Tác giả:

CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…

Chương 797

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 797Thẩm Thiên Sơn không yên tâm, đích thân đi với chú Dương, kết quả giống như Thẩm Tử Kiện, lời nói dừng lại.Ông ta trợn mắt há hốc mồm nhìn một màn trước mắt, trái tim đột nhiên nhói lên, một cảm giác bất lực bao trùm cả người ông ta.Ông ta cược tất mọi thứ lên người Hồng Phật, vì để giết Vương Nhất, tuy nhiên thực tế lại rất tàn khốc, Vương Nhất không tự mình động thủ, chỉ với tùy tùng của cậu ta thì đã treo Hồng Phật lên đánh giống như đánh con.Cảnh tượng vô cùng khôi hài, nhưng Thẩm Thiên Sơn lại không cười nổi.“Biết sai chưa?” Lãnh Nhan lạnh giọng hỏi.“Biết sai rồi.”Hồng Phật khóc cực kỳ thương tâm, giọng nói mang theo sự ấm ức.“Sai ở đâu?”“Không nên cười nhạo cô và người đàn ông đó.”“Còn?”“Không nên kiếm tiền của nhà họ Thẩm, ra tay với hai người.”“Sau này còn dám không?”“Không dám nữa.”Lãnh Nhan lúc này mới buông Hồng Phật ra.Hồng Phật được giải phóng chuyện đầu tiên là xoa mông của mình, cô ta đau tới mức mông muốn nứt thành hai.Cô ta liếc nhìn Vương Nhất với ánh mắt thù hận, bỗng nhiên từ trong ngực lấy ra một quả bóng nhỏ màu nâu, ném xuống đất.Bụp—Quả bóng nổ ra, khói bay mù mịt.Vương Nhất quát lớn một tiếng: “Bịt mũi!”Tất cả mọi người lúc này mới không hít phải khói độc.Đợi khói độc tan đi, bóng dáng của Hồng Phật sớm đã biến mất.Mắt của Vương Nhất hơi nheo lại, lần này là Lãnh Nhan chuẩn bị đầy đủ mới để Hồng Phật chịu thiệt lớn.Lần sau, ai biết Hồng Phật sẽ đánh lén lúc nào?Thân phận người chơi cổ của cô ta và năng lực lợi dụng sâu để giết người quả thật khiến người ta không đề phòng được, cũng do đụng phải Vương Nhất và Lãnh Nhan, nếu là sát thủ khác, có lẽ ngay cả chết như nào cũng không biết nhỉ?Vương Nhất nheo mắt lại, đánh giá Thẩm Thiên Sơn lập tức giống như già đi 10 tuổi: “Ông cụ Thẩm, ngay cả sát thủ ông mời tới cũng chạy rồi, ông còn có cách gì nữa?”Thẩm Thiên Sơn rơi vào trầm mặc, nắm đấm siết chặt, ánh mắt u ám nhìn Vương Nhất, nhưng không nói ra được lời nào.Ông ta còn có thể nói gì?Sự cường thịnh của gia tộc có bao nhiêu % là do cường giả tọa trấn, lần này trận địa ông ta xây dựng, bất luận là đao khách mù, hay là Hồng Phật, cũng đủ để tiêu diệt một hào môn siêu cấp, nhưng ông ta vẫn thất bại.

CHƯƠNG 797

Thẩm Thiên Sơn không yên tâm, đích thân đi với chú Dương, kết quả giống như Thẩm Tử Kiện, lời nói dừng lại.

Ông ta trợn mắt há hốc mồm nhìn một màn trước mắt, trái tim đột nhiên nhói lên, một cảm giác bất lực bao trùm cả người ông ta.

Ông ta cược tất mọi thứ lên người Hồng Phật, vì để giết Vương Nhất, tuy nhiên thực tế lại rất tàn khốc, Vương Nhất không tự mình động thủ, chỉ với tùy tùng của cậu ta thì đã treo Hồng Phật lên đánh giống như đánh con.

Cảnh tượng vô cùng khôi hài, nhưng Thẩm Thiên Sơn lại không cười nổi.

“Biết sai chưa?” Lãnh Nhan lạnh giọng hỏi.

“Biết sai rồi.”

Hồng Phật khóc cực kỳ thương tâm, giọng nói mang theo sự ấm ức.

“Sai ở đâu?”

“Không nên cười nhạo cô và người đàn ông đó.”

“Còn?”

“Không nên kiếm tiền của nhà họ Thẩm, ra tay với hai người.”

“Sau này còn dám không?”

“Không dám nữa.”

Lãnh Nhan lúc này mới buông Hồng Phật ra.

Hồng Phật được giải phóng chuyện đầu tiên là xoa mông của mình, cô ta đau tới mức mông muốn nứt thành hai.

Cô ta liếc nhìn Vương Nhất với ánh mắt thù hận, bỗng nhiên từ trong ngực lấy ra một quả bóng nhỏ màu nâu, ném xuống đất.

Bụp—

Quả bóng nổ ra, khói bay mù mịt.

Vương Nhất quát lớn một tiếng: “Bịt mũi!”

Tất cả mọi người lúc này mới không hít phải khói độc.

Đợi khói độc tan đi, bóng dáng của Hồng Phật sớm đã biến mất.

Mắt của Vương Nhất hơi nheo lại, lần này là Lãnh Nhan chuẩn bị đầy đủ mới để Hồng Phật chịu thiệt lớn.

Lần sau, ai biết Hồng Phật sẽ đánh lén lúc nào?

Thân phận người chơi cổ của cô ta và năng lực lợi dụng sâu để giết người quả thật khiến người ta không đề phòng được, cũng do đụng phải Vương Nhất và Lãnh Nhan, nếu là sát thủ khác, có lẽ ngay cả chết như nào cũng không biết nhỉ?

Vương Nhất nheo mắt lại, đánh giá Thẩm Thiên Sơn lập tức giống như già đi 10 tuổi: “Ông cụ Thẩm, ngay cả sát thủ ông mời tới cũng chạy rồi, ông còn có cách gì nữa?”

Thẩm Thiên Sơn rơi vào trầm mặc, nắm đấm siết chặt, ánh mắt u ám nhìn Vương Nhất, nhưng không nói ra được lời nào.

Ông ta còn có thể nói gì?

Sự cường thịnh của gia tộc có bao nhiêu % là do cường giả tọa trấn, lần này trận địa ông ta xây dựng, bất luận là đao khách mù, hay là Hồng Phật, cũng đủ để tiêu diệt một hào môn siêu cấp, nhưng ông ta vẫn thất bại.

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 797Thẩm Thiên Sơn không yên tâm, đích thân đi với chú Dương, kết quả giống như Thẩm Tử Kiện, lời nói dừng lại.Ông ta trợn mắt há hốc mồm nhìn một màn trước mắt, trái tim đột nhiên nhói lên, một cảm giác bất lực bao trùm cả người ông ta.Ông ta cược tất mọi thứ lên người Hồng Phật, vì để giết Vương Nhất, tuy nhiên thực tế lại rất tàn khốc, Vương Nhất không tự mình động thủ, chỉ với tùy tùng của cậu ta thì đã treo Hồng Phật lên đánh giống như đánh con.Cảnh tượng vô cùng khôi hài, nhưng Thẩm Thiên Sơn lại không cười nổi.“Biết sai chưa?” Lãnh Nhan lạnh giọng hỏi.“Biết sai rồi.”Hồng Phật khóc cực kỳ thương tâm, giọng nói mang theo sự ấm ức.“Sai ở đâu?”“Không nên cười nhạo cô và người đàn ông đó.”“Còn?”“Không nên kiếm tiền của nhà họ Thẩm, ra tay với hai người.”“Sau này còn dám không?”“Không dám nữa.”Lãnh Nhan lúc này mới buông Hồng Phật ra.Hồng Phật được giải phóng chuyện đầu tiên là xoa mông của mình, cô ta đau tới mức mông muốn nứt thành hai.Cô ta liếc nhìn Vương Nhất với ánh mắt thù hận, bỗng nhiên từ trong ngực lấy ra một quả bóng nhỏ màu nâu, ném xuống đất.Bụp—Quả bóng nổ ra, khói bay mù mịt.Vương Nhất quát lớn một tiếng: “Bịt mũi!”Tất cả mọi người lúc này mới không hít phải khói độc.Đợi khói độc tan đi, bóng dáng của Hồng Phật sớm đã biến mất.Mắt của Vương Nhất hơi nheo lại, lần này là Lãnh Nhan chuẩn bị đầy đủ mới để Hồng Phật chịu thiệt lớn.Lần sau, ai biết Hồng Phật sẽ đánh lén lúc nào?Thân phận người chơi cổ của cô ta và năng lực lợi dụng sâu để giết người quả thật khiến người ta không đề phòng được, cũng do đụng phải Vương Nhất và Lãnh Nhan, nếu là sát thủ khác, có lẽ ngay cả chết như nào cũng không biết nhỉ?Vương Nhất nheo mắt lại, đánh giá Thẩm Thiên Sơn lập tức giống như già đi 10 tuổi: “Ông cụ Thẩm, ngay cả sát thủ ông mời tới cũng chạy rồi, ông còn có cách gì nữa?”Thẩm Thiên Sơn rơi vào trầm mặc, nắm đấm siết chặt, ánh mắt u ám nhìn Vương Nhất, nhưng không nói ra được lời nào.Ông ta còn có thể nói gì?Sự cường thịnh của gia tộc có bao nhiêu % là do cường giả tọa trấn, lần này trận địa ông ta xây dựng, bất luận là đao khách mù, hay là Hồng Phật, cũng đủ để tiêu diệt một hào môn siêu cấp, nhưng ông ta vẫn thất bại.

Chương 797