CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 540
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 540Lúc này, một tiểu bối nhà họ Châu cảm thấy kỳ quái.Sau khi anh ta nói xong, cả nhà họ Châu đều rơi vào trạng thái yên ắng.Sắc mặt Châu Chí Kiên rất khó coi, Châu Mỹ Ngọc và Châu Mỹ Hòa cũng vô cùng kinh hãi.Mọi người đều nhớ đến cảnh Diệp Kình Hiên kính cẩn xưng hô với Vương Nhất là ‘anh Vương.’“Chẳng lẽ nhà họ Diệp vì bảo vệ thằng rác rưởi kia mà giết Trần Lân và tiêu diệt nhà họ Trần!”Nếu có nhà họ Diệp giúp đỡ thì mọi thứ đều thuyết phục, chỉ là họ không thể hiểu nổi Vương Nhất có tài cán gì mà được nhà họ Diệp giúp đỡ?Lý Mộng Đình rất ngạc nhiên, cô ta cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy.“Ông ngoại, nếu Vương Nhất chưa chết, tại sao chúng ta không ngồi xuống nói chuyện với nhau, đừng gây thù với anh ta nữa…”Lý Mộng Đình còn chưa nói xong đã ăn ngay một cái tát từ Châu Mỹ Ngọc.Trong mắt bà ta lóe lên tia sáng lạnh lẽo cùng thù hận: “Con điên rồi sao? Thằng rác rưởi kia hại chúng ta nhiều lần như thế mà con còn nói đỡ cho nó nữa hả, nó phải chết thì mới có thể xóa bỏ hận thù trong lòng mẹ!”“Đúng thế.”Châu Chí Kiên cũng tự tin nói: “Người chống lưng cho nhà họ Châu chúng ta là nhà họ Lương, một trong bốn gia tộc lớn sánh ngang với nhà họ Diệp, có gì phải sợ?”“Còn cháu nữa, lập tức kết hôn với thằng con nhà họ Văn đi.”Ông ta lại nhìn Lý Mộng Đình: “Ắt phải mượn sức nhà họ Văn, ba không tin chúng ta hợp lực lại mà vẫn không thể g**t ch*t Vương Nhất!”Nghe Châu Chí Kiên nói như vậy, người nhà họ Châu vốn còn đang sợ hãi cũng bình tĩnh lại và nở một nụ cười chiến thắng.Lý Thiên Dương ngồi một góc không nói lời nào, cũng không nói đỡ cho Vương Nhất như khi trước.Sau khi biết được một số tin tức về Vương Nhất, ông ta đã biết rằng tất cả các gia tộc ở Thiên An cũng không phải là đối thủ của anh.Chưa kể đây chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, vậy mà những người này lại ảo tưởng đối phó được anh, quả thật quá liều lĩnh.“Phải rồi, lần trước tôi bảo các người điều tra vợ của thằng nhãi kia, có phát hiện ra được gì không?” Châu Chí Kiên hỏi.Tất cả mọi người đều lắc đầu, chỉ có Lý Mộng Đình nhớ đến cái ngày tổng phụ trách thương hội Hồng Ưng đến Tân Giang Hội, tất cả mọi người đều bị đuổi ra ngoài, chỉ để lại Vương Nhất và phó chủ tịch tập đoàn Lệ Tinh.Cô ta nói ra chuyện này, Châu Chí Kiên lập tức vỗ tay, hưng phấn nói: “Được rồi, xem ra con vợ của thằng rác rưởi kia chính là Phương tổng của tập đoàn Lệ Tinh. Nhà họ Diệp nể mặt mũi của Phương tổng nên mới giúp thằng rác rưởi kia!”“Cũng có thể là cậu ta xem trọng sắc đẹp của Phương tổng, cái thằng rác rưởi kia chắc còn chưa biết trên đầu mình mọc thêm hai cái sừng!” Châu Mỹ Ngọc cũng suy đoán.“Được rồi, Mỹ Ngọc, nếu con có thời gian thì đến gặp Phương Huệ của tập đoàn Lệ Tinh, uy h**p cô ta ly hôn với thằng rác rưởi đó, ba cũng sẽ bớt chút thời gian đến nhà họ Lương, nhờ nhà họ Lương đối phó với Vương Nhất.”
CHƯƠNG 540
Lúc này, một tiểu bối nhà họ Châu cảm thấy kỳ quái.
Sau khi anh ta nói xong, cả nhà họ Châu đều rơi vào trạng thái yên ắng.
Sắc mặt Châu Chí Kiên rất khó coi, Châu Mỹ Ngọc và Châu Mỹ Hòa cũng vô cùng kinh hãi.
Mọi người đều nhớ đến cảnh Diệp Kình Hiên kính cẩn xưng hô với Vương Nhất là ‘anh Vương.’
“Chẳng lẽ nhà họ Diệp vì bảo vệ thằng rác rưởi kia mà giết Trần Lân và tiêu diệt nhà họ Trần!”
Nếu có nhà họ Diệp giúp đỡ thì mọi thứ đều thuyết phục, chỉ là họ không thể hiểu nổi Vương Nhất có tài cán gì mà được nhà họ Diệp giúp đỡ?
Lý Mộng Đình rất ngạc nhiên, cô ta cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy.
“Ông ngoại, nếu Vương Nhất chưa chết, tại sao chúng ta không ngồi xuống nói chuyện với nhau, đừng gây thù với anh ta nữa…”
Lý Mộng Đình còn chưa nói xong đã ăn ngay một cái tát từ Châu Mỹ Ngọc.
Trong mắt bà ta lóe lên tia sáng lạnh lẽo cùng thù hận: “Con điên rồi sao? Thằng rác rưởi kia hại chúng ta nhiều lần như thế mà con còn nói đỡ cho nó nữa hả, nó phải chết thì mới có thể xóa bỏ hận thù trong lòng mẹ!”
“Đúng thế.”
Châu Chí Kiên cũng tự tin nói: “Người chống lưng cho nhà họ Châu chúng ta là nhà họ Lương, một trong bốn gia tộc lớn sánh ngang với nhà họ Diệp, có gì phải sợ?”
“Còn cháu nữa, lập tức kết hôn với thằng con nhà họ Văn đi.”
Ông ta lại nhìn Lý Mộng Đình: “Ắt phải mượn sức nhà họ Văn, ba không tin chúng ta hợp lực lại mà vẫn không thể g**t ch*t Vương Nhất!”
Nghe Châu Chí Kiên nói như vậy, người nhà họ Châu vốn còn đang sợ hãi cũng bình tĩnh lại và nở một nụ cười chiến thắng.
Lý Thiên Dương ngồi một góc không nói lời nào, cũng không nói đỡ cho Vương Nhất như khi trước.
Sau khi biết được một số tin tức về Vương Nhất, ông ta đã biết rằng tất cả các gia tộc ở Thiên An cũng không phải là đối thủ của anh.
Chưa kể đây chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, vậy mà những người này lại ảo tưởng đối phó được anh, quả thật quá liều lĩnh.
“Phải rồi, lần trước tôi bảo các người điều tra vợ của thằng nhãi kia, có phát hiện ra được gì không?” Châu Chí Kiên hỏi.
Tất cả mọi người đều lắc đầu, chỉ có Lý Mộng Đình nhớ đến cái ngày tổng phụ trách thương hội Hồng Ưng đến Tân Giang Hội, tất cả mọi người đều bị đuổi ra ngoài, chỉ để lại Vương Nhất và phó chủ tịch tập đoàn Lệ Tinh.
Cô ta nói ra chuyện này, Châu Chí Kiên lập tức vỗ tay, hưng phấn nói: “Được rồi, xem ra con vợ của thằng rác rưởi kia chính là Phương tổng của tập đoàn Lệ Tinh. Nhà họ Diệp nể mặt mũi của Phương tổng nên mới giúp thằng rác rưởi kia!”
“Cũng có thể là cậu ta xem trọng sắc đẹp của Phương tổng, cái thằng rác rưởi kia chắc còn chưa biết trên đầu mình mọc thêm hai cái sừng!” Châu Mỹ Ngọc cũng suy đoán.
“Được rồi, Mỹ Ngọc, nếu con có thời gian thì đến gặp Phương Huệ của tập đoàn Lệ Tinh, uy h**p cô ta ly hôn với thằng rác rưởi đó, ba cũng sẽ bớt chút thời gian đến nhà họ Lương, nhờ nhà họ Lương đối phó với Vương Nhất.”
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 540Lúc này, một tiểu bối nhà họ Châu cảm thấy kỳ quái.Sau khi anh ta nói xong, cả nhà họ Châu đều rơi vào trạng thái yên ắng.Sắc mặt Châu Chí Kiên rất khó coi, Châu Mỹ Ngọc và Châu Mỹ Hòa cũng vô cùng kinh hãi.Mọi người đều nhớ đến cảnh Diệp Kình Hiên kính cẩn xưng hô với Vương Nhất là ‘anh Vương.’“Chẳng lẽ nhà họ Diệp vì bảo vệ thằng rác rưởi kia mà giết Trần Lân và tiêu diệt nhà họ Trần!”Nếu có nhà họ Diệp giúp đỡ thì mọi thứ đều thuyết phục, chỉ là họ không thể hiểu nổi Vương Nhất có tài cán gì mà được nhà họ Diệp giúp đỡ?Lý Mộng Đình rất ngạc nhiên, cô ta cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy.“Ông ngoại, nếu Vương Nhất chưa chết, tại sao chúng ta không ngồi xuống nói chuyện với nhau, đừng gây thù với anh ta nữa…”Lý Mộng Đình còn chưa nói xong đã ăn ngay một cái tát từ Châu Mỹ Ngọc.Trong mắt bà ta lóe lên tia sáng lạnh lẽo cùng thù hận: “Con điên rồi sao? Thằng rác rưởi kia hại chúng ta nhiều lần như thế mà con còn nói đỡ cho nó nữa hả, nó phải chết thì mới có thể xóa bỏ hận thù trong lòng mẹ!”“Đúng thế.”Châu Chí Kiên cũng tự tin nói: “Người chống lưng cho nhà họ Châu chúng ta là nhà họ Lương, một trong bốn gia tộc lớn sánh ngang với nhà họ Diệp, có gì phải sợ?”“Còn cháu nữa, lập tức kết hôn với thằng con nhà họ Văn đi.”Ông ta lại nhìn Lý Mộng Đình: “Ắt phải mượn sức nhà họ Văn, ba không tin chúng ta hợp lực lại mà vẫn không thể g**t ch*t Vương Nhất!”Nghe Châu Chí Kiên nói như vậy, người nhà họ Châu vốn còn đang sợ hãi cũng bình tĩnh lại và nở một nụ cười chiến thắng.Lý Thiên Dương ngồi một góc không nói lời nào, cũng không nói đỡ cho Vương Nhất như khi trước.Sau khi biết được một số tin tức về Vương Nhất, ông ta đã biết rằng tất cả các gia tộc ở Thiên An cũng không phải là đối thủ của anh.Chưa kể đây chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, vậy mà những người này lại ảo tưởng đối phó được anh, quả thật quá liều lĩnh.“Phải rồi, lần trước tôi bảo các người điều tra vợ của thằng nhãi kia, có phát hiện ra được gì không?” Châu Chí Kiên hỏi.Tất cả mọi người đều lắc đầu, chỉ có Lý Mộng Đình nhớ đến cái ngày tổng phụ trách thương hội Hồng Ưng đến Tân Giang Hội, tất cả mọi người đều bị đuổi ra ngoài, chỉ để lại Vương Nhất và phó chủ tịch tập đoàn Lệ Tinh.Cô ta nói ra chuyện này, Châu Chí Kiên lập tức vỗ tay, hưng phấn nói: “Được rồi, xem ra con vợ của thằng rác rưởi kia chính là Phương tổng của tập đoàn Lệ Tinh. Nhà họ Diệp nể mặt mũi của Phương tổng nên mới giúp thằng rác rưởi kia!”“Cũng có thể là cậu ta xem trọng sắc đẹp của Phương tổng, cái thằng rác rưởi kia chắc còn chưa biết trên đầu mình mọc thêm hai cái sừng!” Châu Mỹ Ngọc cũng suy đoán.“Được rồi, Mỹ Ngọc, nếu con có thời gian thì đến gặp Phương Huệ của tập đoàn Lệ Tinh, uy h**p cô ta ly hôn với thằng rác rưởi đó, ba cũng sẽ bớt chút thời gian đến nhà họ Lương, nhờ nhà họ Lương đối phó với Vương Nhất.”