CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 523
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 523Nghĩ đến đây, người nhà họ Châu đều tái mặt.Đúng lúc này, cánh cửa nhà họ Trần từ từ mở ra, một khúc nhạc chúc mừng sinh nhật du dương vang lên, cũng là lúc báo trước buổi tiệc mừng thọ lần thứ 70 của ông cụ Trần chính thức được bắt đầu.Một người đàn ông lớn tuổi mặc bộ trang phục thời Đường màu đỏ chậm rãi bước ra, đó chính là gia chủ nhà họ Trần, tên Trần Thiên Thành.Ông ta không hề biết những chuyện đã xảy ra trước bữa tiệc mừng thọ, gương mặt hồng hào nhìn toàn bộ khán phòng, to giọng nói: “Cảm ơn các vị đã bỏ thời gian quý báo của mình đến đây tham dự bữa tiệc mừng thọ của tôi, tôi thật sự vô cùng cảm kích!”Dưới sân khấu vang lên những tràng pháo tay như sấm, tiếp theo đó là khâu tặng quà.Lúc này Trần Lân cũng đã rửa mặt đi ra, lúc đi ngang qua bàn của nhà họ Châu, trong mắt bỗng chốc lóe lên sát ý nồng đậm.Nhưng anh ta cũng không nổi giận, bởi vì hôm nay là tiệc mừng thọ lần thứ 70 của ông nội, những chuyện khác đều là mấy chuyện nhỏ nhặt không đáng kể.“Ông nội, đây là bức tranh “cây thông chào mừng” mà cháu dùng một số tiền rất lớn để nhờ bạn mời người vẽ đấy ạ.”Trần Lân lấy ra một bức tranh phong cảnh núi non hùng vĩ, hào hứng nói: “Cháu chúc ông nội gặp thật nhiều may mắn, nhiều điều tốt đẹp trong cuộc sống và sống lâu bên con cháu!”Trần Thiên Thành nhận lấy bức tranh phong cảnh, quan sát tỉ mỉ rồi cười nói: “Ha ha, được lắm, núi hùng vĩ, mây bồng bềnh. Thực sự là một bức tranh cực phẩm, ông nội rất thích.”Tất cả mọi người đều biết ông cụ Trần thích viết chữ và vẽ tranh, món quà này của Trần Lân quả thật rất vừa ý ông cụ Trần.Sau đó, người của các gia tộc lớn ở Thượng Thành cũng tới tặng quà sinh nhật, mỗi món quà đều đắc sắc ra miếng nhưng đều bị ông cụ Trần lạnh nhạt bỏ qua một bên.“Cảm ơn những món quà của các vị, bữa tiệc mừng thọ hôm nay, tôi hy vọng mọi người sẽ coi nhà họ Trần như là nhà của mình, ăn ngon, uống khỏe, vẹn toàn.”Các gia tộc lớn cũng lần lượt đến nâng ly chúc mừng, ông cụ Trần cũng không từ chối, uống hết sạch.Hết bàn này đến bàn khác kính rượu, sắp tới sẽ đến lượt nhà họ Châu.Trái tim người nhà họ Châu đã vọt đến cổ họng.“Nhà họ Diệp đến rồi!”Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng hét.Một thanh niên tuấn tú mang theo một đám người bước vào nhà họ Trần, chính là Diệp Kình Hiên.Nhưng ánh mắt của Vương Nhất không đặt trên người Diệp Kình Hiên, mà là cô gái bên cạnh Diệp Kình Hiên.Mái tóc uống gợn sóng tôn lên vẻ quyến rũ nữ tính, đôi mắt đào hoa phóng điện khiến tất cả những người đàn ông có mặt tại đây đều như bị ma nhập, không thể không nhìn về phía cô ta.Cô ta mặc một chiếc váy đỏ dài đến mắt cá chân, xẻ tà rất cao để lộ hai chân trắng nõn, cô ta mỉm cười quyến rũ giống y như hồ ly tinh.“Là cô ta!”Vương Nhất nheo mắt, Lý Mộng Đình ngồi bên cạnh không nhịn được kêu thành tiếng, hai mắt trợn tròn.Cô gái với mái tóc gợn sóng và mặc chiếc váy đỏ này không ai khác chính là cô gái lái chiếc xe thể thao giống Lý Mộng Đình và giơ ngón tay giữa về phía họ.Vương Nhất chỉ liếc mắt một cái liền thu hồi ánh mắt.
CHƯƠNG 523
Nghĩ đến đây, người nhà họ Châu đều tái mặt.
Đúng lúc này, cánh cửa nhà họ Trần từ từ mở ra, một khúc nhạc chúc mừng sinh nhật du dương vang lên, cũng là lúc báo trước buổi tiệc mừng thọ lần thứ 70 của ông cụ Trần chính thức được bắt đầu.
Một người đàn ông lớn tuổi mặc bộ trang phục thời Đường màu đỏ chậm rãi bước ra, đó chính là gia chủ nhà họ Trần, tên Trần Thiên Thành.
Ông ta không hề biết những chuyện đã xảy ra trước bữa tiệc mừng thọ, gương mặt hồng hào nhìn toàn bộ khán phòng, to giọng nói: “Cảm ơn các vị đã bỏ thời gian quý báo của mình đến đây tham dự bữa tiệc mừng thọ của tôi, tôi thật sự vô cùng cảm kích!”
Dưới sân khấu vang lên những tràng pháo tay như sấm, tiếp theo đó là khâu tặng quà.
Lúc này Trần Lân cũng đã rửa mặt đi ra, lúc đi ngang qua bàn của nhà họ Châu, trong mắt bỗng chốc lóe lên sát ý nồng đậm.
Nhưng anh ta cũng không nổi giận, bởi vì hôm nay là tiệc mừng thọ lần thứ 70 của ông nội, những chuyện khác đều là mấy chuyện nhỏ nhặt không đáng kể.
“Ông nội, đây là bức tranh “cây thông chào mừng” mà cháu dùng một số tiền rất lớn để nhờ bạn mời người vẽ đấy ạ.”
Trần Lân lấy ra một bức tranh phong cảnh núi non hùng vĩ, hào hứng nói: “Cháu chúc ông nội gặp thật nhiều may mắn, nhiều điều tốt đẹp trong cuộc sống và sống lâu bên con cháu!”
Trần Thiên Thành nhận lấy bức tranh phong cảnh, quan sát tỉ mỉ rồi cười nói: “Ha ha, được lắm, núi hùng vĩ, mây bồng bềnh. Thực sự là một bức tranh cực phẩm, ông nội rất thích.”
Tất cả mọi người đều biết ông cụ Trần thích viết chữ và vẽ tranh, món quà này của Trần Lân quả thật rất vừa ý ông cụ Trần.
Sau đó, người của các gia tộc lớn ở Thượng Thành cũng tới tặng quà sinh nhật, mỗi món quà đều đắc sắc ra miếng nhưng đều bị ông cụ Trần lạnh nhạt bỏ qua một bên.
“Cảm ơn những món quà của các vị, bữa tiệc mừng thọ hôm nay, tôi hy vọng mọi người sẽ coi nhà họ Trần như là nhà của mình, ăn ngon, uống khỏe, vẹn toàn.”
Các gia tộc lớn cũng lần lượt đến nâng ly chúc mừng, ông cụ Trần cũng không từ chối, uống hết sạch.
Hết bàn này đến bàn khác kính rượu, sắp tới sẽ đến lượt nhà họ Châu.
Trái tim người nhà họ Châu đã vọt đến cổ họng.
“Nhà họ Diệp đến rồi!”
Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng hét.
Một thanh niên tuấn tú mang theo một đám người bước vào nhà họ Trần, chính là Diệp Kình Hiên.
Nhưng ánh mắt của Vương Nhất không đặt trên người Diệp Kình Hiên, mà là cô gái bên cạnh Diệp Kình Hiên.
Mái tóc uống gợn sóng tôn lên vẻ quyến rũ nữ tính, đôi mắt đào hoa phóng điện khiến tất cả những người đàn ông có mặt tại đây đều như bị ma nhập, không thể không nhìn về phía cô ta.
Cô ta mặc một chiếc váy đỏ dài đến mắt cá chân, xẻ tà rất cao để lộ hai chân trắng nõn, cô ta mỉm cười quyến rũ giống y như hồ ly tinh.
“Là cô ta!”
Vương Nhất nheo mắt, Lý Mộng Đình ngồi bên cạnh không nhịn được kêu thành tiếng, hai mắt trợn tròn.
Cô gái với mái tóc gợn sóng và mặc chiếc váy đỏ này không ai khác chính là cô gái lái chiếc xe thể thao giống Lý Mộng Đình và giơ ngón tay giữa về phía họ.
Vương Nhất chỉ liếc mắt một cái liền thu hồi ánh mắt.
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 523Nghĩ đến đây, người nhà họ Châu đều tái mặt.Đúng lúc này, cánh cửa nhà họ Trần từ từ mở ra, một khúc nhạc chúc mừng sinh nhật du dương vang lên, cũng là lúc báo trước buổi tiệc mừng thọ lần thứ 70 của ông cụ Trần chính thức được bắt đầu.Một người đàn ông lớn tuổi mặc bộ trang phục thời Đường màu đỏ chậm rãi bước ra, đó chính là gia chủ nhà họ Trần, tên Trần Thiên Thành.Ông ta không hề biết những chuyện đã xảy ra trước bữa tiệc mừng thọ, gương mặt hồng hào nhìn toàn bộ khán phòng, to giọng nói: “Cảm ơn các vị đã bỏ thời gian quý báo của mình đến đây tham dự bữa tiệc mừng thọ của tôi, tôi thật sự vô cùng cảm kích!”Dưới sân khấu vang lên những tràng pháo tay như sấm, tiếp theo đó là khâu tặng quà.Lúc này Trần Lân cũng đã rửa mặt đi ra, lúc đi ngang qua bàn của nhà họ Châu, trong mắt bỗng chốc lóe lên sát ý nồng đậm.Nhưng anh ta cũng không nổi giận, bởi vì hôm nay là tiệc mừng thọ lần thứ 70 của ông nội, những chuyện khác đều là mấy chuyện nhỏ nhặt không đáng kể.“Ông nội, đây là bức tranh “cây thông chào mừng” mà cháu dùng một số tiền rất lớn để nhờ bạn mời người vẽ đấy ạ.”Trần Lân lấy ra một bức tranh phong cảnh núi non hùng vĩ, hào hứng nói: “Cháu chúc ông nội gặp thật nhiều may mắn, nhiều điều tốt đẹp trong cuộc sống và sống lâu bên con cháu!”Trần Thiên Thành nhận lấy bức tranh phong cảnh, quan sát tỉ mỉ rồi cười nói: “Ha ha, được lắm, núi hùng vĩ, mây bồng bềnh. Thực sự là một bức tranh cực phẩm, ông nội rất thích.”Tất cả mọi người đều biết ông cụ Trần thích viết chữ và vẽ tranh, món quà này của Trần Lân quả thật rất vừa ý ông cụ Trần.Sau đó, người của các gia tộc lớn ở Thượng Thành cũng tới tặng quà sinh nhật, mỗi món quà đều đắc sắc ra miếng nhưng đều bị ông cụ Trần lạnh nhạt bỏ qua một bên.“Cảm ơn những món quà của các vị, bữa tiệc mừng thọ hôm nay, tôi hy vọng mọi người sẽ coi nhà họ Trần như là nhà của mình, ăn ngon, uống khỏe, vẹn toàn.”Các gia tộc lớn cũng lần lượt đến nâng ly chúc mừng, ông cụ Trần cũng không từ chối, uống hết sạch.Hết bàn này đến bàn khác kính rượu, sắp tới sẽ đến lượt nhà họ Châu.Trái tim người nhà họ Châu đã vọt đến cổ họng.“Nhà họ Diệp đến rồi!”Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng hét.Một thanh niên tuấn tú mang theo một đám người bước vào nhà họ Trần, chính là Diệp Kình Hiên.Nhưng ánh mắt của Vương Nhất không đặt trên người Diệp Kình Hiên, mà là cô gái bên cạnh Diệp Kình Hiên.Mái tóc uống gợn sóng tôn lên vẻ quyến rũ nữ tính, đôi mắt đào hoa phóng điện khiến tất cả những người đàn ông có mặt tại đây đều như bị ma nhập, không thể không nhìn về phía cô ta.Cô ta mặc một chiếc váy đỏ dài đến mắt cá chân, xẻ tà rất cao để lộ hai chân trắng nõn, cô ta mỉm cười quyến rũ giống y như hồ ly tinh.“Là cô ta!”Vương Nhất nheo mắt, Lý Mộng Đình ngồi bên cạnh không nhịn được kêu thành tiếng, hai mắt trợn tròn.Cô gái với mái tóc gợn sóng và mặc chiếc váy đỏ này không ai khác chính là cô gái lái chiếc xe thể thao giống Lý Mộng Đình và giơ ngón tay giữa về phía họ.Vương Nhất chỉ liếc mắt một cái liền thu hồi ánh mắt.