CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 528
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 528“Gì cơ?”Đồng tử Trần Thiên Thành co rút, ông ta hít một ngụm khí lạnh, lui về phía sau mấy bước, cuối cùng ngã quỵ xuống đất.“Ông nội!”Trần Lân mang theo người nhà họ Trần vội vàng lao tới đỡ Trần Thiên Thành dậy, vuốt lưng ông ta để điều hòa nhịp thở.“Cháu ngoan của tôi!”Trần Thiên Thành kêu lên một tiếng thê lương, vẻ mặt bi thương lập tức biến thành sát khí ngập trời, ông ta nhìn chằm chằm người nhà họ Châu: “Tôi tốt bụng tác hợp thằng Cảnh và Lý Mộng Đình đến với nhau, nhưng các người lại lấy oán báo ơn, hại chết cháu trai của tôi. Hôm nay, không cần biết là nhà họ Châu hay nhà họ Lý, các người đều không thể sống sót rời khỏi đây, tôi muốn tất cả các người chôn cùng cháu trai tôi!”Vừa dứt lời, người nhà họ Châu liền biến sắc.Châu Chí Kiên vội vàng chạy tới trước mặt Trần Thiên Thành, cầu xin: “Thiên Thành, chuyện này không liên quan đến nhà họ Châu. Mỹ Ngọc đã lấy chồng rồi, con gái lấy chồng như bát nước đổ đi, không thể lấy lại được. Ông muốn trừng phạt thì cứ trừng phạt nhà họ Lý, không liên quan gì đến nhà họ Châu tôi hết!”Liên quan đến sự tồn vong của nhà họ Châu, Châu Chí Kiên không thể nghĩ nhiều, lập tức bán con gái.Châu Mỹ Ngọc cũng tái mặt, quỳ xuống: “Ông cụ Trần, chuyện này cũng không liên quan đến nhà họ Lý, cả nhà họ Lý đều rất vui khi Mộng Đình và Trần Cảnh ở bên nhau. Là cái thằng rác rưởi này đã giết Trần Cảnh, ông muốn chém muốn giết thằng đó thế nào thì tùy ông, đừng đổ tội lên đầu nhà họ Lý.”Châu Mỹ Ngọc đột nhiên xoay người lại, chỉ vào người Vương Nhất, vẻ mặt ác độc.“Mẹ, đúng là Vương Nhất đã giết Trần Cảnh, nhưng là do anh ta muốn hại ba, có chết cũng đáng!”Thấy Châu Mỹ Ngọc không chút do dự đẩy Vương Nhất ra gánh tội, Lý Mộng Đình cũng lo lắng.Cho dù cô ta có xấu xa cũng không đến mức muốn lấy mạng Vương Nhất.Lý Thiên Dương khó tin nhìn Châu Mỹ Ngọc: “Dù sao bà cũng là bề trên của thằng Nhất, sao bà có thể làm như vậy?”“Tôi làm gì sai chứ? Cậu ấy bị thằng kia giết thật mà, thằng kia chính là kẻ giết người!”Vừa nói xong, Châu Mỹ Ngọc lại đi tới chỗ ông cụ Trần, chỉ vào Vương Nhất nói: “Ông cụ Trần, tôi và ông ở cùng một chiến tuyến, ông đừng tha cho thằng kia!”Nghe Châu Mỹ Ngọc nói vậy, Lý Mộng Đình vội vàng xoay người lại, lo lắng nói với Vương Nhất: “Chạy đi, nhà họ Trần còn mạnh hơn nhà họ Châu nữa!”Nhưng Vương Nhất vẫn bình tĩnh ngồi đó, vẻ mặt không chút sợ hãi, nhưng lúc nhìn Châu Mỹ Ngọc, trong đôi mắt đen láy xẹt qua tia lạnh lùng.“Anh Vương, có cần tôi…”Trong mắt Diệp Kình Hiên lóe lên một tia sắc bén, Vương Nhất xua tay: “Còn chưa tới lúc anh ra tay.”Đồng Yên Nhiên ngạc nhiên nhìn Vương Nhất.Cô ta rất hiểu anh trai mình, anh ta là người ngông cuồng tự đại, vậy mà bây giờ lại cung kính với một người đàn ông khác như thế.Trần Thiên Thành cũng nhìn Vương Nhất, mặt đằng đằng sát khí: “Là cậu đã giết cháu trai tôi?”
CHƯƠNG 528
“Gì cơ?”
Đồng tử Trần Thiên Thành co rút, ông ta hít một ngụm khí lạnh, lui về phía sau mấy bước, cuối cùng ngã quỵ xuống đất.
“Ông nội!”
Trần Lân mang theo người nhà họ Trần vội vàng lao tới đỡ Trần Thiên Thành dậy, vuốt lưng ông ta để điều hòa nhịp thở.
“Cháu ngoan của tôi!”
Trần Thiên Thành kêu lên một tiếng thê lương, vẻ mặt bi thương lập tức biến thành sát khí ngập trời, ông ta nhìn chằm chằm người nhà họ Châu: “Tôi tốt bụng tác hợp thằng Cảnh và Lý Mộng Đình đến với nhau, nhưng các người lại lấy oán báo ơn, hại chết cháu trai của tôi. Hôm nay, không cần biết là nhà họ Châu hay nhà họ Lý, các người đều không thể sống sót rời khỏi đây, tôi muốn tất cả các người chôn cùng cháu trai tôi!”
Vừa dứt lời, người nhà họ Châu liền biến sắc.
Châu Chí Kiên vội vàng chạy tới trước mặt Trần Thiên Thành, cầu xin: “Thiên Thành, chuyện này không liên quan đến nhà họ Châu. Mỹ Ngọc đã lấy chồng rồi, con gái lấy chồng như bát nước đổ đi, không thể lấy lại được. Ông muốn trừng phạt thì cứ trừng phạt nhà họ Lý, không liên quan gì đến nhà họ Châu tôi hết!”
Liên quan đến sự tồn vong của nhà họ Châu, Châu Chí Kiên không thể nghĩ nhiều, lập tức bán con gái.
Châu Mỹ Ngọc cũng tái mặt, quỳ xuống: “Ông cụ Trần, chuyện này cũng không liên quan đến nhà họ Lý, cả nhà họ Lý đều rất vui khi Mộng Đình và Trần Cảnh ở bên nhau. Là cái thằng rác rưởi này đã giết Trần Cảnh, ông muốn chém muốn giết thằng đó thế nào thì tùy ông, đừng đổ tội lên đầu nhà họ Lý.”
Châu Mỹ Ngọc đột nhiên xoay người lại, chỉ vào người Vương Nhất, vẻ mặt ác độc.
“Mẹ, đúng là Vương Nhất đã giết Trần Cảnh, nhưng là do anh ta muốn hại ba, có chết cũng đáng!”
Thấy Châu Mỹ Ngọc không chút do dự đẩy Vương Nhất ra gánh tội, Lý Mộng Đình cũng lo lắng.
Cho dù cô ta có xấu xa cũng không đến mức muốn lấy mạng Vương Nhất.
Lý Thiên Dương khó tin nhìn Châu Mỹ Ngọc: “Dù sao bà cũng là bề trên của thằng Nhất, sao bà có thể làm như vậy?”
“Tôi làm gì sai chứ? Cậu ấy bị thằng kia giết thật mà, thằng kia chính là kẻ giết người!”
Vừa nói xong, Châu Mỹ Ngọc lại đi tới chỗ ông cụ Trần, chỉ vào Vương Nhất nói: “Ông cụ Trần, tôi và ông ở cùng một chiến tuyến, ông đừng tha cho thằng kia!”
Nghe Châu Mỹ Ngọc nói vậy, Lý Mộng Đình vội vàng xoay người lại, lo lắng nói với Vương Nhất: “Chạy đi, nhà họ Trần còn mạnh hơn nhà họ Châu nữa!”
Nhưng Vương Nhất vẫn bình tĩnh ngồi đó, vẻ mặt không chút sợ hãi, nhưng lúc nhìn Châu Mỹ Ngọc, trong đôi mắt đen láy xẹt qua tia lạnh lùng.
“Anh Vương, có cần tôi…”
Trong mắt Diệp Kình Hiên lóe lên một tia sắc bén, Vương Nhất xua tay: “Còn chưa tới lúc anh ra tay.”
Đồng Yên Nhiên ngạc nhiên nhìn Vương Nhất.
Cô ta rất hiểu anh trai mình, anh ta là người ngông cuồng tự đại, vậy mà bây giờ lại cung kính với một người đàn ông khác như thế.
Trần Thiên Thành cũng nhìn Vương Nhất, mặt đằng đằng sát khí: “Là cậu đã giết cháu trai tôi?”
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 528“Gì cơ?”Đồng tử Trần Thiên Thành co rút, ông ta hít một ngụm khí lạnh, lui về phía sau mấy bước, cuối cùng ngã quỵ xuống đất.“Ông nội!”Trần Lân mang theo người nhà họ Trần vội vàng lao tới đỡ Trần Thiên Thành dậy, vuốt lưng ông ta để điều hòa nhịp thở.“Cháu ngoan của tôi!”Trần Thiên Thành kêu lên một tiếng thê lương, vẻ mặt bi thương lập tức biến thành sát khí ngập trời, ông ta nhìn chằm chằm người nhà họ Châu: “Tôi tốt bụng tác hợp thằng Cảnh và Lý Mộng Đình đến với nhau, nhưng các người lại lấy oán báo ơn, hại chết cháu trai của tôi. Hôm nay, không cần biết là nhà họ Châu hay nhà họ Lý, các người đều không thể sống sót rời khỏi đây, tôi muốn tất cả các người chôn cùng cháu trai tôi!”Vừa dứt lời, người nhà họ Châu liền biến sắc.Châu Chí Kiên vội vàng chạy tới trước mặt Trần Thiên Thành, cầu xin: “Thiên Thành, chuyện này không liên quan đến nhà họ Châu. Mỹ Ngọc đã lấy chồng rồi, con gái lấy chồng như bát nước đổ đi, không thể lấy lại được. Ông muốn trừng phạt thì cứ trừng phạt nhà họ Lý, không liên quan gì đến nhà họ Châu tôi hết!”Liên quan đến sự tồn vong của nhà họ Châu, Châu Chí Kiên không thể nghĩ nhiều, lập tức bán con gái.Châu Mỹ Ngọc cũng tái mặt, quỳ xuống: “Ông cụ Trần, chuyện này cũng không liên quan đến nhà họ Lý, cả nhà họ Lý đều rất vui khi Mộng Đình và Trần Cảnh ở bên nhau. Là cái thằng rác rưởi này đã giết Trần Cảnh, ông muốn chém muốn giết thằng đó thế nào thì tùy ông, đừng đổ tội lên đầu nhà họ Lý.”Châu Mỹ Ngọc đột nhiên xoay người lại, chỉ vào người Vương Nhất, vẻ mặt ác độc.“Mẹ, đúng là Vương Nhất đã giết Trần Cảnh, nhưng là do anh ta muốn hại ba, có chết cũng đáng!”Thấy Châu Mỹ Ngọc không chút do dự đẩy Vương Nhất ra gánh tội, Lý Mộng Đình cũng lo lắng.Cho dù cô ta có xấu xa cũng không đến mức muốn lấy mạng Vương Nhất.Lý Thiên Dương khó tin nhìn Châu Mỹ Ngọc: “Dù sao bà cũng là bề trên của thằng Nhất, sao bà có thể làm như vậy?”“Tôi làm gì sai chứ? Cậu ấy bị thằng kia giết thật mà, thằng kia chính là kẻ giết người!”Vừa nói xong, Châu Mỹ Ngọc lại đi tới chỗ ông cụ Trần, chỉ vào Vương Nhất nói: “Ông cụ Trần, tôi và ông ở cùng một chiến tuyến, ông đừng tha cho thằng kia!”Nghe Châu Mỹ Ngọc nói vậy, Lý Mộng Đình vội vàng xoay người lại, lo lắng nói với Vương Nhất: “Chạy đi, nhà họ Trần còn mạnh hơn nhà họ Châu nữa!”Nhưng Vương Nhất vẫn bình tĩnh ngồi đó, vẻ mặt không chút sợ hãi, nhưng lúc nhìn Châu Mỹ Ngọc, trong đôi mắt đen láy xẹt qua tia lạnh lùng.“Anh Vương, có cần tôi…”Trong mắt Diệp Kình Hiên lóe lên một tia sắc bén, Vương Nhất xua tay: “Còn chưa tới lúc anh ra tay.”Đồng Yên Nhiên ngạc nhiên nhìn Vương Nhất.Cô ta rất hiểu anh trai mình, anh ta là người ngông cuồng tự đại, vậy mà bây giờ lại cung kính với một người đàn ông khác như thế.Trần Thiên Thành cũng nhìn Vương Nhất, mặt đằng đằng sát khí: “Là cậu đã giết cháu trai tôi?”