CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 772
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 772Tuy nhiên, một lúc sau, cảm giác đau đớn khi dao cứa rách cơ thể anh ta không có truyền tới, Thẩm Tử Kiện sững người, cẩn thận mở mắt.Chỉ thấy sát thủ đó cũng trợn to mắt, nhìn bản thân.Sững sờ nhìn nhau ba giây, sát thủ đó đột nhiên bụp một tiếng, ngã ở trước mặt Thẩm Tử Kiện.Cơ thể của anh ta không có chút vết thương, mắt tai mũi miệng lại chảy máu một cách quỷ dị, chết không nhắm mắt.“Á!”Thẩm Tử Kiện bị dọa vội vàng co lại trong góc, sững sờ nhìn thi thể của sát thủ, thế nào cũng không hiểu anh ta chết như nào.Vừa rồi anh ta nhắm mắt chỉ có 1 giây ngắn ngủi, ai có thể trong thời gian ngắn như vậy lặng lẽ g**t ch*t một người?“Ực ực ực—”Vào lúc Thẩm Tử Kiện đang kinh hoàng, trong phòng lại rất không thích hợp mà truyền tới một âm thanh hút sữa chua.Đột nhiên xoay người, Thẩm Tử Kiện nhìn thấy ở bên cạnh tủ lạnh, một cô gái nhỏ xinh đẹp như tượng tạc đứng đó, trong tay đang cầm một hộp sữa chua uống.Cô ta hình như rất thích uống sữa chua, hai bên khóe miệng uống mà dính sữa chua màu trắng.Ánh mắt của Thẩm Tử Kiện lại cực kỳ kinh sợ, giống như thần kinh bị sụp đổ, buốt miệng nói ra: “Cô là ai?”Bình thường mà nói, cô gái nhỏ xinh đẹp như này là rất làm người khác thích, nhưng hiện nay lại đã chết hai người, nhưng cô gái nhỏ này lại thản nhiên như không mà uống sữa chua, điều này có hơi quỷ dị.Hơn nữa trang phục của cô ta cũng rất kỳ lạ.Trên người nhỏ nhắn lại mặc một chiếc váy dài màu đỏ, trên chiếc váy đỏ có rất nhiều hoa văn cổ xà kỳ lạ.Trên đầu cô ta đội một cái vòng hoa tinh tế được kết từ hoa, trên cổ còn đeo một chiếc khóa trường mệnh – chiếc vòng bạc to rất sáng, trên vòng bạc có khắc các loại phù tự cổ xưa.“Tôi tên Hồng Phật.”Sữa chua cô ta đã uống hết, tùy ý l**m lưỡi, suy nghĩ một chút thì giống như vẫy Thẩm Tử Kiện: “Hết sữa chua rồi, còn không?”Thẩm Tử Kiện vẫn rất kinh hồn mà nhìn cô ta, vừa cầm lọ sữa chua cho cô ta, vừa hỏi: “Là cô cứu tôi sao?”Hồng Phật liếc nhìn thi thể của sát thủ đó, gật đầu.Thẩm Tử Kiện thở phào nhẹ nhõm: “Thật sự cảm ơn cô, cô là cô gái của nhà nào, muộn như vậy sao một mình đi lại ở bên ngoài?”Hồng Phật sững người, sau đó cười một cách vô hại: “Anh trai, tôi tại sao tới đây, anh đoán không ra sao?”Thẩm Tử Kiện đang muốn nói chuyện, nhưng nhìn thi thể của sát thủ nằm ở trên đất, trong nháy mắt, ánh mắt của anh ta lập tức trở nên kinh sợ: “Cô… cô cũng là…”“Hi hi, áp lực cạnh tranh lớn như vậy, tôi phải giết mấy người cùng ngành, mới có thể không để vụ làm ăn chạy mất.”Hồng Phật vuốt mái tóc trên vai, độ lượng nói: “Nể tình anh trai cho tôi uống sữa chua, tôi không coi làm anh thành tiêu bản để cất giữ nữa.”
CHƯƠNG 772
Tuy nhiên, một lúc sau, cảm giác đau đớn khi dao cứa rách cơ thể anh ta không có truyền tới, Thẩm Tử Kiện sững người, cẩn thận mở mắt.
Chỉ thấy sát thủ đó cũng trợn to mắt, nhìn bản thân.
Sững sờ nhìn nhau ba giây, sát thủ đó đột nhiên bụp một tiếng, ngã ở trước mặt Thẩm Tử Kiện.
Cơ thể của anh ta không có chút vết thương, mắt tai mũi miệng lại chảy máu một cách quỷ dị, chết không nhắm mắt.
“Á!”
Thẩm Tử Kiện bị dọa vội vàng co lại trong góc, sững sờ nhìn thi thể của sát thủ, thế nào cũng không hiểu anh ta chết như nào.
Vừa rồi anh ta nhắm mắt chỉ có 1 giây ngắn ngủi, ai có thể trong thời gian ngắn như vậy lặng lẽ g**t ch*t một người?
“Ực ực ực—”
Vào lúc Thẩm Tử Kiện đang kinh hoàng, trong phòng lại rất không thích hợp mà truyền tới một âm thanh hút sữa chua.
Đột nhiên xoay người, Thẩm Tử Kiện nhìn thấy ở bên cạnh tủ lạnh, một cô gái nhỏ xinh đẹp như tượng tạc đứng đó, trong tay đang cầm một hộp sữa chua uống.
Cô ta hình như rất thích uống sữa chua, hai bên khóe miệng uống mà dính sữa chua màu trắng.
Ánh mắt của Thẩm Tử Kiện lại cực kỳ kinh sợ, giống như thần kinh bị sụp đổ, buốt miệng nói ra: “Cô là ai?”
Bình thường mà nói, cô gái nhỏ xinh đẹp như này là rất làm người khác thích, nhưng hiện nay lại đã chết hai người, nhưng cô gái nhỏ này lại thản nhiên như không mà uống sữa chua, điều này có hơi quỷ dị.
Hơn nữa trang phục của cô ta cũng rất kỳ lạ.
Trên người nhỏ nhắn lại mặc một chiếc váy dài màu đỏ, trên chiếc váy đỏ có rất nhiều hoa văn cổ xà kỳ lạ.
Trên đầu cô ta đội một cái vòng hoa tinh tế được kết từ hoa, trên cổ còn đeo một chiếc khóa trường mệnh – chiếc vòng bạc to rất sáng, trên vòng bạc có khắc các loại phù tự cổ xưa.
“Tôi tên Hồng Phật.”
Sữa chua cô ta đã uống hết, tùy ý l**m lưỡi, suy nghĩ một chút thì giống như vẫy Thẩm Tử Kiện: “Hết sữa chua rồi, còn không?”
Thẩm Tử Kiện vẫn rất kinh hồn mà nhìn cô ta, vừa cầm lọ sữa chua cho cô ta, vừa hỏi: “Là cô cứu tôi sao?”
Hồng Phật liếc nhìn thi thể của sát thủ đó, gật đầu.
Thẩm Tử Kiện thở phào nhẹ nhõm: “Thật sự cảm ơn cô, cô là cô gái của nhà nào, muộn như vậy sao một mình đi lại ở bên ngoài?”
Hồng Phật sững người, sau đó cười một cách vô hại: “Anh trai, tôi tại sao tới đây, anh đoán không ra sao?”
Thẩm Tử Kiện đang muốn nói chuyện, nhưng nhìn thi thể của sát thủ nằm ở trên đất, trong nháy mắt, ánh mắt của anh ta lập tức trở nên kinh sợ: “Cô… cô cũng là…”
“Hi hi, áp lực cạnh tranh lớn như vậy, tôi phải giết mấy người cùng ngành, mới có thể không để vụ làm ăn chạy mất.”
Hồng Phật vuốt mái tóc trên vai, độ lượng nói: “Nể tình anh trai cho tôi uống sữa chua, tôi không coi làm anh thành tiêu bản để cất giữ nữa.”
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 772Tuy nhiên, một lúc sau, cảm giác đau đớn khi dao cứa rách cơ thể anh ta không có truyền tới, Thẩm Tử Kiện sững người, cẩn thận mở mắt.Chỉ thấy sát thủ đó cũng trợn to mắt, nhìn bản thân.Sững sờ nhìn nhau ba giây, sát thủ đó đột nhiên bụp một tiếng, ngã ở trước mặt Thẩm Tử Kiện.Cơ thể của anh ta không có chút vết thương, mắt tai mũi miệng lại chảy máu một cách quỷ dị, chết không nhắm mắt.“Á!”Thẩm Tử Kiện bị dọa vội vàng co lại trong góc, sững sờ nhìn thi thể của sát thủ, thế nào cũng không hiểu anh ta chết như nào.Vừa rồi anh ta nhắm mắt chỉ có 1 giây ngắn ngủi, ai có thể trong thời gian ngắn như vậy lặng lẽ g**t ch*t một người?“Ực ực ực—”Vào lúc Thẩm Tử Kiện đang kinh hoàng, trong phòng lại rất không thích hợp mà truyền tới một âm thanh hút sữa chua.Đột nhiên xoay người, Thẩm Tử Kiện nhìn thấy ở bên cạnh tủ lạnh, một cô gái nhỏ xinh đẹp như tượng tạc đứng đó, trong tay đang cầm một hộp sữa chua uống.Cô ta hình như rất thích uống sữa chua, hai bên khóe miệng uống mà dính sữa chua màu trắng.Ánh mắt của Thẩm Tử Kiện lại cực kỳ kinh sợ, giống như thần kinh bị sụp đổ, buốt miệng nói ra: “Cô là ai?”Bình thường mà nói, cô gái nhỏ xinh đẹp như này là rất làm người khác thích, nhưng hiện nay lại đã chết hai người, nhưng cô gái nhỏ này lại thản nhiên như không mà uống sữa chua, điều này có hơi quỷ dị.Hơn nữa trang phục của cô ta cũng rất kỳ lạ.Trên người nhỏ nhắn lại mặc một chiếc váy dài màu đỏ, trên chiếc váy đỏ có rất nhiều hoa văn cổ xà kỳ lạ.Trên đầu cô ta đội một cái vòng hoa tinh tế được kết từ hoa, trên cổ còn đeo một chiếc khóa trường mệnh – chiếc vòng bạc to rất sáng, trên vòng bạc có khắc các loại phù tự cổ xưa.“Tôi tên Hồng Phật.”Sữa chua cô ta đã uống hết, tùy ý l**m lưỡi, suy nghĩ một chút thì giống như vẫy Thẩm Tử Kiện: “Hết sữa chua rồi, còn không?”Thẩm Tử Kiện vẫn rất kinh hồn mà nhìn cô ta, vừa cầm lọ sữa chua cho cô ta, vừa hỏi: “Là cô cứu tôi sao?”Hồng Phật liếc nhìn thi thể của sát thủ đó, gật đầu.Thẩm Tử Kiện thở phào nhẹ nhõm: “Thật sự cảm ơn cô, cô là cô gái của nhà nào, muộn như vậy sao một mình đi lại ở bên ngoài?”Hồng Phật sững người, sau đó cười một cách vô hại: “Anh trai, tôi tại sao tới đây, anh đoán không ra sao?”Thẩm Tử Kiện đang muốn nói chuyện, nhưng nhìn thi thể của sát thủ nằm ở trên đất, trong nháy mắt, ánh mắt của anh ta lập tức trở nên kinh sợ: “Cô… cô cũng là…”“Hi hi, áp lực cạnh tranh lớn như vậy, tôi phải giết mấy người cùng ngành, mới có thể không để vụ làm ăn chạy mất.”Hồng Phật vuốt mái tóc trên vai, độ lượng nói: “Nể tình anh trai cho tôi uống sữa chua, tôi không coi làm anh thành tiêu bản để cất giữ nữa.”