CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 690
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 690Lần này, Lý Khinh Hồng không giãy dụa mà để Vương Nhất nắm tay, suy nghĩ miên man.Mọi chuyện cũng đã được giải quyết êm xui, quan trọng hơn cả là người phụ nữ mạnh mẽ như cô có được cảm giác an toàn vững chắc.Đây có phải là cảm giác khi yêu không?Thi tổng của cục xây dựng thành phố không tổ chức tiệc ở khách sạn năm sao mà là ở một quán ăn đặc sản địa phương, chứa được khoảng một hai trăm người.Nhưng Vương Nhất nghe nói là không một ai trong số những người điều hành công ty tham dự buổi tiệc tỏ ra phàn nàn, mà ngược lại còn khen ngợi ông Thi là người công bằng liêm khiết, vì dân vì nước.Bản thân sự tồn tại của cục xây dựng thành phố chính là không ngừng xây dựng thành phố. Giải trí, thương mại và văn hóa là điều không thể thiếu. Mọi người sẽ nghĩ gì khi thấy người của cục xây dựng thành phố ra vào ở một nơi xa hoa như vậy?Khi Vương Nhất và Lý Khinh Hồng đến, nơi đây đã chật kín người.Hầu hết mọi người đều không biết nhau, chỉ biết một mình Thi Việt Hải.Thi Việt Hải rất khách khí với Lý Khinh Hồng, tiến lên tươi cười chào hỏi: “Cô Lý, cô đến rồi sao?”Sau đó ánh mắt ông ta dừng lại trên người Vương Nhất: “Vị này là…”Lý Khinh Hồng đang định giới thiệu, Vương Nhất đột nhiên nói: “Tôi đi cùng cô ấy, không cần phải để ý đến tôi.”“Hóa ra là thư ký, Lý tổng cũng thật là, đâu phải nơi nào cũng có thể mang người tới được đâu.”Anh vừa nói xong, một người đàn ông hói đầu ngồi ở bàn kia híp mắt nói.Mặc dù đang cười, nhưng không hề che dấu sự mỉa mai trong lời nói.“Lý tổng người ta có quan hệ rộng, nếu không phải có người bên trên giúp thì dự án sông Thiên An nào tới lượt cô ta?”Người đàn ông hói đầu vừa nói xong, một người đàn ông cao gầy đeo kính cười khà khà tiếp lời.“Lão Chu, lão Cao, bớt nói lại đi.”Thi Việt Hải cau mày, nhưng chỉ la rầy một tiếng, ông ta nói xin lỗi Lý Khinh Hồng: “Lý tổng, hai người này là Tạ tổng và Cao tổng của vật liệu xây dựng Trung Bang và vật liệu xây dựng Thượng Vận, tính họ thẳng thắng, cô đừng để ý nhé.”Lý Khinh Hồng lập tức nhíu mày, Vương Nhất khẽ nheo mắt lại, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Thi Việt Hải.Mặc dù những lời này có ý xin lỗi Lý Khinh Hồng, nhưng chúng không đi vào trọng tâm, chứng tỏ ông ta cũng ngầm thừa nhận sự thật này.Khi dự án xây dựng thành phố giao cho tập đoàn Lệ Tinh, Thi Việt Hải chỉ có nhiệm vụ tiếp đãi Lý Khinh Hồng. Từ tận đáy lòng, ông ta vẫn cảm thấy Lý Khinh Hồng dựa vào quan hệ.Lý Khinh Hồng không nói gì, ngồi vào chỗ với Vương Nhất.“Cảm ơn các vị đã dành thời gian đến tham dự bữa tiệc rượu của tôi. Những người ngồi ở đây đều là nhân tài kinh doanh ở thành phố này. Cùng nhau xây dựng Thiên An trở nên xinh đẹp là ưu tiên hàng đầu.”Thi Việt Hải nói mấy câu hoa mỹ, rồi nhìn đồng hồ đeo tay: “Bây giờ chỉ cần đợi nhà họ Lương đến nữa thôi, nhà họ Lương đến thì chúng ta bắt đầu vào tiệc.”Đồ ăn và đồ uống đã có đủ, nhưng không ai động vào.Ánh mắt của tất cả các ông chủ có mặt đều trở nên háo hức, đặc biệt là Tạ Chinh và Cao Thương Hải, họ phấn khích xoa tay.
CHƯƠNG 690
Lần này, Lý Khinh Hồng không giãy dụa mà để Vương Nhất nắm tay, suy nghĩ miên man.
Mọi chuyện cũng đã được giải quyết êm xui, quan trọng hơn cả là người phụ nữ mạnh mẽ như cô có được cảm giác an toàn vững chắc.
Đây có phải là cảm giác khi yêu không?
Thi tổng của cục xây dựng thành phố không tổ chức tiệc ở khách sạn năm sao mà là ở một quán ăn đặc sản địa phương, chứa được khoảng một hai trăm người.
Nhưng Vương Nhất nghe nói là không một ai trong số những người điều hành công ty tham dự buổi tiệc tỏ ra phàn nàn, mà ngược lại còn khen ngợi ông Thi là người công bằng liêm khiết, vì dân vì nước.
Bản thân sự tồn tại của cục xây dựng thành phố chính là không ngừng xây dựng thành phố. Giải trí, thương mại và văn hóa là điều không thể thiếu. Mọi người sẽ nghĩ gì khi thấy người của cục xây dựng thành phố ra vào ở một nơi xa hoa như vậy?
Khi Vương Nhất và Lý Khinh Hồng đến, nơi đây đã chật kín người.
Hầu hết mọi người đều không biết nhau, chỉ biết một mình Thi Việt Hải.
Thi Việt Hải rất khách khí với Lý Khinh Hồng, tiến lên tươi cười chào hỏi: “Cô Lý, cô đến rồi sao?”
Sau đó ánh mắt ông ta dừng lại trên người Vương Nhất: “Vị này là…”
Lý Khinh Hồng đang định giới thiệu, Vương Nhất đột nhiên nói: “Tôi đi cùng cô ấy, không cần phải để ý đến tôi.”
“Hóa ra là thư ký, Lý tổng cũng thật là, đâu phải nơi nào cũng có thể mang người tới được đâu.”
Anh vừa nói xong, một người đàn ông hói đầu ngồi ở bàn kia híp mắt nói.
Mặc dù đang cười, nhưng không hề che dấu sự mỉa mai trong lời nói.
“Lý tổng người ta có quan hệ rộng, nếu không phải có người bên trên giúp thì dự án sông Thiên An nào tới lượt cô ta?”
Người đàn ông hói đầu vừa nói xong, một người đàn ông cao gầy đeo kính cười khà khà tiếp lời.
“Lão Chu, lão Cao, bớt nói lại đi.”
Thi Việt Hải cau mày, nhưng chỉ la rầy một tiếng, ông ta nói xin lỗi Lý Khinh Hồng: “Lý tổng, hai người này là Tạ tổng và Cao tổng của vật liệu xây dựng Trung Bang và vật liệu xây dựng Thượng Vận, tính họ thẳng thắng, cô đừng để ý nhé.”
Lý Khinh Hồng lập tức nhíu mày, Vương Nhất khẽ nheo mắt lại, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Thi Việt Hải.
Mặc dù những lời này có ý xin lỗi Lý Khinh Hồng, nhưng chúng không đi vào trọng tâm, chứng tỏ ông ta cũng ngầm thừa nhận sự thật này.
Khi dự án xây dựng thành phố giao cho tập đoàn Lệ Tinh, Thi Việt Hải chỉ có nhiệm vụ tiếp đãi Lý Khinh Hồng. Từ tận đáy lòng, ông ta vẫn cảm thấy Lý Khinh Hồng dựa vào quan hệ.
Lý Khinh Hồng không nói gì, ngồi vào chỗ với Vương Nhất.
“Cảm ơn các vị đã dành thời gian đến tham dự bữa tiệc rượu của tôi. Những người ngồi ở đây đều là nhân tài kinh doanh ở thành phố này. Cùng nhau xây dựng Thiên An trở nên xinh đẹp là ưu tiên hàng đầu.”
Thi Việt Hải nói mấy câu hoa mỹ, rồi nhìn đồng hồ đeo tay: “Bây giờ chỉ cần đợi nhà họ Lương đến nữa thôi, nhà họ Lương đến thì chúng ta bắt đầu vào tiệc.”
Đồ ăn và đồ uống đã có đủ, nhưng không ai động vào.
Ánh mắt của tất cả các ông chủ có mặt đều trở nên háo hức, đặc biệt là Tạ Chinh và Cao Thương Hải, họ phấn khích xoa tay.
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 690Lần này, Lý Khinh Hồng không giãy dụa mà để Vương Nhất nắm tay, suy nghĩ miên man.Mọi chuyện cũng đã được giải quyết êm xui, quan trọng hơn cả là người phụ nữ mạnh mẽ như cô có được cảm giác an toàn vững chắc.Đây có phải là cảm giác khi yêu không?Thi tổng của cục xây dựng thành phố không tổ chức tiệc ở khách sạn năm sao mà là ở một quán ăn đặc sản địa phương, chứa được khoảng một hai trăm người.Nhưng Vương Nhất nghe nói là không một ai trong số những người điều hành công ty tham dự buổi tiệc tỏ ra phàn nàn, mà ngược lại còn khen ngợi ông Thi là người công bằng liêm khiết, vì dân vì nước.Bản thân sự tồn tại của cục xây dựng thành phố chính là không ngừng xây dựng thành phố. Giải trí, thương mại và văn hóa là điều không thể thiếu. Mọi người sẽ nghĩ gì khi thấy người của cục xây dựng thành phố ra vào ở một nơi xa hoa như vậy?Khi Vương Nhất và Lý Khinh Hồng đến, nơi đây đã chật kín người.Hầu hết mọi người đều không biết nhau, chỉ biết một mình Thi Việt Hải.Thi Việt Hải rất khách khí với Lý Khinh Hồng, tiến lên tươi cười chào hỏi: “Cô Lý, cô đến rồi sao?”Sau đó ánh mắt ông ta dừng lại trên người Vương Nhất: “Vị này là…”Lý Khinh Hồng đang định giới thiệu, Vương Nhất đột nhiên nói: “Tôi đi cùng cô ấy, không cần phải để ý đến tôi.”“Hóa ra là thư ký, Lý tổng cũng thật là, đâu phải nơi nào cũng có thể mang người tới được đâu.”Anh vừa nói xong, một người đàn ông hói đầu ngồi ở bàn kia híp mắt nói.Mặc dù đang cười, nhưng không hề che dấu sự mỉa mai trong lời nói.“Lý tổng người ta có quan hệ rộng, nếu không phải có người bên trên giúp thì dự án sông Thiên An nào tới lượt cô ta?”Người đàn ông hói đầu vừa nói xong, một người đàn ông cao gầy đeo kính cười khà khà tiếp lời.“Lão Chu, lão Cao, bớt nói lại đi.”Thi Việt Hải cau mày, nhưng chỉ la rầy một tiếng, ông ta nói xin lỗi Lý Khinh Hồng: “Lý tổng, hai người này là Tạ tổng và Cao tổng của vật liệu xây dựng Trung Bang và vật liệu xây dựng Thượng Vận, tính họ thẳng thắng, cô đừng để ý nhé.”Lý Khinh Hồng lập tức nhíu mày, Vương Nhất khẽ nheo mắt lại, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Thi Việt Hải.Mặc dù những lời này có ý xin lỗi Lý Khinh Hồng, nhưng chúng không đi vào trọng tâm, chứng tỏ ông ta cũng ngầm thừa nhận sự thật này.Khi dự án xây dựng thành phố giao cho tập đoàn Lệ Tinh, Thi Việt Hải chỉ có nhiệm vụ tiếp đãi Lý Khinh Hồng. Từ tận đáy lòng, ông ta vẫn cảm thấy Lý Khinh Hồng dựa vào quan hệ.Lý Khinh Hồng không nói gì, ngồi vào chỗ với Vương Nhất.“Cảm ơn các vị đã dành thời gian đến tham dự bữa tiệc rượu của tôi. Những người ngồi ở đây đều là nhân tài kinh doanh ở thành phố này. Cùng nhau xây dựng Thiên An trở nên xinh đẹp là ưu tiên hàng đầu.”Thi Việt Hải nói mấy câu hoa mỹ, rồi nhìn đồng hồ đeo tay: “Bây giờ chỉ cần đợi nhà họ Lương đến nữa thôi, nhà họ Lương đến thì chúng ta bắt đầu vào tiệc.”Đồ ăn và đồ uống đã có đủ, nhưng không ai động vào.Ánh mắt của tất cả các ông chủ có mặt đều trở nên háo hức, đặc biệt là Tạ Chinh và Cao Thương Hải, họ phấn khích xoa tay.