởng rất lớn đối với các nhân viên trong công ty”Lệ Minh Viễn thản nhiên nói: “Tôi không thèm để ý những thứ kia”“Người ghen tỵ anh sẽ có vốn liếng tùy hứng”“Gần đây tổng giám đốc Tiêu rất nhàn sao?”“….Có tiền, không biết làm cái gì mới tốt……Hạng mục trước đó của công ty đều bị hủy bỏ vì bán hết”Lệ Minh Viễn thản nhiên nói: “Bên nước ngoài có một hạng mục đầu tư, nhưng, anh cần phải ra nước ngoài quan sát cẩn thận, sau khi các hạng mục được triển khai thuận lời thì sẽ được trở về, cảm thấy hứng thú không?“Ý của anh là anh đang thiếu người giúp anh làm việc người, chứ không thiếu quỹ đầu tư?”“Không sai”“Chuyện này tổng giám đốc Lệ thật sự là tìm đúng người rồi, đúng lúc, tôi muốn dẫn Ánh Mai xuất ngoại đi chữa trị, trình độ của bác sĩ tâm lý trong nước không ổn, xem qua hai lần mà trong hai ngày này Ánh Mai toàn mơ thấy ác mộng”“Nếu như đi bên kia thì vừa vặn”Lệ Minh Viễn thản nhiên nói: “Kia không thể tốt hơn nữa”“Lúc nào hạng mục bắt đầu?“Cần qua trước cuối tháng”“Vậy thì cũng nên sớm chuẩn bị….cũng vừa vặn trước khi đi cho bọn họ tụ họp, rất nhiều năm rồi Linh Nhi chưa có bạn, sau khi gặp được con nhóc nhà anh, cô ấy giống như đã trở lại mười năm trước”“Tôi đã nói rồi, để vợ anh tiếp xúc với con nhóc nhà tôi sẽ có chỗ tốt… trên người em ấy có ánh sáng, giống như là mặt trời vậy, rất là ấm áp”“Người được chiếu rọi tới sẽ cảm thấy rất ấm áp”

Chương 1110: Chương 1111