CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 830
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 830Dưới lầu khách sạn Huy Hoàng, hơn một trăm chiếc xe sang trọng đỗ lộn xộn, dẫn tới vô số người qua đường kinh ngạc.Ầm ầm ầm……Cửa xe mở ra, một đám người hùng hổ đi xuống, thần sắc lạnh lùng, mang theo sát khí lành lạnh, đi ở phía sau gia chủ của mình.Tổng cộng có bốn nhóm người, tổng cộng hơn trăm người, từ bên người Phương Huệ và Vương Thanh Hòa đi qua, trùng trùng điệp điệp đi thẳng vào khách sạn Huy Hoàng.Dẫn đầu, chính là gia chủ nhà họ Tôn, Tôn Chính Vũ, con gái đầu của nhà họ Đồng, Đồng Yên Nhiên, cao tầng hiệp hội võ đạo Bao đại sư, cùng với Tăng Quốc Vinh!Cảnh tượng dưới khách sạn Huy Hoàng, cũng không kinh động bọn người Bạch Vũ, giờ phút này tầm mắt của mọi người, đều tập trung ở trên người Vương Nhất.Bọn họ đều nhận thấy được, từ sau khi Vương Nhất nói ra lời này, không khí nơi này liền thay đổi.Vốn cục diện tất thắng trở nên thế lực ngang nhau, thậm chí cán cân thắng lợi bắt đầu nghiêng về phía Vương Nhất.Loại kết quả này, ngay từ đầu bọn người Bạch Vũ không thể nào tưởng tượng được.“Tất cả bình tĩnh một chút, cậu ta chỉ là phô trương thanh thế thôi!”Đột nhiên, Trần Thiên Thành hét lớn một tiếng, vẻ mặt âm trầm nhìn Vương Nhất một cái, cả giận nói: “Mấy người ngẫm lại xem, cậu ta có thân phận gì, một phế vật ngay cả nhà họ Châu cũng không cần, làm sao có thể mời tới nhiều người như vậy?” Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.Trong những người này, bối phận của Trần Thiên Thành lớn nhất, lời nói có trọng lượng nhất, những người khác nghe Trần Thiên Thành nói, cũng đều phục hồi tinh thần lại, trong mắt có ánh sáng lạnh ngưng tụ, nhìn về phía Vương Nhất.“Thiếu chút nữa bị anh lừa vào tròng rồi.”“Đều chết đến nơi rồi, còn dám dõng dạc ăn nói ngôn cuồng như vậy!”“Gia chủ Bạch, tên nhóc này có chút tà môn, đừng nói nhảm với cậu ta nữa, nhanh giết cậu ta, tránh cho đêm dài lắm mộng!”Có người chửi ầm lên, cũng có người trong lòng kiêng kị, vội vàng nói với Bạch Vũ.Bạch Vũ cũng cảm thấy quỷ dị, Trần Thiên Thành phân tích đạo lý rõ ràng, nhưng mà, ông ta vẫn như cũ thở phào nhẹ nhõm, ngược lại áp lực càng lúc càng lớn.“Được! Một khi đã như vậy, tôi sẽ không nói nhảm với ông nữa, g**t ch*t cậu ta!”Hạ quyết tâm, hét lớn một tiếng.Theo những lời này nói ra, vễ sĩ ở hiện trường đều chĩa súng vào đầu Vương Nhất.Lương Nhật Tân lo lắng, nhưng Vương Nhất vẫn phong khinh vân đạm như cũ, vẻ mặt trêu tức nhìn Bạch Vũ: “Tôi đã cho các người cơ hội, đáng tiếc, là các người không quý trọng!”Bạch Vũ sắc mặt dữ tợn: “Nếu đây là di ngôn của cậu, vậy cậu có thể đi…”Bùm….Chữ ‘chết’ cuối cùng còn chưa nói xong, bên ngoài hội trường đột nhiên truyền đến một tiếng nổ đinh tai nhức óc.Sau đó, cửa lớn yến hội liền bị mở ra, một người bộ dáng quản lý té nhào trước mặt Bạch Vũ, ánh mắt hoảng sợ đến cực điểm.
CHƯƠNG 830
Dưới lầu khách sạn Huy Hoàng, hơn một trăm chiếc xe sang trọng đỗ lộn xộn, dẫn tới vô số người qua đường kinh ngạc.
Ầm ầm ầm……
Cửa xe mở ra, một đám người hùng hổ đi xuống, thần sắc lạnh lùng, mang theo sát khí lành lạnh, đi ở phía sau gia chủ của mình.
Tổng cộng có bốn nhóm người, tổng cộng hơn trăm người, từ bên người Phương Huệ và Vương Thanh Hòa đi qua, trùng trùng điệp điệp đi thẳng vào khách sạn Huy Hoàng.
Dẫn đầu, chính là gia chủ nhà họ Tôn, Tôn Chính Vũ, con gái đầu của nhà họ Đồng, Đồng Yên Nhiên, cao tầng hiệp hội võ đạo Bao đại sư, cùng với Tăng Quốc Vinh!
Cảnh tượng dưới khách sạn Huy Hoàng, cũng không kinh động bọn người Bạch Vũ, giờ phút này tầm mắt của mọi người, đều tập trung ở trên người Vương Nhất.
Bọn họ đều nhận thấy được, từ sau khi Vương Nhất nói ra lời này, không khí nơi này liền thay đổi.
Vốn cục diện tất thắng trở nên thế lực ngang nhau, thậm chí cán cân thắng lợi bắt đầu nghiêng về phía Vương Nhất.
Loại kết quả này, ngay từ đầu bọn người Bạch Vũ không thể nào tưởng tượng được.
“Tất cả bình tĩnh một chút, cậu ta chỉ là phô trương thanh thế thôi!”
Đột nhiên, Trần Thiên Thành hét lớn một tiếng, vẻ mặt âm trầm nhìn Vương Nhất một cái, cả giận nói: “Mấy người ngẫm lại xem, cậu ta có thân phận gì, một phế vật ngay cả nhà họ Châu cũng không cần, làm sao có thể mời tới nhiều người như vậy?” Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.
Trong những người này, bối phận của Trần Thiên Thành lớn nhất, lời nói có trọng lượng nhất, những người khác nghe Trần Thiên Thành nói, cũng đều phục hồi tinh thần lại, trong mắt có ánh sáng lạnh ngưng tụ, nhìn về phía Vương Nhất.
“Thiếu chút nữa bị anh lừa vào tròng rồi.”
“Đều chết đến nơi rồi, còn dám dõng dạc ăn nói ngôn cuồng như vậy!”
“Gia chủ Bạch, tên nhóc này có chút tà môn, đừng nói nhảm với cậu ta nữa, nhanh giết cậu ta, tránh cho đêm dài lắm mộng!”
Có người chửi ầm lên, cũng có người trong lòng kiêng kị, vội vàng nói với Bạch Vũ.
Bạch Vũ cũng cảm thấy quỷ dị, Trần Thiên Thành phân tích đạo lý rõ ràng, nhưng mà, ông ta vẫn như cũ thở phào nhẹ nhõm, ngược lại áp lực càng lúc càng lớn.
“Được! Một khi đã như vậy, tôi sẽ không nói nhảm với ông nữa, g**t ch*t cậu ta!”
Hạ quyết tâm, hét lớn một tiếng.
Theo những lời này nói ra, vễ sĩ ở hiện trường đều chĩa súng vào đầu Vương Nhất.
Lương Nhật Tân lo lắng, nhưng Vương Nhất vẫn phong khinh vân đạm như cũ, vẻ mặt trêu tức nhìn Bạch Vũ: “Tôi đã cho các người cơ hội, đáng tiếc, là các người không quý trọng!”
Bạch Vũ sắc mặt dữ tợn: “Nếu đây là di ngôn của cậu, vậy cậu có thể đi…”
Bùm….
Chữ ‘chết’ cuối cùng còn chưa nói xong, bên ngoài hội trường đột nhiên truyền đến một tiếng nổ đinh tai nhức óc.
Sau đó, cửa lớn yến hội liền bị mở ra, một người bộ dáng quản lý té nhào trước mặt Bạch Vũ, ánh mắt hoảng sợ đến cực điểm.
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 830Dưới lầu khách sạn Huy Hoàng, hơn một trăm chiếc xe sang trọng đỗ lộn xộn, dẫn tới vô số người qua đường kinh ngạc.Ầm ầm ầm……Cửa xe mở ra, một đám người hùng hổ đi xuống, thần sắc lạnh lùng, mang theo sát khí lành lạnh, đi ở phía sau gia chủ của mình.Tổng cộng có bốn nhóm người, tổng cộng hơn trăm người, từ bên người Phương Huệ và Vương Thanh Hòa đi qua, trùng trùng điệp điệp đi thẳng vào khách sạn Huy Hoàng.Dẫn đầu, chính là gia chủ nhà họ Tôn, Tôn Chính Vũ, con gái đầu của nhà họ Đồng, Đồng Yên Nhiên, cao tầng hiệp hội võ đạo Bao đại sư, cùng với Tăng Quốc Vinh!Cảnh tượng dưới khách sạn Huy Hoàng, cũng không kinh động bọn người Bạch Vũ, giờ phút này tầm mắt của mọi người, đều tập trung ở trên người Vương Nhất.Bọn họ đều nhận thấy được, từ sau khi Vương Nhất nói ra lời này, không khí nơi này liền thay đổi.Vốn cục diện tất thắng trở nên thế lực ngang nhau, thậm chí cán cân thắng lợi bắt đầu nghiêng về phía Vương Nhất.Loại kết quả này, ngay từ đầu bọn người Bạch Vũ không thể nào tưởng tượng được.“Tất cả bình tĩnh một chút, cậu ta chỉ là phô trương thanh thế thôi!”Đột nhiên, Trần Thiên Thành hét lớn một tiếng, vẻ mặt âm trầm nhìn Vương Nhất một cái, cả giận nói: “Mấy người ngẫm lại xem, cậu ta có thân phận gì, một phế vật ngay cả nhà họ Châu cũng không cần, làm sao có thể mời tới nhiều người như vậy?” Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.Trong những người này, bối phận của Trần Thiên Thành lớn nhất, lời nói có trọng lượng nhất, những người khác nghe Trần Thiên Thành nói, cũng đều phục hồi tinh thần lại, trong mắt có ánh sáng lạnh ngưng tụ, nhìn về phía Vương Nhất.“Thiếu chút nữa bị anh lừa vào tròng rồi.”“Đều chết đến nơi rồi, còn dám dõng dạc ăn nói ngôn cuồng như vậy!”“Gia chủ Bạch, tên nhóc này có chút tà môn, đừng nói nhảm với cậu ta nữa, nhanh giết cậu ta, tránh cho đêm dài lắm mộng!”Có người chửi ầm lên, cũng có người trong lòng kiêng kị, vội vàng nói với Bạch Vũ.Bạch Vũ cũng cảm thấy quỷ dị, Trần Thiên Thành phân tích đạo lý rõ ràng, nhưng mà, ông ta vẫn như cũ thở phào nhẹ nhõm, ngược lại áp lực càng lúc càng lớn.“Được! Một khi đã như vậy, tôi sẽ không nói nhảm với ông nữa, g**t ch*t cậu ta!”Hạ quyết tâm, hét lớn một tiếng.Theo những lời này nói ra, vễ sĩ ở hiện trường đều chĩa súng vào đầu Vương Nhất.Lương Nhật Tân lo lắng, nhưng Vương Nhất vẫn phong khinh vân đạm như cũ, vẻ mặt trêu tức nhìn Bạch Vũ: “Tôi đã cho các người cơ hội, đáng tiếc, là các người không quý trọng!”Bạch Vũ sắc mặt dữ tợn: “Nếu đây là di ngôn của cậu, vậy cậu có thể đi…”Bùm….Chữ ‘chết’ cuối cùng còn chưa nói xong, bên ngoài hội trường đột nhiên truyền đến một tiếng nổ đinh tai nhức óc.Sau đó, cửa lớn yến hội liền bị mở ra, một người bộ dáng quản lý té nhào trước mặt Bạch Vũ, ánh mắt hoảng sợ đến cực điểm.