CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 339
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 339Trên khuôn mặt Vương Nhất còn mang theo nụ cười thờ ơ, nắm chắc cục diện: “Chuyện tối này, dù sao anh ta cũng là người sai khiến, mà không phải là người thực hiện, không có cách nào ra tay với anh ta, nhưng, nó không có nghĩa là anh ta có thể ở bên ngoài sự việc.”“Tôi nói Dược phẩm Thường Kỉ nhất định sẽ bị diệt vong, nó nhất định sẽ bị diệt vong!”Câu nói này nói một cách vừa kiêu ngạo, vừa bá đạo, nhất thời khiến Lý Tuyết Nhi sững sờ, ngơ ngác nhìn Vương Nhất.Nếu như người khác nói câu này, Lý Tuyết Nhi nhất định sẽ không tin, nhưng là anh rể mình nói câu này, cô ta lại có một ảo giác, Dược phẩm Thường Kỉ nhất định phải diệt vong.Ăn tối xong, Vương Nhất đưa Tô Thắm về nhà bác Trương trước, sau đó đưa Lý Tuyết Nhi về Đại học Thiên An.Hai người cùng ngồi trên ghế sau của xe taxi, Vương Nhất nhìn phong cảnh hai bên lùi về sau, ánh mắt sâu.Lý Tuyết Nhi giả vờ chơi điện thoại, nhưng thực ra lại nhìn trộm góc nghiêng của Vương Nhất.Lúc đầu cô ta không cảm thấy Vương Nhất có gì xuất sắc, chỉ là một người bình thường, nhưng trong đoạn thời gian này, tiếp xúc với anh, tướng mạo của Vương Nhất đã in sâu vào trong đầu cô ta.Đường nét của anh rõ ràng như vậy, có đủ cảm giác an toàn.Ngoài ba ra, đây là người thứ hai khiến cho Lý Tuyết Nhi cảm nhận được cảm giác an toàn.Tách…Ma xui quỷ khiến, cô ta lại ấn nút chụp với Vương Nhất.Vương Nhất hoàn hồn lại, vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên: “Cô chụp trộm tôi?”“Không được sao?”Lý Tuyết Nhi cười khanh khách, hất cằm, khiêu khích nói.“Không phải không được, nếu như cô muốn chụp có thể nói với tôi, không cần phải chụp trộm…”Lý Tuyết Nhi lập tức giống như phát hiện ra châu lục mới, lập tức ngồi sang, đôi mắt chớp chớp: “Thật sự có thể sao?”Vương Nhất sững sờ, ngây người gật đầu.“Vậy anh rể, chúng ta cùng chụp!”Lý Tuyết Nhi vui vẻ nhảy nhót, hét lên, sau đó mở điện thoại ra, nhắm thẳng vào mặt Vương Nhất.Đồng thời cũng dán khuôn mặt nhỏ nhắn của mình qua, cùng với Vương Nhất cùng nhìn vào ống kính, ấn nút chụp.Tách…Lý Tuyết Nhi chụp bức ảnh chụp chung đầu tiên với Vương Nhất.Trong bức ảnh, Lý Tuyết Nhi tinh nghịch, đáng yêu, giơ tay chữ V, mà vẻ mặt Vương Nhất không được tự nhiên, biểu cảm cứng đờ, hình thành sự tương phản tương đối rõ nét.Sau khi chụp xong, Lý Tuyết Nhi lại ngồi về vị trí lúc đầu, cầm điện thoại, tim đập thình thịch.Đừng nhìn lúc nãy cô ta biểu hiện vô cùng tự nhiên, thực ra căng thẳng như thế nào, chỉ có một mình cô ta biết.Dù sao, đây cũng là chồng của chị gái…
CHƯƠNG 339
Trên khuôn mặt Vương Nhất còn mang theo nụ cười thờ ơ, nắm chắc cục diện: “Chuyện tối này, dù sao anh ta cũng là người sai khiến, mà không phải là người thực hiện, không có cách nào ra tay với anh ta, nhưng, nó không có nghĩa là anh ta có thể ở bên ngoài sự việc.”
“Tôi nói Dược phẩm Thường Kỉ nhất định sẽ bị diệt vong, nó nhất định sẽ bị diệt vong!”
Câu nói này nói một cách vừa kiêu ngạo, vừa bá đạo, nhất thời khiến Lý Tuyết Nhi sững sờ, ngơ ngác nhìn Vương Nhất.
Nếu như người khác nói câu này, Lý Tuyết Nhi nhất định sẽ không tin, nhưng là anh rể mình nói câu này, cô ta lại có một ảo giác, Dược phẩm Thường Kỉ nhất định phải diệt vong.
Ăn tối xong, Vương Nhất đưa Tô Thắm về nhà bác Trương trước, sau đó đưa Lý Tuyết Nhi về Đại học Thiên An.
Hai người cùng ngồi trên ghế sau của xe taxi, Vương Nhất nhìn phong cảnh hai bên lùi về sau, ánh mắt sâu.
Lý Tuyết Nhi giả vờ chơi điện thoại, nhưng thực ra lại nhìn trộm góc nghiêng của Vương Nhất.
Lúc đầu cô ta không cảm thấy Vương Nhất có gì xuất sắc, chỉ là một người bình thường, nhưng trong đoạn thời gian này, tiếp xúc với anh, tướng mạo của Vương Nhất đã in sâu vào trong đầu cô ta.
Đường nét của anh rõ ràng như vậy, có đủ cảm giác an toàn.
Ngoài ba ra, đây là người thứ hai khiến cho Lý Tuyết Nhi cảm nhận được cảm giác an toàn.
Tách…
Ma xui quỷ khiến, cô ta lại ấn nút chụp với Vương Nhất.
Vương Nhất hoàn hồn lại, vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên: “Cô chụp trộm tôi?”
“Không được sao?”
Lý Tuyết Nhi cười khanh khách, hất cằm, khiêu khích nói.
“Không phải không được, nếu như cô muốn chụp có thể nói với tôi, không cần phải chụp trộm…”
Lý Tuyết Nhi lập tức giống như phát hiện ra châu lục mới, lập tức ngồi sang, đôi mắt chớp chớp: “Thật sự có thể sao?”
Vương Nhất sững sờ, ngây người gật đầu.
“Vậy anh rể, chúng ta cùng chụp!”
Lý Tuyết Nhi vui vẻ nhảy nhót, hét lên, sau đó mở điện thoại ra, nhắm thẳng vào mặt Vương Nhất.
Đồng thời cũng dán khuôn mặt nhỏ nhắn của mình qua, cùng với Vương Nhất cùng nhìn vào ống kính, ấn nút chụp.
Tách…
Lý Tuyết Nhi chụp bức ảnh chụp chung đầu tiên với Vương Nhất.
Trong bức ảnh, Lý Tuyết Nhi tinh nghịch, đáng yêu, giơ tay chữ V, mà vẻ mặt Vương Nhất không được tự nhiên, biểu cảm cứng đờ, hình thành sự tương phản tương đối rõ nét.
Sau khi chụp xong, Lý Tuyết Nhi lại ngồi về vị trí lúc đầu, cầm điện thoại, tim đập thình thịch.
Đừng nhìn lúc nãy cô ta biểu hiện vô cùng tự nhiên, thực ra căng thẳng như thế nào, chỉ có một mình cô ta biết.
Dù sao, đây cũng là chồng của chị gái…
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 339Trên khuôn mặt Vương Nhất còn mang theo nụ cười thờ ơ, nắm chắc cục diện: “Chuyện tối này, dù sao anh ta cũng là người sai khiến, mà không phải là người thực hiện, không có cách nào ra tay với anh ta, nhưng, nó không có nghĩa là anh ta có thể ở bên ngoài sự việc.”“Tôi nói Dược phẩm Thường Kỉ nhất định sẽ bị diệt vong, nó nhất định sẽ bị diệt vong!”Câu nói này nói một cách vừa kiêu ngạo, vừa bá đạo, nhất thời khiến Lý Tuyết Nhi sững sờ, ngơ ngác nhìn Vương Nhất.Nếu như người khác nói câu này, Lý Tuyết Nhi nhất định sẽ không tin, nhưng là anh rể mình nói câu này, cô ta lại có một ảo giác, Dược phẩm Thường Kỉ nhất định phải diệt vong.Ăn tối xong, Vương Nhất đưa Tô Thắm về nhà bác Trương trước, sau đó đưa Lý Tuyết Nhi về Đại học Thiên An.Hai người cùng ngồi trên ghế sau của xe taxi, Vương Nhất nhìn phong cảnh hai bên lùi về sau, ánh mắt sâu.Lý Tuyết Nhi giả vờ chơi điện thoại, nhưng thực ra lại nhìn trộm góc nghiêng của Vương Nhất.Lúc đầu cô ta không cảm thấy Vương Nhất có gì xuất sắc, chỉ là một người bình thường, nhưng trong đoạn thời gian này, tiếp xúc với anh, tướng mạo của Vương Nhất đã in sâu vào trong đầu cô ta.Đường nét của anh rõ ràng như vậy, có đủ cảm giác an toàn.Ngoài ba ra, đây là người thứ hai khiến cho Lý Tuyết Nhi cảm nhận được cảm giác an toàn.Tách…Ma xui quỷ khiến, cô ta lại ấn nút chụp với Vương Nhất.Vương Nhất hoàn hồn lại, vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên: “Cô chụp trộm tôi?”“Không được sao?”Lý Tuyết Nhi cười khanh khách, hất cằm, khiêu khích nói.“Không phải không được, nếu như cô muốn chụp có thể nói với tôi, không cần phải chụp trộm…”Lý Tuyết Nhi lập tức giống như phát hiện ra châu lục mới, lập tức ngồi sang, đôi mắt chớp chớp: “Thật sự có thể sao?”Vương Nhất sững sờ, ngây người gật đầu.“Vậy anh rể, chúng ta cùng chụp!”Lý Tuyết Nhi vui vẻ nhảy nhót, hét lên, sau đó mở điện thoại ra, nhắm thẳng vào mặt Vương Nhất.Đồng thời cũng dán khuôn mặt nhỏ nhắn của mình qua, cùng với Vương Nhất cùng nhìn vào ống kính, ấn nút chụp.Tách…Lý Tuyết Nhi chụp bức ảnh chụp chung đầu tiên với Vương Nhất.Trong bức ảnh, Lý Tuyết Nhi tinh nghịch, đáng yêu, giơ tay chữ V, mà vẻ mặt Vương Nhất không được tự nhiên, biểu cảm cứng đờ, hình thành sự tương phản tương đối rõ nét.Sau khi chụp xong, Lý Tuyết Nhi lại ngồi về vị trí lúc đầu, cầm điện thoại, tim đập thình thịch.Đừng nhìn lúc nãy cô ta biểu hiện vô cùng tự nhiên, thực ra căng thẳng như thế nào, chỉ có một mình cô ta biết.Dù sao, đây cũng là chồng của chị gái…