CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 546
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 546Hô hấp của Vương Nhất lập tức trở nên dồn dập.“Khinh Hồng, em… làm gì vậy?”“Chẳng lẽ anh không vui à?”Lý Khinh Hồng đi đến nằm xuống bên cạnh anh, cho dù hơi thở của cô khá gấp gáp, gương mặt đỏ bừng, nhưng biểu cảm vẫn lạnh nhạt như trước kia.“Vui cái gì?”Một làn gió thơm thổi tới, thoang thoảng mùi thơm ngào ngạt, k*ch th*ch giác quan Vương Nhất.Lý Khinh Hồng nhìn anh, bình tĩnh nói: “Năm năm trước, chuyện mà anh đã làm với em.”…Lời này vừa mới nói ra, Vương Nhất lập tức hít vào một ngụm khí lạnh, ánh mắt trì trệ nhìn Lý Khinh Hồng. Trong lúc nhất thời, vậy mà lại quên đi cách nói chuyện.“Nửa tháng này, em đã suy nghĩ rất nhiều.”Lý Khinh Hồng tiếp tục nói: “Em đã chấp nhận anh, anh chính là chồng của em, là ba của Tử Lam, cho nên chúng ta không chỉ là mối quan hệ trên danh phận, anh vẫn có thể làm những chuyện mà anh muốn làm.”Câu nói này khiến Vương Nhất rất cảm động, nhưng anh vẫn nghiêm túc lắc đầu: “Khinh Hồng, anh cảm ơn em, nhưng đây không phải là kết quả mà anh muốn.”“Anh đã nói anh sẽ khiến em thật lòng yêu anh, mà bây giờ em vẫn còn chưa đạt đến mức đó.”Sắc mặt Lý Khinh Hồng liền đông cứng, khẽ cắn đôi môi mỏng, rơi vào trầm mặc.Vương Nhất tiếp tục nói thêm: “Nhưng mà anh có thể làm chuyện khác với em.”Nói xong liền không quan tâm đến sự nghi hoặc trong mắt Lý Khinh Hồng, anh xoay người cúi xuống đè Lý Khinh Hồng.“Anh, anh muốn làm cái gì?”Tình huống lúc nãy đã khiến sự xúc động của Lý Khinh Hồng tiêu tan không còn nữa, đột nhiên nhìn thấy Vương Nhất đè lên người mình, Lý Khinh Hồng hốt hoảng giật mình.Vương Nhất không nói gì, chỉ nhìn Lý Khinh Hồng từ trên cao xuống, chậm rãi cúi người.…Rất nhanh, trong căn phòng đen nhánh truyền đến tiếng kêu trầm thấp của Lý Khinh Hồng.Vương Nhất ngồi xổm trước mặt Lý Khinh Hồng, hai tay nắm chặt mắt cá chân của cô ta.Trên mu bàn chân có rất nhiều huyệt đạo, Vương Nhất không ngừng ấn vào hạ tam lý, đại đôn, dũng tuyền tam đại huyệt đạo, giúp Lý Khinh Hồng loại bỏ huyết ứ, đẩy khí qua cung.“Hôm nay chỉ đến đây thôi.”Vương Nhất thở hổn hển dừng lại động tác.Lý Khinh Hồng được phục vụ thoải mái nhướng nhướng lông mày, giận dỗi nói: “Không được, tiếp tục đi, mới làm được có hai mươi phút là lại kêu không được, thật là vô dụng.”Khóe mắt Vương Nhất hung hăng giật giật, kiên nhẫn giải thích: “Lưu thông máu ứ không thể được làm thường xuyên, nếu không thì huyệt vị sẽ trở nên yếu ớt.”
CHƯƠNG 546
Hô hấp của Vương Nhất lập tức trở nên dồn dập.
“Khinh Hồng, em… làm gì vậy?”
“Chẳng lẽ anh không vui à?”
Lý Khinh Hồng đi đến nằm xuống bên cạnh anh, cho dù hơi thở của cô khá gấp gáp, gương mặt đỏ bừng, nhưng biểu cảm vẫn lạnh nhạt như trước kia.
“Vui cái gì?”
Một làn gió thơm thổi tới, thoang thoảng mùi thơm ngào ngạt, k*ch th*ch giác quan Vương Nhất.
Lý Khinh Hồng nhìn anh, bình tĩnh nói: “Năm năm trước, chuyện mà anh đã làm với em.”
…
Lời này vừa mới nói ra, Vương Nhất lập tức hít vào một ngụm khí lạnh, ánh mắt trì trệ nhìn Lý Khinh Hồng. Trong lúc nhất thời, vậy mà lại quên đi cách nói chuyện.
“Nửa tháng này, em đã suy nghĩ rất nhiều.”
Lý Khinh Hồng tiếp tục nói: “Em đã chấp nhận anh, anh chính là chồng của em, là ba của Tử Lam, cho nên chúng ta không chỉ là mối quan hệ trên danh phận, anh vẫn có thể làm những chuyện mà anh muốn làm.”
Câu nói này khiến Vương Nhất rất cảm động, nhưng anh vẫn nghiêm túc lắc đầu: “Khinh Hồng, anh cảm ơn em, nhưng đây không phải là kết quả mà anh muốn.”
“Anh đã nói anh sẽ khiến em thật lòng yêu anh, mà bây giờ em vẫn còn chưa đạt đến mức đó.”
Sắc mặt Lý Khinh Hồng liền đông cứng, khẽ cắn đôi môi mỏng, rơi vào trầm mặc.
Vương Nhất tiếp tục nói thêm: “Nhưng mà anh có thể làm chuyện khác với em.”
Nói xong liền không quan tâm đến sự nghi hoặc trong mắt Lý Khinh Hồng, anh xoay người cúi xuống đè Lý Khinh Hồng.
“Anh, anh muốn làm cái gì?”
Tình huống lúc nãy đã khiến sự xúc động của Lý Khinh Hồng tiêu tan không còn nữa, đột nhiên nhìn thấy Vương Nhất đè lên người mình, Lý Khinh Hồng hốt hoảng giật mình.
Vương Nhất không nói gì, chỉ nhìn Lý Khinh Hồng từ trên cao xuống, chậm rãi cúi người.
…
Rất nhanh, trong căn phòng đen nhánh truyền đến tiếng kêu trầm thấp của Lý Khinh Hồng.
Vương Nhất ngồi xổm trước mặt Lý Khinh Hồng, hai tay nắm chặt mắt cá chân của cô ta.
Trên mu bàn chân có rất nhiều huyệt đạo, Vương Nhất không ngừng ấn vào hạ tam lý, đại đôn, dũng tuyền tam đại huyệt đạo, giúp Lý Khinh Hồng loại bỏ huyết ứ, đẩy khí qua cung.
“Hôm nay chỉ đến đây thôi.”
Vương Nhất thở hổn hển dừng lại động tác.
Lý Khinh Hồng được phục vụ thoải mái nhướng nhướng lông mày, giận dỗi nói: “Không được, tiếp tục đi, mới làm được có hai mươi phút là lại kêu không được, thật là vô dụng.”
Khóe mắt Vương Nhất hung hăng giật giật, kiên nhẫn giải thích: “Lưu thông máu ứ không thể được làm thường xuyên, nếu không thì huyệt vị sẽ trở nên yếu ớt.”
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 546Hô hấp của Vương Nhất lập tức trở nên dồn dập.“Khinh Hồng, em… làm gì vậy?”“Chẳng lẽ anh không vui à?”Lý Khinh Hồng đi đến nằm xuống bên cạnh anh, cho dù hơi thở của cô khá gấp gáp, gương mặt đỏ bừng, nhưng biểu cảm vẫn lạnh nhạt như trước kia.“Vui cái gì?”Một làn gió thơm thổi tới, thoang thoảng mùi thơm ngào ngạt, k*ch th*ch giác quan Vương Nhất.Lý Khinh Hồng nhìn anh, bình tĩnh nói: “Năm năm trước, chuyện mà anh đã làm với em.”…Lời này vừa mới nói ra, Vương Nhất lập tức hít vào một ngụm khí lạnh, ánh mắt trì trệ nhìn Lý Khinh Hồng. Trong lúc nhất thời, vậy mà lại quên đi cách nói chuyện.“Nửa tháng này, em đã suy nghĩ rất nhiều.”Lý Khinh Hồng tiếp tục nói: “Em đã chấp nhận anh, anh chính là chồng của em, là ba của Tử Lam, cho nên chúng ta không chỉ là mối quan hệ trên danh phận, anh vẫn có thể làm những chuyện mà anh muốn làm.”Câu nói này khiến Vương Nhất rất cảm động, nhưng anh vẫn nghiêm túc lắc đầu: “Khinh Hồng, anh cảm ơn em, nhưng đây không phải là kết quả mà anh muốn.”“Anh đã nói anh sẽ khiến em thật lòng yêu anh, mà bây giờ em vẫn còn chưa đạt đến mức đó.”Sắc mặt Lý Khinh Hồng liền đông cứng, khẽ cắn đôi môi mỏng, rơi vào trầm mặc.Vương Nhất tiếp tục nói thêm: “Nhưng mà anh có thể làm chuyện khác với em.”Nói xong liền không quan tâm đến sự nghi hoặc trong mắt Lý Khinh Hồng, anh xoay người cúi xuống đè Lý Khinh Hồng.“Anh, anh muốn làm cái gì?”Tình huống lúc nãy đã khiến sự xúc động của Lý Khinh Hồng tiêu tan không còn nữa, đột nhiên nhìn thấy Vương Nhất đè lên người mình, Lý Khinh Hồng hốt hoảng giật mình.Vương Nhất không nói gì, chỉ nhìn Lý Khinh Hồng từ trên cao xuống, chậm rãi cúi người.…Rất nhanh, trong căn phòng đen nhánh truyền đến tiếng kêu trầm thấp của Lý Khinh Hồng.Vương Nhất ngồi xổm trước mặt Lý Khinh Hồng, hai tay nắm chặt mắt cá chân của cô ta.Trên mu bàn chân có rất nhiều huyệt đạo, Vương Nhất không ngừng ấn vào hạ tam lý, đại đôn, dũng tuyền tam đại huyệt đạo, giúp Lý Khinh Hồng loại bỏ huyết ứ, đẩy khí qua cung.“Hôm nay chỉ đến đây thôi.”Vương Nhất thở hổn hển dừng lại động tác.Lý Khinh Hồng được phục vụ thoải mái nhướng nhướng lông mày, giận dỗi nói: “Không được, tiếp tục đi, mới làm được có hai mươi phút là lại kêu không được, thật là vô dụng.”Khóe mắt Vương Nhất hung hăng giật giật, kiên nhẫn giải thích: “Lưu thông máu ứ không thể được làm thường xuyên, nếu không thì huyệt vị sẽ trở nên yếu ớt.”