Tác giả:

CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…

Chương 887

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 887Vấn đề này, cho đến tận ngày hôm nay, Vương Nhất mới phát hiện ra.Đã từng có lúc anh vô cùng tự tin, tự tin có thể bảo vệ được Lý Khinh Hồng, nhưng bây giờ anh dao động rồi.Không phải anh không tin vào thực lực của mình mà là e sợ xuất thân cao quý của Lý Khinh Hồng, cô ở trong thế giới mưa tanh gió máu của anh có biết bao nguy hiểm rình rập.Giống như lần ám sát trước đó, Lý Khinh Hồng có thể chịu đựng được bao nhiêu lần?Trong tương lai, liệu cô có vì lo cho sinh mạng của bản thân và con gái mà rời xa anh một lần nữa không?Thân thể Vương Nhất đột nhiên run rẩy kịch liệt, đây chính là một nút thắt, không có cách nào gỡ bỏ.“Bây giờ cậu đã biết tại sao tôi lại tới đây rồi chứ?”Ánh mắt Lạc Thanh Thủy trở nên thâm thúy: “Sự kiên nhẫn của anh rể tôi đối với cậu có hạn, cậu và Khinh Hồng còn cả một chặng đường dài phía trước phải đi, chuyện có thể chia rẽ hai người nhiều vô số kể.”Câu nói thật phũ phàng, nhưng hiện thực thì luôn tàn nhẫn như thế.Vương Nhất trầm mặc hồi lâu, nói lời cảm ơn Lạc Thanh Thủy từ tận đáy lòng: “Cảm ơn.”“Không cần cảm ơn tôi, mặc dù tôi không phải thành viên nòng cốt của vương tộc Yến Đô, nhưng vẫn có khả năng khuyên can Lý Thế Nhân.”Lạc Thanh Thủy xua tay nói: “Người mà cậu cần cảm ơn là Khinh Hồng, con bé không chút do dự ở bên cạnh cậu, nó là tấm bình phong cuối cùng che chở cho cậu, cậu phải nắm chắc trái tim con bé.”Vẻ mặt Vương Nhất trở nên nghiêm trọng, Lạc Thanh Thủy nói “khuyên can” chứ không phải ngăn cản.Điều này cũng có nghĩa là Lạc Thanh Thủy không có khả năng ngăn cản Lý Thế Nhân, chỉ có thể dùng lời lẽ thuyết phục ông ta.Lạc Thanh Thủy liếc nhìn Vương Nhất, đột nhiên thở dài: “Thật ra con bé Khinh Hồng chuyện gì cũng biết nhưng nó không bao giờ nói ra, chỉ cần biết cậu bình an là nó yên tâm.”Vương Nhất lập tức thay đổi sắc mặt: “Vậy là bà đến Thiên An cũng là vì Khinh Hồng…”“Cuối cùng cậu cũng nhận ra.”Lạc Thanh Thủy thở dài: “Toàn bộ vương tộc Yên Đô đều hy vọng con bé xảy ra chuyện, nó cũng quyết định đến hết đời cũng không bước chân vào Yên Kinh nữa, nhưng vì cậu, con bé không ngần ngại xuống nước nhờ tôi giúp đỡ… cô cháu gái hiếm khi mở miệng nói chuyện với tôi, người là dì tôi đây sao có thể không giúp?”Vương Nhất nghe xong, thật lâu sau vẫn không nói gì.Cuối cùng anh cũng hiểu ý tứ sâu xa đằng sau những lời cay nghiệt của Lý Tinh Sở, nhưng phía Yên Kinh mãi không có tin tức gì, không phải vương tộc Yên Đô chỉ biết hù dọa, mà là Lý Khinh Hồng đã bí mật liên lạc với Lạc Thanh Thủy, Lạc Thanh Thủy đã ngăn Lý Thế Nhân lại.“Khinh Hồng…”Anh khẽ nỉ non tên của Lý Khinh Hồng, trong lòng đủ loại cảm xúc.Lạc Thanh Thủy cũng cười tự giễu: “Cháu gái tôi cái gì cũng tốt, chỉ là quá cố chấp, việc gì đã quyết thì có đến chín trâu kéo cũng không lại, đúng là một người phụ nữ ngu ngốc.”“Tôi không hối hận khi đi theo anh ấy.”Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng, bình tĩnh từ trên lầu truyền đến.Vương Nhất và Lạc Thanh Thủy đều ngẩng đầu lên nhìn, Lý Khinh Hồng đang đứng ở lối vào cầu thang tầng hai, bình tĩnh nhìn họ.“Khinh Hồng…”

CHƯƠNG 887

Vấn đề này, cho đến tận ngày hôm nay, Vương Nhất mới phát hiện ra.

Đã từng có lúc anh vô cùng tự tin, tự tin có thể bảo vệ được Lý Khinh Hồng, nhưng bây giờ anh dao động rồi.

Không phải anh không tin vào thực lực của mình mà là e sợ xuất thân cao quý của Lý Khinh Hồng, cô ở trong thế giới mưa tanh gió máu của anh có biết bao nguy hiểm rình rập.

Giống như lần ám sát trước đó, Lý Khinh Hồng có thể chịu đựng được bao nhiêu lần?

Trong tương lai, liệu cô có vì lo cho sinh mạng của bản thân và con gái mà rời xa anh một lần nữa không?

Thân thể Vương Nhất đột nhiên run rẩy kịch liệt, đây chính là một nút thắt, không có cách nào gỡ bỏ.

“Bây giờ cậu đã biết tại sao tôi lại tới đây rồi chứ?”

Ánh mắt Lạc Thanh Thủy trở nên thâm thúy: “Sự kiên nhẫn của anh rể tôi đối với cậu có hạn, cậu và Khinh Hồng còn cả một chặng đường dài phía trước phải đi, chuyện có thể chia rẽ hai người nhiều vô số kể.”

Câu nói thật phũ phàng, nhưng hiện thực thì luôn tàn nhẫn như thế.

Vương Nhất trầm mặc hồi lâu, nói lời cảm ơn Lạc Thanh Thủy từ tận đáy lòng: “Cảm ơn.”

“Không cần cảm ơn tôi, mặc dù tôi không phải thành viên nòng cốt của vương tộc Yến Đô, nhưng vẫn có khả năng khuyên can Lý Thế Nhân.”

Lạc Thanh Thủy xua tay nói: “Người mà cậu cần cảm ơn là Khinh Hồng, con bé không chút do dự ở bên cạnh cậu, nó là tấm bình phong cuối cùng che chở cho cậu, cậu phải nắm chắc trái tim con bé.”

Vẻ mặt Vương Nhất trở nên nghiêm trọng, Lạc Thanh Thủy nói “khuyên can” chứ không phải ngăn cản.

Điều này cũng có nghĩa là Lạc Thanh Thủy không có khả năng ngăn cản Lý Thế Nhân, chỉ có thể dùng lời lẽ thuyết phục ông ta.

Lạc Thanh Thủy liếc nhìn Vương Nhất, đột nhiên thở dài: “Thật ra con bé Khinh Hồng chuyện gì cũng biết nhưng nó không bao giờ nói ra, chỉ cần biết cậu bình an là nó yên tâm.”

Vương Nhất lập tức thay đổi sắc mặt: “Vậy là bà đến Thiên An cũng là vì Khinh Hồng…”

“Cuối cùng cậu cũng nhận ra.”

Lạc Thanh Thủy thở dài: “Toàn bộ vương tộc Yên Đô đều hy vọng con bé xảy ra chuyện, nó cũng quyết định đến hết đời cũng không bước chân vào Yên Kinh nữa, nhưng vì cậu, con bé không ngần ngại xuống nước nhờ tôi giúp đỡ… cô cháu gái hiếm khi mở miệng nói chuyện với tôi, người là dì tôi đây sao có thể không giúp?”

Vương Nhất nghe xong, thật lâu sau vẫn không nói gì.

Cuối cùng anh cũng hiểu ý tứ sâu xa đằng sau những lời cay nghiệt của Lý Tinh Sở, nhưng phía Yên Kinh mãi không có tin tức gì, không phải vương tộc Yên Đô chỉ biết hù dọa, mà là Lý Khinh Hồng đã bí mật liên lạc với Lạc Thanh Thủy, Lạc Thanh Thủy đã ngăn Lý Thế Nhân lại.

“Khinh Hồng…”

Anh khẽ nỉ non tên của Lý Khinh Hồng, trong lòng đủ loại cảm xúc.

Lạc Thanh Thủy cũng cười tự giễu: “Cháu gái tôi cái gì cũng tốt, chỉ là quá cố chấp, việc gì đã quyết thì có đến chín trâu kéo cũng không lại, đúng là một người phụ nữ ngu ngốc.”

“Tôi không hối hận khi đi theo anh ấy.”

Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng, bình tĩnh từ trên lầu truyền đến.

Vương Nhất và Lạc Thanh Thủy đều ngẩng đầu lên nhìn, Lý Khinh Hồng đang đứng ở lối vào cầu thang tầng hai, bình tĩnh nhìn họ.

“Khinh Hồng…”

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 887Vấn đề này, cho đến tận ngày hôm nay, Vương Nhất mới phát hiện ra.Đã từng có lúc anh vô cùng tự tin, tự tin có thể bảo vệ được Lý Khinh Hồng, nhưng bây giờ anh dao động rồi.Không phải anh không tin vào thực lực của mình mà là e sợ xuất thân cao quý của Lý Khinh Hồng, cô ở trong thế giới mưa tanh gió máu của anh có biết bao nguy hiểm rình rập.Giống như lần ám sát trước đó, Lý Khinh Hồng có thể chịu đựng được bao nhiêu lần?Trong tương lai, liệu cô có vì lo cho sinh mạng của bản thân và con gái mà rời xa anh một lần nữa không?Thân thể Vương Nhất đột nhiên run rẩy kịch liệt, đây chính là một nút thắt, không có cách nào gỡ bỏ.“Bây giờ cậu đã biết tại sao tôi lại tới đây rồi chứ?”Ánh mắt Lạc Thanh Thủy trở nên thâm thúy: “Sự kiên nhẫn của anh rể tôi đối với cậu có hạn, cậu và Khinh Hồng còn cả một chặng đường dài phía trước phải đi, chuyện có thể chia rẽ hai người nhiều vô số kể.”Câu nói thật phũ phàng, nhưng hiện thực thì luôn tàn nhẫn như thế.Vương Nhất trầm mặc hồi lâu, nói lời cảm ơn Lạc Thanh Thủy từ tận đáy lòng: “Cảm ơn.”“Không cần cảm ơn tôi, mặc dù tôi không phải thành viên nòng cốt của vương tộc Yến Đô, nhưng vẫn có khả năng khuyên can Lý Thế Nhân.”Lạc Thanh Thủy xua tay nói: “Người mà cậu cần cảm ơn là Khinh Hồng, con bé không chút do dự ở bên cạnh cậu, nó là tấm bình phong cuối cùng che chở cho cậu, cậu phải nắm chắc trái tim con bé.”Vẻ mặt Vương Nhất trở nên nghiêm trọng, Lạc Thanh Thủy nói “khuyên can” chứ không phải ngăn cản.Điều này cũng có nghĩa là Lạc Thanh Thủy không có khả năng ngăn cản Lý Thế Nhân, chỉ có thể dùng lời lẽ thuyết phục ông ta.Lạc Thanh Thủy liếc nhìn Vương Nhất, đột nhiên thở dài: “Thật ra con bé Khinh Hồng chuyện gì cũng biết nhưng nó không bao giờ nói ra, chỉ cần biết cậu bình an là nó yên tâm.”Vương Nhất lập tức thay đổi sắc mặt: “Vậy là bà đến Thiên An cũng là vì Khinh Hồng…”“Cuối cùng cậu cũng nhận ra.”Lạc Thanh Thủy thở dài: “Toàn bộ vương tộc Yên Đô đều hy vọng con bé xảy ra chuyện, nó cũng quyết định đến hết đời cũng không bước chân vào Yên Kinh nữa, nhưng vì cậu, con bé không ngần ngại xuống nước nhờ tôi giúp đỡ… cô cháu gái hiếm khi mở miệng nói chuyện với tôi, người là dì tôi đây sao có thể không giúp?”Vương Nhất nghe xong, thật lâu sau vẫn không nói gì.Cuối cùng anh cũng hiểu ý tứ sâu xa đằng sau những lời cay nghiệt của Lý Tinh Sở, nhưng phía Yên Kinh mãi không có tin tức gì, không phải vương tộc Yên Đô chỉ biết hù dọa, mà là Lý Khinh Hồng đã bí mật liên lạc với Lạc Thanh Thủy, Lạc Thanh Thủy đã ngăn Lý Thế Nhân lại.“Khinh Hồng…”Anh khẽ nỉ non tên của Lý Khinh Hồng, trong lòng đủ loại cảm xúc.Lạc Thanh Thủy cũng cười tự giễu: “Cháu gái tôi cái gì cũng tốt, chỉ là quá cố chấp, việc gì đã quyết thì có đến chín trâu kéo cũng không lại, đúng là một người phụ nữ ngu ngốc.”“Tôi không hối hận khi đi theo anh ấy.”Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng, bình tĩnh từ trên lầu truyền đến.Vương Nhất và Lạc Thanh Thủy đều ngẩng đầu lên nhìn, Lý Khinh Hồng đang đứng ở lối vào cầu thang tầng hai, bình tĩnh nhìn họ.“Khinh Hồng…”

Chương 887