CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 1051
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1051Khi máy xúc chạy tới trước mặt ông ta, khi phần gầu to lớn như búa tạ lơ lửng trên đỉnh đầu, ông ta mới hiểu ra đối phương thật sự dám cán nát ông ta.Ông ta tức khắc sợ tới tái xanh mặt mày, không thèm để ý xem lúc trước mình đã kiêu căng cỡ nào, chỉ biết lăn qua một bên, cắm đầu chạy trối chết.Ầm ầm…Chiếc máy xúc hiên ngang lướt qua trước mặt ông ta, một chiếc, hai chiếc… Mười chiếc!Cỡ chừng mười chiếc xếp hàng lao tới.Những nơi chúng đi qua, không còn lấy một ngọn cỏ.Gã đàn ông trung niên kia sợ tới mức chảy đầy mồ hôi hột, hai chân run lẩy bẩy, đũng qu.ần ẩm ướt, nhuốm màu vàng vàng.La Chí Viễn đi ngang qua người ông ta, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn lấy một lần.“Phá hủy chỗ này cho tôi!”Ông ta vừa cất tiếng ra lệnh, mười chiếc máy xúc lập tức giơ cao gần, hùng hổ đập mạnh xuống căn nhà trong khu trang viên biệt thự.Ầm!Một tiếng động lớn vang lên, cả biệt thự chấn động mãnh liệt, căn nhà đã bị dỡ xuống một phần.Mấy hòn đá vụn lớn nhỏ thi nhau rơi xuống, căn biệt thự vốn sang trọng giờ phút này đã biến thành một căn nhà sắp sụp.“Chuyện gì thế, động đất hả?”Biệt thự rung chấn không ngừng đã làm kinh động tới những người bên trong, vội chạy ra với vẻ mặt hoảng hốt và lo lắng.Nhưng khi nhìn thấy mười chiếc máy xúc, cả đám bị dọa choáng váng.Sau một hồi ngây người, biểu cảm của họ lập tức trở nên dữ tợn.“Mấy người khinh người quá đáng, đang yên đang lành dựa vào đâu mà lại dỡ nhà của chúng tôi!”“Dừng tay, nhà sập thì chúng tôi biết ở đâu?”“…”Cả đám lòng đầy căm phẫn, trên mặt hiện lên biểu cảm tức giận.La Chí Viễn lại bật cười khinh miệt: “Khinh người quá đáng? Tôi thấy các người làm chuyện xấu quen tay tới nỗi đã quên mất mình làm gì rồi.”Vừa dứt lời, tất cả người nhà họ Hồ trố mắt nhìn nhau, bên trong hiện rõ vẻ chột dạ.Thân là nhà giàu ở Thành phố Giang, nhà họ Hồ đã quen thói hoành hành ngang ngược, nào đâu nhớ nổi bản thân đã làm ra chuyện gì.Nhưng họ có thể khẳng định một điều, người đàn ông trung niên trước mặt họ đây chắc chắn là tới để trả thù.Ai ngờ La Chí Viễn lại xoay lưng, cúi người cung kính mở cửa xe, hỏi Vương Nhất đang ngồi bên trong.“Ông chủ lớn, tôi làm vậy, anh có hài lòng không?”Vương Nhất đang nhắm mắt nghỉ ngơi bỗng mở mắt ra, bình thản đáp “Hủy hết toàn bộ đi.”
CHƯƠNG 1051
Khi máy xúc chạy tới trước mặt ông ta, khi phần gầu to lớn như búa tạ lơ lửng trên đỉnh đầu, ông ta mới hiểu ra đối phương thật sự dám cán nát ông ta.
Ông ta tức khắc sợ tới tái xanh mặt mày, không thèm để ý xem lúc trước mình đã kiêu căng cỡ nào, chỉ biết lăn qua một bên, cắm đầu chạy trối chết.
Ầm ầm…
Chiếc máy xúc hiên ngang lướt qua trước mặt ông ta, một chiếc, hai chiếc… Mười chiếc!
Cỡ chừng mười chiếc xếp hàng lao tới.
Những nơi chúng đi qua, không còn lấy một ngọn cỏ.
Gã đàn ông trung niên kia sợ tới mức chảy đầy mồ hôi hột, hai chân run lẩy bẩy, đũng qu.ần ẩm ướt, nhuốm màu vàng vàng.
La Chí Viễn đi ngang qua người ông ta, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn lấy một lần.
“Phá hủy chỗ này cho tôi!”
Ông ta vừa cất tiếng ra lệnh, mười chiếc máy xúc lập tức giơ cao gần, hùng hổ đập mạnh xuống căn nhà trong khu trang viên biệt thự.
Ầm!
Một tiếng động lớn vang lên, cả biệt thự chấn động mãnh liệt, căn nhà đã bị dỡ xuống một phần.
Mấy hòn đá vụn lớn nhỏ thi nhau rơi xuống, căn biệt thự vốn sang trọng giờ phút này đã biến thành một căn nhà sắp sụp.
“Chuyện gì thế, động đất hả?”
Biệt thự rung chấn không ngừng đã làm kinh động tới những người bên trong, vội chạy ra với vẻ mặt hoảng hốt và lo lắng.
Nhưng khi nhìn thấy mười chiếc máy xúc, cả đám bị dọa choáng váng.
Sau một hồi ngây người, biểu cảm của họ lập tức trở nên dữ tợn.
“Mấy người khinh người quá đáng, đang yên đang lành dựa vào đâu mà lại dỡ nhà của chúng tôi!”
“Dừng tay, nhà sập thì chúng tôi biết ở đâu?”
“…”
Cả đám lòng đầy căm phẫn, trên mặt hiện lên biểu cảm tức giận.
La Chí Viễn lại bật cười khinh miệt: “Khinh người quá đáng? Tôi thấy các người làm chuyện xấu quen tay tới nỗi đã quên mất mình làm gì rồi.”
Vừa dứt lời, tất cả người nhà họ Hồ trố mắt nhìn nhau, bên trong hiện rõ vẻ chột dạ.
Thân là nhà giàu ở Thành phố Giang, nhà họ Hồ đã quen thói hoành hành ngang ngược, nào đâu nhớ nổi bản thân đã làm ra chuyện gì.
Nhưng họ có thể khẳng định một điều, người đàn ông trung niên trước mặt họ đây chắc chắn là tới để trả thù.
Ai ngờ La Chí Viễn lại xoay lưng, cúi người cung kính mở cửa xe, hỏi Vương Nhất đang ngồi bên trong.
“Ông chủ lớn, tôi làm vậy, anh có hài lòng không?”
Vương Nhất đang nhắm mắt nghỉ ngơi bỗng mở mắt ra, bình thản đáp “Hủy hết toàn bộ đi.”
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1051Khi máy xúc chạy tới trước mặt ông ta, khi phần gầu to lớn như búa tạ lơ lửng trên đỉnh đầu, ông ta mới hiểu ra đối phương thật sự dám cán nát ông ta.Ông ta tức khắc sợ tới tái xanh mặt mày, không thèm để ý xem lúc trước mình đã kiêu căng cỡ nào, chỉ biết lăn qua một bên, cắm đầu chạy trối chết.Ầm ầm…Chiếc máy xúc hiên ngang lướt qua trước mặt ông ta, một chiếc, hai chiếc… Mười chiếc!Cỡ chừng mười chiếc xếp hàng lao tới.Những nơi chúng đi qua, không còn lấy một ngọn cỏ.Gã đàn ông trung niên kia sợ tới mức chảy đầy mồ hôi hột, hai chân run lẩy bẩy, đũng qu.ần ẩm ướt, nhuốm màu vàng vàng.La Chí Viễn đi ngang qua người ông ta, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn lấy một lần.“Phá hủy chỗ này cho tôi!”Ông ta vừa cất tiếng ra lệnh, mười chiếc máy xúc lập tức giơ cao gần, hùng hổ đập mạnh xuống căn nhà trong khu trang viên biệt thự.Ầm!Một tiếng động lớn vang lên, cả biệt thự chấn động mãnh liệt, căn nhà đã bị dỡ xuống một phần.Mấy hòn đá vụn lớn nhỏ thi nhau rơi xuống, căn biệt thự vốn sang trọng giờ phút này đã biến thành một căn nhà sắp sụp.“Chuyện gì thế, động đất hả?”Biệt thự rung chấn không ngừng đã làm kinh động tới những người bên trong, vội chạy ra với vẻ mặt hoảng hốt và lo lắng.Nhưng khi nhìn thấy mười chiếc máy xúc, cả đám bị dọa choáng váng.Sau một hồi ngây người, biểu cảm của họ lập tức trở nên dữ tợn.“Mấy người khinh người quá đáng, đang yên đang lành dựa vào đâu mà lại dỡ nhà của chúng tôi!”“Dừng tay, nhà sập thì chúng tôi biết ở đâu?”“…”Cả đám lòng đầy căm phẫn, trên mặt hiện lên biểu cảm tức giận.La Chí Viễn lại bật cười khinh miệt: “Khinh người quá đáng? Tôi thấy các người làm chuyện xấu quen tay tới nỗi đã quên mất mình làm gì rồi.”Vừa dứt lời, tất cả người nhà họ Hồ trố mắt nhìn nhau, bên trong hiện rõ vẻ chột dạ.Thân là nhà giàu ở Thành phố Giang, nhà họ Hồ đã quen thói hoành hành ngang ngược, nào đâu nhớ nổi bản thân đã làm ra chuyện gì.Nhưng họ có thể khẳng định một điều, người đàn ông trung niên trước mặt họ đây chắc chắn là tới để trả thù.Ai ngờ La Chí Viễn lại xoay lưng, cúi người cung kính mở cửa xe, hỏi Vương Nhất đang ngồi bên trong.“Ông chủ lớn, tôi làm vậy, anh có hài lòng không?”Vương Nhất đang nhắm mắt nghỉ ngơi bỗng mở mắt ra, bình thản đáp “Hủy hết toàn bộ đi.”