Tác giả:

CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…

Chương 1015

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 10155 năm trước, anh chính tay kéo Lãnh Nhan rơi vào vực sâu tuyệt vọng lên bờ, trả tự do cho cô ta, vốn tưởng đã kết thúc, không ngờ, đây chỉ là tổ chức trực thuộc của Lãnh Nhan, ở phía trên còn có một đôi tay, ở đằng sau thao túng tất cả.Lúc này, Vương Nhất có một loại cảm giác hô hấp khó khăn, giống như có một tấm lưới lớn vô hình bao trùm anh.Lãnh Nhan cũng tái mặt, hai mắt đỏ hoe, cảm xúc kích động nói với Vương Nhất: “Xin lỗi, thiếu chủ, đây là chuyện duy nhất tôi giấu anh — Tôi sợ xuất thân của tôi, anh sẽ ghét bỏ tôi, tôi không muốn bị vứt bỏ lần nữa!”“Ghét bỏ? Tại sao lại ghét bỏ?”Vương Nhất mặt mày nghiêm nghị, mắt lại nhìn chằm chằm Lãnh Nhan: “Nếu tôi ghét bỏ cô, khi cô cố ám sát tôi thì tôi sẽ không thả cô đi, càng sẽ không cứu cô ra, người tôi tin là con người của cô, chứ không phải xuất thân của cô!”Lời này nói vô cùng trầm thấp, cũng chỉ có người Vương Nhất tin tưởng nhất, gần gũi nhất mới có thể khiến cảm xúc của anh xuất hiện dao động như vậy.Còn Hồng Phật ở đằng sau, trực tiếp ngu luôn, cô ta chỉ là nói ra sự thật mà thôi, nhưng lại không cẩn thận nói ra sự thật mà Lãnh Nhan luôn cố ý che giấu.“Thiếu chủ, tôi sai rồi!”Lãnh Nhan luôn máu lạnh, lúc này lại rơi nước mắt: “Tôi là sát thủ do Võng Lượng bồi dưỡng, nhưng từ lúc tôi quyết định đi theo anh, Võng Lượng không có bất kỳ quan hệ gì với tôi nữa, người tôi trung thành, luôn là anh!”“Tôi biết!”Thần sắc của Vương Nhất cuối cùng cũng dịu lại một chút, 5 năm nay, nhất cử nhất động của Lãnh Nhan anh đều nhìn thấy, nếu là nội gián ẩn nấp ở bên cạnh anh, không thể làm tới mức dùng mạng để đánh đổi được.Anh chỉ là không chịu được sự phản bội, đặc biệt là sự phản bội của người thân cận nhất, nó giống như cứa tim.“Cô để tôi yên tĩnh một mình.”Vương Nhất cuối cùng vẫn không nói gì, vẻ mặt u sầu mở cửa xe, một người đứng ở bên đường, lặng lẽ hút thuốc.Lãnh Nhan nhìn thấy, tự trách đồng thời càng đau lòng hơn, lần đầu tiên, cô ta căm ghét xuất thân của mình như vậy.Cô ta hối hận rồi.Hối hận lúc đó đi trên mặt băng mỏng, che giấu sự thật này,Đặc biệt sau khi chuyện đó xảy ra, đại ca của thiếu chủ mất tích, anh hận Võng Lượng thấu xương, Lãnh Nhan không dám nói ra sự thật này.“Cái đó, tôi có phải nói sai gì rồi không?”Hồng Phật ngồi ở hàng ghế sau mặt mày mờ mịt, cẩn thận hỏi một câu.Lãnh Nhan bỗng quay đầu, đôi mắt đỏ rực lạnh lùng liếc nhìn cô ta: “Nếu như thiếu chủ nghi ngờ tôi, tôi nhất định giết cô!”“…”Hồng Phật mặt mày ấm ức, cô ta chỉ là nói ra sự thật mà thôi, chọc ai trêu ai chứ?

CHƯƠNG 1015

5 năm trước, anh chính tay kéo Lãnh Nhan rơi vào vực sâu tuyệt vọng lên bờ, trả tự do cho cô ta, vốn tưởng đã kết thúc, không ngờ, đây chỉ là tổ chức trực thuộc của Lãnh Nhan, ở phía trên còn có một đôi tay, ở đằng sau thao túng tất cả.

Lúc này, Vương Nhất có một loại cảm giác hô hấp khó khăn, giống như có một tấm lưới lớn vô hình bao trùm anh.

Lãnh Nhan cũng tái mặt, hai mắt đỏ hoe, cảm xúc kích động nói với Vương Nhất: “Xin lỗi, thiếu chủ, đây là chuyện duy nhất tôi giấu anh — Tôi sợ xuất thân của tôi, anh sẽ ghét bỏ tôi, tôi không muốn bị vứt bỏ lần nữa!”

“Ghét bỏ? Tại sao lại ghét bỏ?”

Vương Nhất mặt mày nghiêm nghị, mắt lại nhìn chằm chằm Lãnh Nhan: “Nếu tôi ghét bỏ cô, khi cô cố ám sát tôi thì tôi sẽ không thả cô đi, càng sẽ không cứu cô ra, người tôi tin là con người của cô, chứ không phải xuất thân của cô!”

Lời này nói vô cùng trầm thấp, cũng chỉ có người Vương Nhất tin tưởng nhất, gần gũi nhất mới có thể khiến cảm xúc của anh xuất hiện dao động như vậy.

Còn Hồng Phật ở đằng sau, trực tiếp ngu luôn, cô ta chỉ là nói ra sự thật mà thôi, nhưng lại không cẩn thận nói ra sự thật mà Lãnh Nhan luôn cố ý che giấu.

“Thiếu chủ, tôi sai rồi!”

Lãnh Nhan luôn máu lạnh, lúc này lại rơi nước mắt: “Tôi là sát thủ do Võng Lượng bồi dưỡng, nhưng từ lúc tôi quyết định đi theo anh, Võng Lượng không có bất kỳ quan hệ gì với tôi nữa, người tôi trung thành, luôn là anh!”

“Tôi biết!”

Thần sắc của Vương Nhất cuối cùng cũng dịu lại một chút, 5 năm nay, nhất cử nhất động của Lãnh Nhan anh đều nhìn thấy, nếu là nội gián ẩn nấp ở bên cạnh anh, không thể làm tới mức dùng mạng để đánh đổi được.

Anh chỉ là không chịu được sự phản bội, đặc biệt là sự phản bội của người thân cận nhất, nó giống như cứa tim.

“Cô để tôi yên tĩnh một mình.”

Vương Nhất cuối cùng vẫn không nói gì, vẻ mặt u sầu mở cửa xe, một người đứng ở bên đường, lặng lẽ hút thuốc.

Lãnh Nhan nhìn thấy, tự trách đồng thời càng đau lòng hơn, lần đầu tiên, cô ta căm ghét xuất thân của mình như vậy.

Cô ta hối hận rồi.

Hối hận lúc đó đi trên mặt băng mỏng, che giấu sự thật này,

Đặc biệt sau khi chuyện đó xảy ra, đại ca của thiếu chủ mất tích, anh hận Võng Lượng thấu xương, Lãnh Nhan không dám nói ra sự thật này.

“Cái đó, tôi có phải nói sai gì rồi không?”

Hồng Phật ngồi ở hàng ghế sau mặt mày mờ mịt, cẩn thận hỏi một câu.

Lãnh Nhan bỗng quay đầu, đôi mắt đỏ rực lạnh lùng liếc nhìn cô ta: “Nếu như thiếu chủ nghi ngờ tôi, tôi nhất định giết cô!”

“…”

Hồng Phật mặt mày ấm ức, cô ta chỉ là nói ra sự thật mà thôi, chọc ai trêu ai chứ?

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 10155 năm trước, anh chính tay kéo Lãnh Nhan rơi vào vực sâu tuyệt vọng lên bờ, trả tự do cho cô ta, vốn tưởng đã kết thúc, không ngờ, đây chỉ là tổ chức trực thuộc của Lãnh Nhan, ở phía trên còn có một đôi tay, ở đằng sau thao túng tất cả.Lúc này, Vương Nhất có một loại cảm giác hô hấp khó khăn, giống như có một tấm lưới lớn vô hình bao trùm anh.Lãnh Nhan cũng tái mặt, hai mắt đỏ hoe, cảm xúc kích động nói với Vương Nhất: “Xin lỗi, thiếu chủ, đây là chuyện duy nhất tôi giấu anh — Tôi sợ xuất thân của tôi, anh sẽ ghét bỏ tôi, tôi không muốn bị vứt bỏ lần nữa!”“Ghét bỏ? Tại sao lại ghét bỏ?”Vương Nhất mặt mày nghiêm nghị, mắt lại nhìn chằm chằm Lãnh Nhan: “Nếu tôi ghét bỏ cô, khi cô cố ám sát tôi thì tôi sẽ không thả cô đi, càng sẽ không cứu cô ra, người tôi tin là con người của cô, chứ không phải xuất thân của cô!”Lời này nói vô cùng trầm thấp, cũng chỉ có người Vương Nhất tin tưởng nhất, gần gũi nhất mới có thể khiến cảm xúc của anh xuất hiện dao động như vậy.Còn Hồng Phật ở đằng sau, trực tiếp ngu luôn, cô ta chỉ là nói ra sự thật mà thôi, nhưng lại không cẩn thận nói ra sự thật mà Lãnh Nhan luôn cố ý che giấu.“Thiếu chủ, tôi sai rồi!”Lãnh Nhan luôn máu lạnh, lúc này lại rơi nước mắt: “Tôi là sát thủ do Võng Lượng bồi dưỡng, nhưng từ lúc tôi quyết định đi theo anh, Võng Lượng không có bất kỳ quan hệ gì với tôi nữa, người tôi trung thành, luôn là anh!”“Tôi biết!”Thần sắc của Vương Nhất cuối cùng cũng dịu lại một chút, 5 năm nay, nhất cử nhất động của Lãnh Nhan anh đều nhìn thấy, nếu là nội gián ẩn nấp ở bên cạnh anh, không thể làm tới mức dùng mạng để đánh đổi được.Anh chỉ là không chịu được sự phản bội, đặc biệt là sự phản bội của người thân cận nhất, nó giống như cứa tim.“Cô để tôi yên tĩnh một mình.”Vương Nhất cuối cùng vẫn không nói gì, vẻ mặt u sầu mở cửa xe, một người đứng ở bên đường, lặng lẽ hút thuốc.Lãnh Nhan nhìn thấy, tự trách đồng thời càng đau lòng hơn, lần đầu tiên, cô ta căm ghét xuất thân của mình như vậy.Cô ta hối hận rồi.Hối hận lúc đó đi trên mặt băng mỏng, che giấu sự thật này,Đặc biệt sau khi chuyện đó xảy ra, đại ca của thiếu chủ mất tích, anh hận Võng Lượng thấu xương, Lãnh Nhan không dám nói ra sự thật này.“Cái đó, tôi có phải nói sai gì rồi không?”Hồng Phật ngồi ở hàng ghế sau mặt mày mờ mịt, cẩn thận hỏi một câu.Lãnh Nhan bỗng quay đầu, đôi mắt đỏ rực lạnh lùng liếc nhìn cô ta: “Nếu như thiếu chủ nghi ngờ tôi, tôi nhất định giết cô!”“…”Hồng Phật mặt mày ấm ức, cô ta chỉ là nói ra sự thật mà thôi, chọc ai trêu ai chứ?

Chương 1015