Tác giả:

CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…

Chương 332

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 332Lý Tuyết Nhi hào phóng xua tay, nói với vẻ không có gì đáng kể: “Học phí có bao nhiêu đâu, bằng tiền chị bớt mua một cái túi thôi mà.”“Nhưng theo như anh biết, tiền của em cũng đã bị em tiêu không còn được bao nhiêu đúng không?” Vương Nhất nhìn thấu sự quật cường của Lý Tuyết Nhi.“Không sao, chút tiền lẻ.” Lý Tuyết Nhi ngượng ngùng lè lưỡi.Vương Nhất không nói gì, trực tiếp lấy từ trong ngực ra một tấm thẻ: “Trong này có 600 triệu, sau này tiền học phí của Tiểu Thắm cứ trừ vào đây, còn có, thói tiêu xài phung phí của em cũng nên thay đổi đi.”Lời này vừa được nói ra, Lý Tuyết Nhi liền sững sờ, Tô Thắm cũng nhìn Vương Nhất với vẻ không thể tin được.“Anh rể, anh nghiêm túc sao?”Lý Tuyết Nhi liên tục nhấn mạnh: “Đây là 600 triệu không phải 600 nghìn.”Vương Nhất đưa thẻ qua: “Cầm lấy đi.”Nhìn thấy giọng điệu của Vương Nhất kiên định như vậy, Lý Tuyết Nhi lập tức rơi vào trầm mặc.Đột nhiên, cô ta lắc lắc đầu, nói: “Không được, tiền này em không thể lấy.”Mặc dù Lý Tuyết Nhi biết anh rể có một chiếc Rolls-Royce bán chạy trên thế giới, nhưng đó là của người phụ nữ lợi hại kia, anh rể không có việc làm, cô ta làm sao có thể lấy tiền của anh rể?“Cầm lấy.” Vương Nhất nói.“Em không cần.”Lý Tuyết Nhi cố chấp nói: “Để chị em biết được em lấy tiền của anh, chị ấy sẽ mắng em chết.”“Tuyết Nhi, anh biết em là người có lòng tốt.”Ánh mắt của Vương Nhất sâu lắng: “Thế nhưng, tiền này không đến lượt em bỏ ra.”Lời này vừa được nói ra, Lý Tuyết Nhi lập tức sững sờ, Tô Thắm cũng ngẩn người nhìn Vương Nhất.“Cầm lấy đi.” Giọng điệu của Vương Nhất bình thản.Như có một loại ma lực đặc biệt, Lý Tuyết Nhi từ từ nhận lấy tấm thẻ kia, cúi đầu, cắn nhẹ môi nói: “Cảm ơn anh rể.”“Cám ơn anh Vương Nhất…” Tô Thắm cũng nghẹn ngào nói.Sau khi xuống xe, ba người đến một quán lẩu khá nổi tiếng, Tô Thắm gọi vài món, sau đó đưa menu cho Vương Nhất: “Anh Vương Nhất, anh xem những món em gọi có hợp khẩu vị của anh không?”Vương Nhất cầm lấy xem qua, phát hiện Tô Thắm gọi toàn là thịt, giá tương đối đắt, liền nói: “Anh không kén ăn, gọi nhiều quá rồi.”“Không sao, cứ gọi những thứ này.”Tô Thắm đi gọi nhân viên phục vụ đưa thức ăn lên.Hiện tại là thời gian ăn tối, trong quán lẩu lập tức đầy ắp người, cũng bắt đầu trở nên ồn ào.Lúc này, điện thoại di động của Vương Nhất vang lên, nhìn qua là một dãy số lạ.“Anh đi nghe điện thoại.”Ra đến bên ngoài quán lẩu, vẻ mặt của Vương Nhất trở nên nghiêm nghị, ấn nút bắt máy.Đột nhiên, đầu dây phía bên kia truyền đến giọng nói của một người đàn ông: “Xin hỏi, có phải là anh Vương không?”

CHƯƠNG 332

Lý Tuyết Nhi hào phóng xua tay, nói với vẻ không có gì đáng kể: “Học phí có bao nhiêu đâu, bằng tiền chị bớt mua một cái túi thôi mà.”

“Nhưng theo như anh biết, tiền của em cũng đã bị em tiêu không còn được bao nhiêu đúng không?” Vương Nhất nhìn thấu sự quật cường của Lý Tuyết Nhi.

“Không sao, chút tiền lẻ.” Lý Tuyết Nhi ngượng ngùng lè lưỡi.

Vương Nhất không nói gì, trực tiếp lấy từ trong ngực ra một tấm thẻ: “Trong này có 600 triệu, sau này tiền học phí của Tiểu Thắm cứ trừ vào đây, còn có, thói tiêu xài phung phí của em cũng nên thay đổi đi.”

Lời này vừa được nói ra, Lý Tuyết Nhi liền sững sờ, Tô Thắm cũng nhìn Vương Nhất với vẻ không thể tin được.

“Anh rể, anh nghiêm túc sao?”

Lý Tuyết Nhi liên tục nhấn mạnh: “Đây là 600 triệu không phải 600 nghìn.”

Vương Nhất đưa thẻ qua: “Cầm lấy đi.”

Nhìn thấy giọng điệu của Vương Nhất kiên định như vậy, Lý Tuyết Nhi lập tức rơi vào trầm mặc.

Đột nhiên, cô ta lắc lắc đầu, nói: “Không được, tiền này em không thể lấy.”

Mặc dù Lý Tuyết Nhi biết anh rể có một chiếc Rolls-Royce bán chạy trên thế giới, nhưng đó là của người phụ nữ lợi hại kia, anh rể không có việc làm, cô ta làm sao có thể lấy tiền của anh rể?

“Cầm lấy.” Vương Nhất nói.

“Em không cần.”

Lý Tuyết Nhi cố chấp nói: “Để chị em biết được em lấy tiền của anh, chị ấy sẽ mắng em chết.”

“Tuyết Nhi, anh biết em là người có lòng tốt.”

Ánh mắt của Vương Nhất sâu lắng: “Thế nhưng, tiền này không đến lượt em bỏ ra.”

Lời này vừa được nói ra, Lý Tuyết Nhi lập tức sững sờ, Tô Thắm cũng ngẩn người nhìn Vương Nhất.

“Cầm lấy đi.” Giọng điệu của Vương Nhất bình thản.

Như có một loại ma lực đặc biệt, Lý Tuyết Nhi từ từ nhận lấy tấm thẻ kia, cúi đầu, cắn nhẹ môi nói: “Cảm ơn anh rể.”

“Cám ơn anh Vương Nhất…” Tô Thắm cũng nghẹn ngào nói.

Sau khi xuống xe, ba người đến một quán lẩu khá nổi tiếng, Tô Thắm gọi vài món, sau đó đưa menu cho Vương Nhất: “Anh Vương Nhất, anh xem những món em gọi có hợp khẩu vị của anh không?”

Vương Nhất cầm lấy xem qua, phát hiện Tô Thắm gọi toàn là thịt, giá tương đối đắt, liền nói: “Anh không kén ăn, gọi nhiều quá rồi.”

“Không sao, cứ gọi những thứ này.”

Tô Thắm đi gọi nhân viên phục vụ đưa thức ăn lên.

Hiện tại là thời gian ăn tối, trong quán lẩu lập tức đầy ắp người, cũng bắt đầu trở nên ồn ào.

Lúc này, điện thoại di động của Vương Nhất vang lên, nhìn qua là một dãy số lạ.

“Anh đi nghe điện thoại.”

Ra đến bên ngoài quán lẩu, vẻ mặt của Vương Nhất trở nên nghiêm nghị, ấn nút bắt máy.

Đột nhiên, đầu dây phía bên kia truyền đến giọng nói của một người đàn ông: “Xin hỏi, có phải là anh Vương không?”

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 332Lý Tuyết Nhi hào phóng xua tay, nói với vẻ không có gì đáng kể: “Học phí có bao nhiêu đâu, bằng tiền chị bớt mua một cái túi thôi mà.”“Nhưng theo như anh biết, tiền của em cũng đã bị em tiêu không còn được bao nhiêu đúng không?” Vương Nhất nhìn thấu sự quật cường của Lý Tuyết Nhi.“Không sao, chút tiền lẻ.” Lý Tuyết Nhi ngượng ngùng lè lưỡi.Vương Nhất không nói gì, trực tiếp lấy từ trong ngực ra một tấm thẻ: “Trong này có 600 triệu, sau này tiền học phí của Tiểu Thắm cứ trừ vào đây, còn có, thói tiêu xài phung phí của em cũng nên thay đổi đi.”Lời này vừa được nói ra, Lý Tuyết Nhi liền sững sờ, Tô Thắm cũng nhìn Vương Nhất với vẻ không thể tin được.“Anh rể, anh nghiêm túc sao?”Lý Tuyết Nhi liên tục nhấn mạnh: “Đây là 600 triệu không phải 600 nghìn.”Vương Nhất đưa thẻ qua: “Cầm lấy đi.”Nhìn thấy giọng điệu của Vương Nhất kiên định như vậy, Lý Tuyết Nhi lập tức rơi vào trầm mặc.Đột nhiên, cô ta lắc lắc đầu, nói: “Không được, tiền này em không thể lấy.”Mặc dù Lý Tuyết Nhi biết anh rể có một chiếc Rolls-Royce bán chạy trên thế giới, nhưng đó là của người phụ nữ lợi hại kia, anh rể không có việc làm, cô ta làm sao có thể lấy tiền của anh rể?“Cầm lấy.” Vương Nhất nói.“Em không cần.”Lý Tuyết Nhi cố chấp nói: “Để chị em biết được em lấy tiền của anh, chị ấy sẽ mắng em chết.”“Tuyết Nhi, anh biết em là người có lòng tốt.”Ánh mắt của Vương Nhất sâu lắng: “Thế nhưng, tiền này không đến lượt em bỏ ra.”Lời này vừa được nói ra, Lý Tuyết Nhi lập tức sững sờ, Tô Thắm cũng ngẩn người nhìn Vương Nhất.“Cầm lấy đi.” Giọng điệu của Vương Nhất bình thản.Như có một loại ma lực đặc biệt, Lý Tuyết Nhi từ từ nhận lấy tấm thẻ kia, cúi đầu, cắn nhẹ môi nói: “Cảm ơn anh rể.”“Cám ơn anh Vương Nhất…” Tô Thắm cũng nghẹn ngào nói.Sau khi xuống xe, ba người đến một quán lẩu khá nổi tiếng, Tô Thắm gọi vài món, sau đó đưa menu cho Vương Nhất: “Anh Vương Nhất, anh xem những món em gọi có hợp khẩu vị của anh không?”Vương Nhất cầm lấy xem qua, phát hiện Tô Thắm gọi toàn là thịt, giá tương đối đắt, liền nói: “Anh không kén ăn, gọi nhiều quá rồi.”“Không sao, cứ gọi những thứ này.”Tô Thắm đi gọi nhân viên phục vụ đưa thức ăn lên.Hiện tại là thời gian ăn tối, trong quán lẩu lập tức đầy ắp người, cũng bắt đầu trở nên ồn ào.Lúc này, điện thoại di động của Vương Nhất vang lên, nhìn qua là một dãy số lạ.“Anh đi nghe điện thoại.”Ra đến bên ngoài quán lẩu, vẻ mặt của Vương Nhất trở nên nghiêm nghị, ấn nút bắt máy.Đột nhiên, đầu dây phía bên kia truyền đến giọng nói của một người đàn ông: “Xin hỏi, có phải là anh Vương không?”

Chương 332