CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 1007
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1007Thấy Vương Nhất trực tiếp phớt lờ, tài xế lập tức nổi giận, chỉ nghe một tiếng bụp bụp, bắp thịt trên người ông ta vậy mà trực tiếp to thêm.Giẫm một cước thật mạnh, mặt đất dưới chân theo tiếng mà sụp xuống.Toàn thân Hồng Phật không khỏi run lên, đây chính là thực lực của cường giả Yên Kinh, gạt bỏ những bàng môn tà đạo như cô ta không nói, cô ta ngay cả một hiệp cũng không chống đỡ được.Vương Nhất cũng có hơi ngạc nhiên nhìn ông ta, bất luận là lực bạo phát, hay tốc độ, đều hơn Nhan Tề – hội trưởng cũ cả hiệp hội võ đạo ở Thiên An.Có điều, chỉ vậy mà thôi.Trong mắt Lãnh Nhan bùng nổ sát ý vô tận, đang muốn ra tay, một bóng người thẳng tắp lại đi qua cô ta.“Thiếu chủ?”Ánh mắt của cô ta mờ mịt, trong lòng nghi hoặc, loại kiến hôi này cần gì thiếu chủ đích thân ra tay?Có điều, cô ta vẫn ngoan ngoãn lùi sang một bên, nhìn chằm chằm Hồng Phật ở một bên — Có quỷ mới biết cô ta liệu có âm thầm phóng ra cái sâu nhỏ kinh tởm gì không.Lúc này, gió nổi lên, thổi bay quần áo của Vương Nhất, ánh mắt của anh lại rất bình tĩnh.“Quay lại nói với Tần Hồng Long, là anh ta đã hại ông.”Chủ nhục thần chết, lời này vừa dứt, trên mặt tài xế lại cực kỳ u ám: “Oắt con, cho dù tôi giết cậu tại đây, cậu chủ cũng sẽ không nói gì!”Nói xong, cả người lăng không nhảy lên, tung một cước.Cước phong lăng lệ, không khí cũng không ngừng phát ra tiếng nổ bụp bụp.Nhưng Vương Nhất vẫn đi rất dửng dưng, giống như không nhìn thấy một cước đã tới.Trái tim của Hồng Phật đập thình thịch, vậy mà cũng toát mồ hôi thay Vương Nhất.Dù sao Vương Nhất chết, người tiếp theo sẽ tới lượt cô ta.Cô ta chỉ từng thấy Lãnh Nhan ra tay, chưa từng thấy Vương Nhất ra tay.Tuy nhiên ngay sau đó, một màn xuất hiện trước mặt lại giống như búa tạ gè xuống, đánh tan sự nghi ngờ của cô ta.Bụp!Vương Nhất thuận tay đưa ra, vậy mà túm chuẩn xác cổ chân của tài xế.Ngay lập tức, sắc mặt của ông ta thay đổi, hiện ra một chút kinh sợ: “Oắt con, cậu dám—”Rắc!Ngay sau đó, cổ tay của Vương Nhất bỗng dừng sức, khớp giữa lòng bàn chân và cổ chân, vậy mà bị anh vặn 90 độ.“Á…”Tài xế vừa chuẩn bị kêu thảm thiết, Vương Nhất một quyền đấm vào mặt của ông ta, ông ta bị đánh nuốt trở lại.Cơ thể của ông ta bay ra rất xa.Một màn này đã chấn động sâu sắc tới tâm hồn của Hồng Phật, cơ thể nhỏ bé thậm chí đã run rẩy.
CHƯƠNG 1007
Thấy Vương Nhất trực tiếp phớt lờ, tài xế lập tức nổi giận, chỉ nghe một tiếng bụp bụp, bắp thịt trên người ông ta vậy mà trực tiếp to thêm.
Giẫm một cước thật mạnh, mặt đất dưới chân theo tiếng mà sụp xuống.
Toàn thân Hồng Phật không khỏi run lên, đây chính là thực lực của cường giả Yên Kinh, gạt bỏ những bàng môn tà đạo như cô ta không nói, cô ta ngay cả một hiệp cũng không chống đỡ được.
Vương Nhất cũng có hơi ngạc nhiên nhìn ông ta, bất luận là lực bạo phát, hay tốc độ, đều hơn Nhan Tề – hội trưởng cũ cả hiệp hội võ đạo ở Thiên An.
Có điều, chỉ vậy mà thôi.
Trong mắt Lãnh Nhan bùng nổ sát ý vô tận, đang muốn ra tay, một bóng người thẳng tắp lại đi qua cô ta.
“Thiếu chủ?”
Ánh mắt của cô ta mờ mịt, trong lòng nghi hoặc, loại kiến hôi này cần gì thiếu chủ đích thân ra tay?
Có điều, cô ta vẫn ngoan ngoãn lùi sang một bên, nhìn chằm chằm Hồng Phật ở một bên — Có quỷ mới biết cô ta liệu có âm thầm phóng ra cái sâu nhỏ kinh tởm gì không.
Lúc này, gió nổi lên, thổi bay quần áo của Vương Nhất, ánh mắt của anh lại rất bình tĩnh.
“Quay lại nói với Tần Hồng Long, là anh ta đã hại ông.”
Chủ nhục thần chết, lời này vừa dứt, trên mặt tài xế lại cực kỳ u ám: “Oắt con, cho dù tôi giết cậu tại đây, cậu chủ cũng sẽ không nói gì!”
Nói xong, cả người lăng không nhảy lên, tung một cước.
Cước phong lăng lệ, không khí cũng không ngừng phát ra tiếng nổ bụp bụp.
Nhưng Vương Nhất vẫn đi rất dửng dưng, giống như không nhìn thấy một cước đã tới.
Trái tim của Hồng Phật đập thình thịch, vậy mà cũng toát mồ hôi thay Vương Nhất.
Dù sao Vương Nhất chết, người tiếp theo sẽ tới lượt cô ta.
Cô ta chỉ từng thấy Lãnh Nhan ra tay, chưa từng thấy Vương Nhất ra tay.
Tuy nhiên ngay sau đó, một màn xuất hiện trước mặt lại giống như búa tạ gè xuống, đánh tan sự nghi ngờ của cô ta.
Bụp!
Vương Nhất thuận tay đưa ra, vậy mà túm chuẩn xác cổ chân của tài xế.
Ngay lập tức, sắc mặt của ông ta thay đổi, hiện ra một chút kinh sợ: “Oắt con, cậu dám—”
Rắc!
Ngay sau đó, cổ tay của Vương Nhất bỗng dừng sức, khớp giữa lòng bàn chân và cổ chân, vậy mà bị anh vặn 90 độ.
“Á…”
Tài xế vừa chuẩn bị kêu thảm thiết, Vương Nhất một quyền đấm vào mặt của ông ta, ông ta bị đánh nuốt trở lại.
Cơ thể của ông ta bay ra rất xa.
Một màn này đã chấn động sâu sắc tới tâm hồn của Hồng Phật, cơ thể nhỏ bé thậm chí đã run rẩy.
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1007Thấy Vương Nhất trực tiếp phớt lờ, tài xế lập tức nổi giận, chỉ nghe một tiếng bụp bụp, bắp thịt trên người ông ta vậy mà trực tiếp to thêm.Giẫm một cước thật mạnh, mặt đất dưới chân theo tiếng mà sụp xuống.Toàn thân Hồng Phật không khỏi run lên, đây chính là thực lực của cường giả Yên Kinh, gạt bỏ những bàng môn tà đạo như cô ta không nói, cô ta ngay cả một hiệp cũng không chống đỡ được.Vương Nhất cũng có hơi ngạc nhiên nhìn ông ta, bất luận là lực bạo phát, hay tốc độ, đều hơn Nhan Tề – hội trưởng cũ cả hiệp hội võ đạo ở Thiên An.Có điều, chỉ vậy mà thôi.Trong mắt Lãnh Nhan bùng nổ sát ý vô tận, đang muốn ra tay, một bóng người thẳng tắp lại đi qua cô ta.“Thiếu chủ?”Ánh mắt của cô ta mờ mịt, trong lòng nghi hoặc, loại kiến hôi này cần gì thiếu chủ đích thân ra tay?Có điều, cô ta vẫn ngoan ngoãn lùi sang một bên, nhìn chằm chằm Hồng Phật ở một bên — Có quỷ mới biết cô ta liệu có âm thầm phóng ra cái sâu nhỏ kinh tởm gì không.Lúc này, gió nổi lên, thổi bay quần áo của Vương Nhất, ánh mắt của anh lại rất bình tĩnh.“Quay lại nói với Tần Hồng Long, là anh ta đã hại ông.”Chủ nhục thần chết, lời này vừa dứt, trên mặt tài xế lại cực kỳ u ám: “Oắt con, cho dù tôi giết cậu tại đây, cậu chủ cũng sẽ không nói gì!”Nói xong, cả người lăng không nhảy lên, tung một cước.Cước phong lăng lệ, không khí cũng không ngừng phát ra tiếng nổ bụp bụp.Nhưng Vương Nhất vẫn đi rất dửng dưng, giống như không nhìn thấy một cước đã tới.Trái tim của Hồng Phật đập thình thịch, vậy mà cũng toát mồ hôi thay Vương Nhất.Dù sao Vương Nhất chết, người tiếp theo sẽ tới lượt cô ta.Cô ta chỉ từng thấy Lãnh Nhan ra tay, chưa từng thấy Vương Nhất ra tay.Tuy nhiên ngay sau đó, một màn xuất hiện trước mặt lại giống như búa tạ gè xuống, đánh tan sự nghi ngờ của cô ta.Bụp!Vương Nhất thuận tay đưa ra, vậy mà túm chuẩn xác cổ chân của tài xế.Ngay lập tức, sắc mặt của ông ta thay đổi, hiện ra một chút kinh sợ: “Oắt con, cậu dám—”Rắc!Ngay sau đó, cổ tay của Vương Nhất bỗng dừng sức, khớp giữa lòng bàn chân và cổ chân, vậy mà bị anh vặn 90 độ.“Á…”Tài xế vừa chuẩn bị kêu thảm thiết, Vương Nhất một quyền đấm vào mặt của ông ta, ông ta bị đánh nuốt trở lại.Cơ thể của ông ta bay ra rất xa.Một màn này đã chấn động sâu sắc tới tâm hồn của Hồng Phật, cơ thể nhỏ bé thậm chí đã run rẩy.