CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 532
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 532Sát ý trong mắt lóe lên rồi biến mất, Vương Nhất cười: “Anh biết được tin này thì thế nào, anh cũng không thể nói cho người khác.”“Sắp chết rồi còn ngoan cố!”Trần Lân nổi giận, sau đó nhìn Trần Thiên Thành: “Ông nội, cho vệ sĩ bắn xuyên qua tay chân anh ta, đừng giết anh ta, cháu muốn anh ta trải nghiệm cảm giác sống không bằng chết!”Trần Thiên Thành cũng không nhiều lời, phất tay: “Bắn!”Pằng pằng pằng…Ngay sau đó, toàn bộ nhà họ Trần ngập trong tiếng súng chói tai.“Ha ha ha ha…”Trần Lân không nhịn được cười: “Mày chỉ là một tên ăn bám, lấy gì đấu…”“Anh mở to mắt nhìn ra đằng sau đi.”Giọng nói hờ hững truyền đến, nụ cười của anh ta cũng vụt tắt, nhìn da dẻ Vương Nhất vẫn nguyên vẹn không chút sức mẻ, sắc mặt bỗng thay đổi: “Sao mày không bị gì?”Như thể cảm nhận được điều gì đó, Trần Lân, Trần Thiên Thành và tất cả người nhà họ Trần đều vô thức ngoảnh đầu lại, đập vào mắt họ là một cảnh tượng vô cùng thảm thiết.Tất cả vệ sĩ nhà họ Trần đều bị bắn chết trước khi nổ súng, máu me chảy khắp nơi.Còn thấy bốn mươi hay năm mươi người mặc vest cầm súng lục đứng bên ngoài nhà họ Trần.Trần Thiên Thành lập tức quay đầu trừng mắt nhìn Diệp Kình Hiên: “Diệp Kình Hiên, cậu dám xen vào chuyện của nhà họ Trần?”“Ông già, ông nhìn kỹ đi, người của tôi còn chưa ra tay đâu đấy.” Diệp Kình Hiên mỉm cười xấu xa.“Gì cơ?”Trần Thiên Thành bỗng biến sắc.“Đây là người của tôi.”Một tiếng cười dịu dàng khác truyền đến, Đồng Yên Nhiên mang cao gót mười phân tao nhã bước ra.“Cô là…”Trần Lân trợn tròn mắt nhìn Đồng Yên Nhiên.“Giới thiệu bản thân một chút nhé.”Đồng Yên Nhiên cười nói: “Tôi là con gái lớn của nhà họ Đồng.”Vệ sĩ nhà họ Trần giây trước còn hung hăng, mới chớp mắt một cái đã ngã xuống đất, chỉ còn lại một cao thủ top đầu được nhà họ Trần thuê với số tiền lớn. Ông ta cũng khiếp sợ nhìn cảnh tượng trước mắt, khiếp sợ đến nỗi không nói nên lời.Hiện trường lặng ngắt như tờ, Trần Lân trừng mắt không dám tin, thậm chí còn quên cả chớp mắt, sắc mặt tái nhợt.Trần Thiên Thành ngồi bệch xuống đất, cơ thể không ngừng run rẩy, đây đều là những vệ sĩ dùng súng mà ông ta đã bỏ ra rất nhiều tiền để huấn luyện, không ngờ mới chớp mắt đã chết sạch!Kết quả này đã nằm trong tính toán của Vương Nhất, nhưng anh vẫn kinh ngạc nhìn Đồng Yên Nhiên.
CHƯƠNG 532
Sát ý trong mắt lóe lên rồi biến mất, Vương Nhất cười: “Anh biết được tin này thì thế nào, anh cũng không thể nói cho người khác.”
“Sắp chết rồi còn ngoan cố!”
Trần Lân nổi giận, sau đó nhìn Trần Thiên Thành: “Ông nội, cho vệ sĩ bắn xuyên qua tay chân anh ta, đừng giết anh ta, cháu muốn anh ta trải nghiệm cảm giác sống không bằng chết!”
Trần Thiên Thành cũng không nhiều lời, phất tay: “Bắn!”
Pằng pằng pằng…
Ngay sau đó, toàn bộ nhà họ Trần ngập trong tiếng súng chói tai.
“Ha ha ha ha…”
Trần Lân không nhịn được cười: “Mày chỉ là một tên ăn bám, lấy gì đấu…”
“Anh mở to mắt nhìn ra đằng sau đi.”
Giọng nói hờ hững truyền đến, nụ cười của anh ta cũng vụt tắt, nhìn da dẻ Vương Nhất vẫn nguyên vẹn không chút sức mẻ, sắc mặt bỗng thay đổi: “Sao mày không bị gì?”
Như thể cảm nhận được điều gì đó, Trần Lân, Trần Thiên Thành và tất cả người nhà họ Trần đều vô thức ngoảnh đầu lại, đập vào mắt họ là một cảnh tượng vô cùng thảm thiết.
Tất cả vệ sĩ nhà họ Trần đều bị bắn chết trước khi nổ súng, máu me chảy khắp nơi.
Còn thấy bốn mươi hay năm mươi người mặc vest cầm súng lục đứng bên ngoài nhà họ Trần.
Trần Thiên Thành lập tức quay đầu trừng mắt nhìn Diệp Kình Hiên: “Diệp Kình Hiên, cậu dám xen vào chuyện của nhà họ Trần?”
“Ông già, ông nhìn kỹ đi, người của tôi còn chưa ra tay đâu đấy.” Diệp Kình Hiên mỉm cười xấu xa.
“Gì cơ?”
Trần Thiên Thành bỗng biến sắc.
“Đây là người của tôi.”
Một tiếng cười dịu dàng khác truyền đến, Đồng Yên Nhiên mang cao gót mười phân tao nhã bước ra.
“Cô là…”
Trần Lân trợn tròn mắt nhìn Đồng Yên Nhiên.
“Giới thiệu bản thân một chút nhé.”
Đồng Yên Nhiên cười nói: “Tôi là con gái lớn của nhà họ Đồng.”
Vệ sĩ nhà họ Trần giây trước còn hung hăng, mới chớp mắt một cái đã ngã xuống đất, chỉ còn lại một cao thủ top đầu được nhà họ Trần thuê với số tiền lớn. Ông ta cũng khiếp sợ nhìn cảnh tượng trước mắt, khiếp sợ đến nỗi không nói nên lời.
Hiện trường lặng ngắt như tờ, Trần Lân trừng mắt không dám tin, thậm chí còn quên cả chớp mắt, sắc mặt tái nhợt.
Trần Thiên Thành ngồi bệch xuống đất, cơ thể không ngừng run rẩy, đây đều là những vệ sĩ dùng súng mà ông ta đã bỏ ra rất nhiều tiền để huấn luyện, không ngờ mới chớp mắt đã chết sạch!
Kết quả này đã nằm trong tính toán của Vương Nhất, nhưng anh vẫn kinh ngạc nhìn Đồng Yên Nhiên.
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 532Sát ý trong mắt lóe lên rồi biến mất, Vương Nhất cười: “Anh biết được tin này thì thế nào, anh cũng không thể nói cho người khác.”“Sắp chết rồi còn ngoan cố!”Trần Lân nổi giận, sau đó nhìn Trần Thiên Thành: “Ông nội, cho vệ sĩ bắn xuyên qua tay chân anh ta, đừng giết anh ta, cháu muốn anh ta trải nghiệm cảm giác sống không bằng chết!”Trần Thiên Thành cũng không nhiều lời, phất tay: “Bắn!”Pằng pằng pằng…Ngay sau đó, toàn bộ nhà họ Trần ngập trong tiếng súng chói tai.“Ha ha ha ha…”Trần Lân không nhịn được cười: “Mày chỉ là một tên ăn bám, lấy gì đấu…”“Anh mở to mắt nhìn ra đằng sau đi.”Giọng nói hờ hững truyền đến, nụ cười của anh ta cũng vụt tắt, nhìn da dẻ Vương Nhất vẫn nguyên vẹn không chút sức mẻ, sắc mặt bỗng thay đổi: “Sao mày không bị gì?”Như thể cảm nhận được điều gì đó, Trần Lân, Trần Thiên Thành và tất cả người nhà họ Trần đều vô thức ngoảnh đầu lại, đập vào mắt họ là một cảnh tượng vô cùng thảm thiết.Tất cả vệ sĩ nhà họ Trần đều bị bắn chết trước khi nổ súng, máu me chảy khắp nơi.Còn thấy bốn mươi hay năm mươi người mặc vest cầm súng lục đứng bên ngoài nhà họ Trần.Trần Thiên Thành lập tức quay đầu trừng mắt nhìn Diệp Kình Hiên: “Diệp Kình Hiên, cậu dám xen vào chuyện của nhà họ Trần?”“Ông già, ông nhìn kỹ đi, người của tôi còn chưa ra tay đâu đấy.” Diệp Kình Hiên mỉm cười xấu xa.“Gì cơ?”Trần Thiên Thành bỗng biến sắc.“Đây là người của tôi.”Một tiếng cười dịu dàng khác truyền đến, Đồng Yên Nhiên mang cao gót mười phân tao nhã bước ra.“Cô là…”Trần Lân trợn tròn mắt nhìn Đồng Yên Nhiên.“Giới thiệu bản thân một chút nhé.”Đồng Yên Nhiên cười nói: “Tôi là con gái lớn của nhà họ Đồng.”Vệ sĩ nhà họ Trần giây trước còn hung hăng, mới chớp mắt một cái đã ngã xuống đất, chỉ còn lại một cao thủ top đầu được nhà họ Trần thuê với số tiền lớn. Ông ta cũng khiếp sợ nhìn cảnh tượng trước mắt, khiếp sợ đến nỗi không nói nên lời.Hiện trường lặng ngắt như tờ, Trần Lân trừng mắt không dám tin, thậm chí còn quên cả chớp mắt, sắc mặt tái nhợt.Trần Thiên Thành ngồi bệch xuống đất, cơ thể không ngừng run rẩy, đây đều là những vệ sĩ dùng súng mà ông ta đã bỏ ra rất nhiều tiền để huấn luyện, không ngờ mới chớp mắt đã chết sạch!Kết quả này đã nằm trong tính toán của Vương Nhất, nhưng anh vẫn kinh ngạc nhìn Đồng Yên Nhiên.