CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 821
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 821Cả người Vương Thanh Hòa run rẩy không ngừng, hai tay ôm lấy mặt, liên tục nói lời xin lỗi với Phương Huệ.“Cô Vương, chuyện này không liên quan đến cô, là do bọn họ bị điên.”Phương Huệ vừa đứng trước che chở kín mít cho Vương Nhất, vừa an ủi Vương Thanh Hòa vài câu, sau đó, cô ta bất chợt nghiến răng nhìn về phía Bạch Vũ và Bạch Hiển: “Mấy người làm vậy không sợ sẽ gặp báo ứng sao?”“Báo ứng? Ha ha ha…”Bạch Hiển như nghe thấy chuyện gì hài hước lắm, giọng cười càng thêm càn rỡ.Ngay sau đó, tiếng cười ha ha tạm ngừng, sắc mặt Bạch Hiển cũng trở nên lạnh như băng: “Xin lỗi nha, tôi không tin mấy thứ này, với lại, cô cho rằng chỉ có hai cha con bọn tôi muốn cậu ta chết thôi sao?”Vừa nghe anh ta nói vậy, trong đầu Phương Huệ và Vương Thanh Hòa như nghĩ tới chuyện gì đó, vội ngẩng mạnh đầu lên, nhìn Bạch Hiển.“Hiển à, cũng tới lúc rồi đó, nên mời các “vị khách” xuất hiện thôi.”Bạch Vũ một hơi uống cạn rượu trong ly, bật cười ha ha nói: “Có lẽ bọn họ cũng không chờ nổi nữa rồi.”“Vâng, thưa Ba.”Bạch Hiển ứng tiếng đáp lại, sau đó bước ra khỏi sảnh tiệc.Mười phút sau, anh ta dẫn theo một nhóm người, hùng hổ trở về.Nhìn thấy những gương mặt đó, sắc mặt Phương Huệ và Vương Thanh Hòa trắng bệch hết cả, cơ thể cũng run lên kịch liệt hơn trước.Tất cả bọn họ rõ ràng đều là kẻ địch từng kết thù hận với Vương Nhất lúc trước!Phương Huệ và Vương Thanh Hòa không nhận ra được tất cả, nhưng có hai người họ biết rất rõ.Đó chính là hai cậu chủ của nhà họ Thường đã bị Vương Nhất giết cả nhà, Thường Dĩnh và Thường Lâm!Thường Dĩnh chống gậy, tư thế đi đường trông rất quái dị, bởi vì anh ta đã từng bị một đá của Lãnh Nhan đạp gãy thứ bên dưới.Còn Thường Lâm càng thê thảm hơn, cả người dặt dẹo, hệt như bị lóc mất xương trong người, chỉ có thể uốn éo bám víu như một con sâu lông chứ không thể bước đi.Anh ta từng có ý định bắt cóc Lý Khinh Hồng, nhưng bởi vì nhận tình báo sai mà bắt nhầm Lý Tuyết Nhi, cuối cùng bị Vương Nhất gõ nát xương trong người, đặc biệt là cột sống, dẫn tới cả đời không thể đi lại, chỉ có thể bò như con kiến.Những người còn lại, tuy Phương Huệ và Vương Thanh Hòa không nhận ra, những các cô biết, nhất định họ cũng đến để trả thù Vương Nhất.“Để tôi giới thiệu cho các cô những vị khách quan trọng này!”Tâm trạng Bạch Vũ rất tốt, ông ta chỉ tay vào đám người đứng sau Bạch Hiển, nói: “Hai cậu chủ nhà họ Thường hẳn các cô đã biết rồi, tôi không giới thiệu lại nữa, bắt đầu từ ông cụ Trần vậy…”
CHƯƠNG 821
Cả người Vương Thanh Hòa run rẩy không ngừng, hai tay ôm lấy mặt, liên tục nói lời xin lỗi với Phương Huệ.
“Cô Vương, chuyện này không liên quan đến cô, là do bọn họ bị điên.”
Phương Huệ vừa đứng trước che chở kín mít cho Vương Nhất, vừa an ủi Vương Thanh Hòa vài câu, sau đó, cô ta bất chợt nghiến răng nhìn về phía Bạch Vũ và Bạch Hiển: “Mấy người làm vậy không sợ sẽ gặp báo ứng sao?”
“Báo ứng? Ha ha ha…”
Bạch Hiển như nghe thấy chuyện gì hài hước lắm, giọng cười càng thêm càn rỡ.
Ngay sau đó, tiếng cười ha ha tạm ngừng, sắc mặt Bạch Hiển cũng trở nên lạnh như băng: “Xin lỗi nha, tôi không tin mấy thứ này, với lại, cô cho rằng chỉ có hai cha con bọn tôi muốn cậu ta chết thôi sao?”
Vừa nghe anh ta nói vậy, trong đầu Phương Huệ và Vương Thanh Hòa như nghĩ tới chuyện gì đó, vội ngẩng mạnh đầu lên, nhìn Bạch Hiển.
“Hiển à, cũng tới lúc rồi đó, nên mời các “vị khách” xuất hiện thôi.”
Bạch Vũ một hơi uống cạn rượu trong ly, bật cười ha ha nói: “Có lẽ bọn họ cũng không chờ nổi nữa rồi.”
“Vâng, thưa Ba.”
Bạch Hiển ứng tiếng đáp lại, sau đó bước ra khỏi sảnh tiệc.
Mười phút sau, anh ta dẫn theo một nhóm người, hùng hổ trở về.
Nhìn thấy những gương mặt đó, sắc mặt Phương Huệ và Vương Thanh Hòa trắng bệch hết cả, cơ thể cũng run lên kịch liệt hơn trước.
Tất cả bọn họ rõ ràng đều là kẻ địch từng kết thù hận với Vương Nhất lúc trước!
Phương Huệ và Vương Thanh Hòa không nhận ra được tất cả, nhưng có hai người họ biết rất rõ.
Đó chính là hai cậu chủ của nhà họ Thường đã bị Vương Nhất giết cả nhà, Thường Dĩnh và Thường Lâm!
Thường Dĩnh chống gậy, tư thế đi đường trông rất quái dị, bởi vì anh ta đã từng bị một đá của Lãnh Nhan đạp gãy thứ bên dưới.
Còn Thường Lâm càng thê thảm hơn, cả người dặt dẹo, hệt như bị lóc mất xương trong người, chỉ có thể uốn éo bám víu như một con sâu lông chứ không thể bước đi.
Anh ta từng có ý định bắt cóc Lý Khinh Hồng, nhưng bởi vì nhận tình báo sai mà bắt nhầm Lý Tuyết Nhi, cuối cùng bị Vương Nhất gõ nát xương trong người, đặc biệt là cột sống, dẫn tới cả đời không thể đi lại, chỉ có thể bò như con kiến.
Những người còn lại, tuy Phương Huệ và Vương Thanh Hòa không nhận ra, những các cô biết, nhất định họ cũng đến để trả thù Vương Nhất.
“Để tôi giới thiệu cho các cô những vị khách quan trọng này!”
Tâm trạng Bạch Vũ rất tốt, ông ta chỉ tay vào đám người đứng sau Bạch Hiển, nói: “Hai cậu chủ nhà họ Thường hẳn các cô đã biết rồi, tôi không giới thiệu lại nữa, bắt đầu từ ông cụ Trần vậy…”
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 821Cả người Vương Thanh Hòa run rẩy không ngừng, hai tay ôm lấy mặt, liên tục nói lời xin lỗi với Phương Huệ.“Cô Vương, chuyện này không liên quan đến cô, là do bọn họ bị điên.”Phương Huệ vừa đứng trước che chở kín mít cho Vương Nhất, vừa an ủi Vương Thanh Hòa vài câu, sau đó, cô ta bất chợt nghiến răng nhìn về phía Bạch Vũ và Bạch Hiển: “Mấy người làm vậy không sợ sẽ gặp báo ứng sao?”“Báo ứng? Ha ha ha…”Bạch Hiển như nghe thấy chuyện gì hài hước lắm, giọng cười càng thêm càn rỡ.Ngay sau đó, tiếng cười ha ha tạm ngừng, sắc mặt Bạch Hiển cũng trở nên lạnh như băng: “Xin lỗi nha, tôi không tin mấy thứ này, với lại, cô cho rằng chỉ có hai cha con bọn tôi muốn cậu ta chết thôi sao?”Vừa nghe anh ta nói vậy, trong đầu Phương Huệ và Vương Thanh Hòa như nghĩ tới chuyện gì đó, vội ngẩng mạnh đầu lên, nhìn Bạch Hiển.“Hiển à, cũng tới lúc rồi đó, nên mời các “vị khách” xuất hiện thôi.”Bạch Vũ một hơi uống cạn rượu trong ly, bật cười ha ha nói: “Có lẽ bọn họ cũng không chờ nổi nữa rồi.”“Vâng, thưa Ba.”Bạch Hiển ứng tiếng đáp lại, sau đó bước ra khỏi sảnh tiệc.Mười phút sau, anh ta dẫn theo một nhóm người, hùng hổ trở về.Nhìn thấy những gương mặt đó, sắc mặt Phương Huệ và Vương Thanh Hòa trắng bệch hết cả, cơ thể cũng run lên kịch liệt hơn trước.Tất cả bọn họ rõ ràng đều là kẻ địch từng kết thù hận với Vương Nhất lúc trước!Phương Huệ và Vương Thanh Hòa không nhận ra được tất cả, nhưng có hai người họ biết rất rõ.Đó chính là hai cậu chủ của nhà họ Thường đã bị Vương Nhất giết cả nhà, Thường Dĩnh và Thường Lâm!Thường Dĩnh chống gậy, tư thế đi đường trông rất quái dị, bởi vì anh ta đã từng bị một đá của Lãnh Nhan đạp gãy thứ bên dưới.Còn Thường Lâm càng thê thảm hơn, cả người dặt dẹo, hệt như bị lóc mất xương trong người, chỉ có thể uốn éo bám víu như một con sâu lông chứ không thể bước đi.Anh ta từng có ý định bắt cóc Lý Khinh Hồng, nhưng bởi vì nhận tình báo sai mà bắt nhầm Lý Tuyết Nhi, cuối cùng bị Vương Nhất gõ nát xương trong người, đặc biệt là cột sống, dẫn tới cả đời không thể đi lại, chỉ có thể bò như con kiến.Những người còn lại, tuy Phương Huệ và Vương Thanh Hòa không nhận ra, những các cô biết, nhất định họ cũng đến để trả thù Vương Nhất.“Để tôi giới thiệu cho các cô những vị khách quan trọng này!”Tâm trạng Bạch Vũ rất tốt, ông ta chỉ tay vào đám người đứng sau Bạch Hiển, nói: “Hai cậu chủ nhà họ Thường hẳn các cô đã biết rồi, tôi không giới thiệu lại nữa, bắt đầu từ ông cụ Trần vậy…”