CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 708
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 708Ngay lập tức, những giọt nước mắt không kìm được nữa, chúng tuôn ra như nước lũ tràn bờ đê.Cô ta đột ngột đứng dậy và nhào vào lòng Vương Nhất: “Tôi hối hận rồi.”Cô ta ôm thật chặt, như thể nắm được cọng rơm cứu mạng, chết cũng không buông tay.Lần này, Vương Nhất không đẩy cô ta ra, anh để cho Lý Mộng Đình ôm mình, khẽ gật đầu đáp: “Tôi biết.”Dừng một chút, ánh mắt của anh lại đặt trên người Lý Mộng Đình, trên mặt có rất nhiều vết bầm tím, cuối cùng trong đôi mắt bình tĩnh lại xuất hiện một chút dao động.“Anh ta đánh cô sao?”Không có câu trả lời, Lý Mộng Đình chỉ ngượng ngùng gật đầu.“Được rồi.”Vương Nhất không tỏ ra giận dữ, cũng không nói thêm lời nào, anh chỉ lặng lẽ gật đầu.“Tôi không muốn kết hôn nữa.”Lý Mộng Đình khóc lóc cực kỳ thê thảm, thân thể yếu đuối cũng khẽ run lên.“Vậy thì không kết hôn.”Vương Nhất nói một cách bình tĩnh, nhưng Lý Mộng Đình vẫn khóc không ra hơi. Ngoài trừ hối hận, còn có những cảm xúc không thể giải thích thành lời cứ lởn vởn trong lòng.Cả thế giới đều trở nên tăm tối, khi cô ta cảm thấy mình bị cả thế giới vứt bỏ thì chỉ có anh, người mà cô ta từng xem thường, xuất hiện bên cạnh và cho cô một lời hứa hẹn.Đôi khi chỉ cần một câu nói cũng có thể kéo một người từ địa ngục lên thiên đường.Vương Nhất vững vàng lái xe, Lý Mộng Đình ngồi ở ghế bên cạnh tài xế, đôi mắt vẫn hồng hồng, nhưng tâm trạng cũng đã không còn kịch liệt như trước nữa.Cô ta nhìn Vương Nhất thần sắc bình tĩnh, nhiều lần muốn mở miệng, nhưng mà mỗi lần lời nói đến bên miệng, rồi lại không nói được thành lời.“Có phải cô có chuyện gì muốn nói với tôi?”Đột nhiên, ánh mắt Vương Nhất nhìn sang, bình tĩnh hỏi.“Tôi—”Lý Mộng Đình có vẻ bối rối một lúc, dưới tình thế cấp bách, thốt ra.“Tôi chỉ là tò mò, sao anh tìm được tôi?”Vương Nhất cười cười nói: “Ba gọi điện cho tôi, nói cô cãi nhau với người trong nhà, chạy ra ngoài, bảo tôi đi tìm cô.”“Ồ.”Ánh mắt Lý Mộng Đình hơi có chút thất vọng, cô ta còn tưởng là Vương Nhất đặc biệt đi tìm cô ta chứ — giống như lần trước ở quán bar vậy.Vương Nhất không nói thêm gì nữa, Lý Mộng Đình c*̃ng không biết nói gì, chỉ là hai bàn tay cứ xoa xoa vào nhau, có vẻ rất căng thẳng.Trạng thái như vậy vẫn luôn duy trì cho đến lúc sắp đến nhà họ Lý thì Lý Mộng Đình mới nhịn không được hỏi: “Vương Nhất, anh còn nhớ những lời tôi đã từng nói với anh lúc bé không?”“Nói cái gì?” Vương Nhất đánh tay lái.“Là…”Lý Mộng Đình đỏ mặt, cắn răng, nói ra toàn bộ.
CHƯƠNG 708
Ngay lập tức, những giọt nước mắt không kìm được nữa, chúng tuôn ra như nước lũ tràn bờ đê.
Cô ta đột ngột đứng dậy và nhào vào lòng Vương Nhất: “Tôi hối hận rồi.”
Cô ta ôm thật chặt, như thể nắm được cọng rơm cứu mạng, chết cũng không buông tay.
Lần này, Vương Nhất không đẩy cô ta ra, anh để cho Lý Mộng Đình ôm mình, khẽ gật đầu đáp: “Tôi biết.”
Dừng một chút, ánh mắt của anh lại đặt trên người Lý Mộng Đình, trên mặt có rất nhiều vết bầm tím, cuối cùng trong đôi mắt bình tĩnh lại xuất hiện một chút dao động.
“Anh ta đánh cô sao?”
Không có câu trả lời, Lý Mộng Đình chỉ ngượng ngùng gật đầu.
“Được rồi.”
Vương Nhất không tỏ ra giận dữ, cũng không nói thêm lời nào, anh chỉ lặng lẽ gật đầu.
“Tôi không muốn kết hôn nữa.”
Lý Mộng Đình khóc lóc cực kỳ thê thảm, thân thể yếu đuối cũng khẽ run lên.
“Vậy thì không kết hôn.”
Vương Nhất nói một cách bình tĩnh, nhưng Lý Mộng Đình vẫn khóc không ra hơi. Ngoài trừ hối hận, còn có những cảm xúc không thể giải thích thành lời cứ lởn vởn trong lòng.
Cả thế giới đều trở nên tăm tối, khi cô ta cảm thấy mình bị cả thế giới vứt bỏ thì chỉ có anh, người mà cô ta từng xem thường, xuất hiện bên cạnh và cho cô một lời hứa hẹn.
Đôi khi chỉ cần một câu nói cũng có thể kéo một người từ địa ngục lên thiên đường.
Vương Nhất vững vàng lái xe, Lý Mộng Đình ngồi ở ghế bên cạnh tài xế, đôi mắt vẫn hồng hồng, nhưng tâm trạng cũng đã không còn kịch liệt như trước nữa.
Cô ta nhìn Vương Nhất thần sắc bình tĩnh, nhiều lần muốn mở miệng, nhưng mà mỗi lần lời nói đến bên miệng, rồi lại không nói được thành lời.
“Có phải cô có chuyện gì muốn nói với tôi?”
Đột nhiên, ánh mắt Vương Nhất nhìn sang, bình tĩnh hỏi.
“Tôi—”
Lý Mộng Đình có vẻ bối rối một lúc, dưới tình thế cấp bách, thốt ra.
“Tôi chỉ là tò mò, sao anh tìm được tôi?”
Vương Nhất cười cười nói: “Ba gọi điện cho tôi, nói cô cãi nhau với người trong nhà, chạy ra ngoài, bảo tôi đi tìm cô.”
“Ồ.”
Ánh mắt Lý Mộng Đình hơi có chút thất vọng, cô ta còn tưởng là Vương Nhất đặc biệt đi tìm cô ta chứ — giống như lần trước ở quán bar vậy.
Vương Nhất không nói thêm gì nữa, Lý Mộng Đình c*̃ng không biết nói gì, chỉ là hai bàn tay cứ xoa xoa vào nhau, có vẻ rất căng thẳng.
Trạng thái như vậy vẫn luôn duy trì cho đến lúc sắp đến nhà họ Lý thì Lý Mộng Đình mới nhịn không được hỏi: “Vương Nhất, anh còn nhớ những lời tôi đã từng nói với anh lúc bé không?”
“Nói cái gì?” Vương Nhất đánh tay lái.
“Là…”
Lý Mộng Đình đỏ mặt, cắn răng, nói ra toàn bộ.
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 708Ngay lập tức, những giọt nước mắt không kìm được nữa, chúng tuôn ra như nước lũ tràn bờ đê.Cô ta đột ngột đứng dậy và nhào vào lòng Vương Nhất: “Tôi hối hận rồi.”Cô ta ôm thật chặt, như thể nắm được cọng rơm cứu mạng, chết cũng không buông tay.Lần này, Vương Nhất không đẩy cô ta ra, anh để cho Lý Mộng Đình ôm mình, khẽ gật đầu đáp: “Tôi biết.”Dừng một chút, ánh mắt của anh lại đặt trên người Lý Mộng Đình, trên mặt có rất nhiều vết bầm tím, cuối cùng trong đôi mắt bình tĩnh lại xuất hiện một chút dao động.“Anh ta đánh cô sao?”Không có câu trả lời, Lý Mộng Đình chỉ ngượng ngùng gật đầu.“Được rồi.”Vương Nhất không tỏ ra giận dữ, cũng không nói thêm lời nào, anh chỉ lặng lẽ gật đầu.“Tôi không muốn kết hôn nữa.”Lý Mộng Đình khóc lóc cực kỳ thê thảm, thân thể yếu đuối cũng khẽ run lên.“Vậy thì không kết hôn.”Vương Nhất nói một cách bình tĩnh, nhưng Lý Mộng Đình vẫn khóc không ra hơi. Ngoài trừ hối hận, còn có những cảm xúc không thể giải thích thành lời cứ lởn vởn trong lòng.Cả thế giới đều trở nên tăm tối, khi cô ta cảm thấy mình bị cả thế giới vứt bỏ thì chỉ có anh, người mà cô ta từng xem thường, xuất hiện bên cạnh và cho cô một lời hứa hẹn.Đôi khi chỉ cần một câu nói cũng có thể kéo một người từ địa ngục lên thiên đường.Vương Nhất vững vàng lái xe, Lý Mộng Đình ngồi ở ghế bên cạnh tài xế, đôi mắt vẫn hồng hồng, nhưng tâm trạng cũng đã không còn kịch liệt như trước nữa.Cô ta nhìn Vương Nhất thần sắc bình tĩnh, nhiều lần muốn mở miệng, nhưng mà mỗi lần lời nói đến bên miệng, rồi lại không nói được thành lời.“Có phải cô có chuyện gì muốn nói với tôi?”Đột nhiên, ánh mắt Vương Nhất nhìn sang, bình tĩnh hỏi.“Tôi—”Lý Mộng Đình có vẻ bối rối một lúc, dưới tình thế cấp bách, thốt ra.“Tôi chỉ là tò mò, sao anh tìm được tôi?”Vương Nhất cười cười nói: “Ba gọi điện cho tôi, nói cô cãi nhau với người trong nhà, chạy ra ngoài, bảo tôi đi tìm cô.”“Ồ.”Ánh mắt Lý Mộng Đình hơi có chút thất vọng, cô ta còn tưởng là Vương Nhất đặc biệt đi tìm cô ta chứ — giống như lần trước ở quán bar vậy.Vương Nhất không nói thêm gì nữa, Lý Mộng Đình c*̃ng không biết nói gì, chỉ là hai bàn tay cứ xoa xoa vào nhau, có vẻ rất căng thẳng.Trạng thái như vậy vẫn luôn duy trì cho đến lúc sắp đến nhà họ Lý thì Lý Mộng Đình mới nhịn không được hỏi: “Vương Nhất, anh còn nhớ những lời tôi đã từng nói với anh lúc bé không?”“Nói cái gì?” Vương Nhất đánh tay lái.“Là…”Lý Mộng Đình đỏ mặt, cắn răng, nói ra toàn bộ.