Tác giả:

CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…

Chương 537

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 537Trần Lân kinh hãi, nắm lấy bàn tay Trần Thiên Thành, cơ thể run lẩy bẩy.“Lân, cháu bình tĩnh lại đi, nghiêm túc nghe ông nói …”Trần Thiên Thành đột nhiên thở dài, bất lực nhìn Trần Lân.Trần Lân nhìn vào mắt ông nội, dường như cũng hiểu ra điều gì đó, bỗng thừ người ra.“Ông nội luôn nhắc nhở cháu rằng tai họa từ miệng mà ra, im lặng là vàng, nhưng cháu không chịu nghe.”Ông ta nhìn Trần Lân, thở dài: “Cháu nghĩ nhà họ Trần đã đủ mạnh rồi nên mới kiêu ngạo, khoe khoang, coi thường người khác, nhưng chỉ có một mình ông nội mới biết nhà họ Trần còn lâu mới đủ mạnh. Không nói chi đâu xa, chỉ nói ở Thiên An đây thôi cũng đã có rất nhiều người có thể tiêu diệt nhà họ Trần.”“Ông nội ơi, ông đừng nói nữa, cứu cháu với.”“Nếu không phải do cháu khiêu khích trước thì có lẽ nhà họ Trần chúng ta đã có thể sống tiếp. Nhưng vì cháu mà nhà họ Trần bị liên lụy.”Trần Thiên Thành như thể không nghe thấy Trần Lân nói gì, bình tĩnh nói.Ánh mắt hiền hòa, giống như khi ông nội nhìn anh ta lúc nhỏ.“Còn mười giây.” Vương Nhất thả tay xuống, chậm rãi đi về phía Trần Lân.Nếu Trần Thiên Thành không thể xuống tay, anh sẽ đích thân tiêu diệt toàn bộ nhà họ Trần.“Lân, ông nội cảm thấy khoảng thời gian hạnh phúc nhất chính là lúc hai anh em cháu chơi đùa cùng nhau hồi còn nhỏ. Cháu nói xem, thằng Cảnh ở một mình trên thiên đường, liệu nó có cô đơn không nhỉ?”Nói đến đây, hai mắt Trần Thiên Thành đã đỏ hoe, giọng nói cũng nghẹn ngào.Trong tay ông ta có thêm một khẩu súng lục, từ từ nâng lên nhắm thẳng vào đầu Trần Lân.“Ông nội! Ông muốn làm gì?”Nhìn thấy cảnh này, đồng tử Trần Lân đột nhiên co rút, không ngừng lui về sau.“Gia chủ, ông suy nghĩ kỹ lại đi!”Người nhà họ Trần cũng vội vàng chạy tới ngăn cản, Trần Thiên Thành quay đầu lại, trừng mắt: “Đừng tới đây!”Mọi người đều bị dọa sợ, kinh hãi nhìn Trần Thiên Thành, chỉ thấy vẻ mặt của ông ta lúc này trông rất dữ tợn.“Nhà họ Trần truyền qua ba đời, tôi không thể để nó hủy hoại tất cả, nếu không ba mươi năm sau, tôi còn mặt mũi nào đối diện với liệt tổ liệt tông đây!”“Nhưng cháu là cháu trai của ông mà!”Trần Lân không dám tin nhìn Trần Thiên Thành, anh ta không ngờ ông nội mình lại giết mình để bảo vệ gia tộc.“Năm, bốn, ba…”Vương Nhất bắt đầu đếm ngược.Trần Thiên Thành nhìn Trần Lân: “Lân này, vì gia tộc, ông chỉ có thể hy sinh cháu, đừng trách ông nội.”Vừa dứt lời, ông ta liền nhắm mắt bóp cò.Trần Lân không chút nghĩ ngợi xoay người bỏ chạy.

CHƯƠNG 537

Trần Lân kinh hãi, nắm lấy bàn tay Trần Thiên Thành, cơ thể run lẩy bẩy.

“Lân, cháu bình tĩnh lại đi, nghiêm túc nghe ông nói …”

Trần Thiên Thành đột nhiên thở dài, bất lực nhìn Trần Lân.

Trần Lân nhìn vào mắt ông nội, dường như cũng hiểu ra điều gì đó, bỗng thừ người ra.

“Ông nội luôn nhắc nhở cháu rằng tai họa từ miệng mà ra, im lặng là vàng, nhưng cháu không chịu nghe.”

Ông ta nhìn Trần Lân, thở dài: “Cháu nghĩ nhà họ Trần đã đủ mạnh rồi nên mới kiêu ngạo, khoe khoang, coi thường người khác, nhưng chỉ có một mình ông nội mới biết nhà họ Trần còn lâu mới đủ mạnh. Không nói chi đâu xa, chỉ nói ở Thiên An đây thôi cũng đã có rất nhiều người có thể tiêu diệt nhà họ Trần.”

“Ông nội ơi, ông đừng nói nữa, cứu cháu với.”

“Nếu không phải do cháu khiêu khích trước thì có lẽ nhà họ Trần chúng ta đã có thể sống tiếp. Nhưng vì cháu mà nhà họ Trần bị liên lụy.”

Trần Thiên Thành như thể không nghe thấy Trần Lân nói gì, bình tĩnh nói.

Ánh mắt hiền hòa, giống như khi ông nội nhìn anh ta lúc nhỏ.

“Còn mười giây.” Vương Nhất thả tay xuống, chậm rãi đi về phía Trần Lân.

Nếu Trần Thiên Thành không thể xuống tay, anh sẽ đích thân tiêu diệt toàn bộ nhà họ Trần.

“Lân, ông nội cảm thấy khoảng thời gian hạnh phúc nhất chính là lúc hai anh em cháu chơi đùa cùng nhau hồi còn nhỏ. Cháu nói xem, thằng Cảnh ở một mình trên thiên đường, liệu nó có cô đơn không nhỉ?”

Nói đến đây, hai mắt Trần Thiên Thành đã đỏ hoe, giọng nói cũng nghẹn ngào.

Trong tay ông ta có thêm một khẩu súng lục, từ từ nâng lên nhắm thẳng vào đầu Trần Lân.

“Ông nội! Ông muốn làm gì?”

Nhìn thấy cảnh này, đồng tử Trần Lân đột nhiên co rút, không ngừng lui về sau.

“Gia chủ, ông suy nghĩ kỹ lại đi!”

Người nhà họ Trần cũng vội vàng chạy tới ngăn cản, Trần Thiên Thành quay đầu lại, trừng mắt: “Đừng tới đây!”

Mọi người đều bị dọa sợ, kinh hãi nhìn Trần Thiên Thành, chỉ thấy vẻ mặt của ông ta lúc này trông rất dữ tợn.

“Nhà họ Trần truyền qua ba đời, tôi không thể để nó hủy hoại tất cả, nếu không ba mươi năm sau, tôi còn mặt mũi nào đối diện với liệt tổ liệt tông đây!”

“Nhưng cháu là cháu trai của ông mà!”

Trần Lân không dám tin nhìn Trần Thiên Thành, anh ta không ngờ ông nội mình lại giết mình để bảo vệ gia tộc.

“Năm, bốn, ba…”

Vương Nhất bắt đầu đếm ngược.

Trần Thiên Thành nhìn Trần Lân: “Lân này, vì gia tộc, ông chỉ có thể hy sinh cháu, đừng trách ông nội.”

Vừa dứt lời, ông ta liền nhắm mắt bóp cò.

Trần Lân không chút nghĩ ngợi xoay người bỏ chạy.

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 537Trần Lân kinh hãi, nắm lấy bàn tay Trần Thiên Thành, cơ thể run lẩy bẩy.“Lân, cháu bình tĩnh lại đi, nghiêm túc nghe ông nói …”Trần Thiên Thành đột nhiên thở dài, bất lực nhìn Trần Lân.Trần Lân nhìn vào mắt ông nội, dường như cũng hiểu ra điều gì đó, bỗng thừ người ra.“Ông nội luôn nhắc nhở cháu rằng tai họa từ miệng mà ra, im lặng là vàng, nhưng cháu không chịu nghe.”Ông ta nhìn Trần Lân, thở dài: “Cháu nghĩ nhà họ Trần đã đủ mạnh rồi nên mới kiêu ngạo, khoe khoang, coi thường người khác, nhưng chỉ có một mình ông nội mới biết nhà họ Trần còn lâu mới đủ mạnh. Không nói chi đâu xa, chỉ nói ở Thiên An đây thôi cũng đã có rất nhiều người có thể tiêu diệt nhà họ Trần.”“Ông nội ơi, ông đừng nói nữa, cứu cháu với.”“Nếu không phải do cháu khiêu khích trước thì có lẽ nhà họ Trần chúng ta đã có thể sống tiếp. Nhưng vì cháu mà nhà họ Trần bị liên lụy.”Trần Thiên Thành như thể không nghe thấy Trần Lân nói gì, bình tĩnh nói.Ánh mắt hiền hòa, giống như khi ông nội nhìn anh ta lúc nhỏ.“Còn mười giây.” Vương Nhất thả tay xuống, chậm rãi đi về phía Trần Lân.Nếu Trần Thiên Thành không thể xuống tay, anh sẽ đích thân tiêu diệt toàn bộ nhà họ Trần.“Lân, ông nội cảm thấy khoảng thời gian hạnh phúc nhất chính là lúc hai anh em cháu chơi đùa cùng nhau hồi còn nhỏ. Cháu nói xem, thằng Cảnh ở một mình trên thiên đường, liệu nó có cô đơn không nhỉ?”Nói đến đây, hai mắt Trần Thiên Thành đã đỏ hoe, giọng nói cũng nghẹn ngào.Trong tay ông ta có thêm một khẩu súng lục, từ từ nâng lên nhắm thẳng vào đầu Trần Lân.“Ông nội! Ông muốn làm gì?”Nhìn thấy cảnh này, đồng tử Trần Lân đột nhiên co rút, không ngừng lui về sau.“Gia chủ, ông suy nghĩ kỹ lại đi!”Người nhà họ Trần cũng vội vàng chạy tới ngăn cản, Trần Thiên Thành quay đầu lại, trừng mắt: “Đừng tới đây!”Mọi người đều bị dọa sợ, kinh hãi nhìn Trần Thiên Thành, chỉ thấy vẻ mặt của ông ta lúc này trông rất dữ tợn.“Nhà họ Trần truyền qua ba đời, tôi không thể để nó hủy hoại tất cả, nếu không ba mươi năm sau, tôi còn mặt mũi nào đối diện với liệt tổ liệt tông đây!”“Nhưng cháu là cháu trai của ông mà!”Trần Lân không dám tin nhìn Trần Thiên Thành, anh ta không ngờ ông nội mình lại giết mình để bảo vệ gia tộc.“Năm, bốn, ba…”Vương Nhất bắt đầu đếm ngược.Trần Thiên Thành nhìn Trần Lân: “Lân này, vì gia tộc, ông chỉ có thể hy sinh cháu, đừng trách ông nội.”Vừa dứt lời, ông ta liền nhắm mắt bóp cò.Trần Lân không chút nghĩ ngợi xoay người bỏ chạy.

Chương 537