Tác giả:

CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…

Chương 1112

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1112Các gia tộc lớn rối rít rời đi, Vương Nhất làm xong thủ tục bàn giao cũng rời khỏi toà nhà Thiên Cơ.Dù tiêu tốn bốn nghìn năm trăm tỷ, nhưng chút tiền này hoàn toàn không là gì với Vương Nhất, huống hồ thương hội Chim Ưng Đỏ vốn đang do La Chí Viễn quản lý, Vương Nhất coi như bỏ tiền ra mua đồ của mình, di chuyển tiền như thế, vẫn xem như là không tiêu tiền.Hơn nữa so sánh với nhau, Vương Nhất quan tâm huy hiệu này có thể liên quan đến thân thế của anh hay không hơn.Lý Thiên Dương nói rằng anh là trẻ mồ côi, không biết ba mẹ là ai, anh bị đặt trước cửa nhà họ Lý trong một đêm mưa to gió lớn.Lý Thiên Dương thấy anh đáng thương cho nên nhận nuôi anh.Còn về cái tên Vương Nhất, lúc Lý Thiên Dương bế anh vào nhà, thì thấy có người viết hai chữ “Vương Nhất” trên cánh tay anh.Lý Thiên Dương vừa nuôi dưỡng Vương Nhất lớn lên, vừa đợi xem có người của nhà họ Vương đến gặp hay không, nhưng hoàn toàn không có một ai, tựa như Vương Nhất đã bị quên lãng vậy.“Cậu chủ, thế nào rồi, có nhìn ra được gì không?”Lãnh Nhan đuổi theo anh, nôn nóng hỏi.Vương Nhất quan sát một lúc lâu, sau đó lắc đầu: “Hoàn toàn không có manh mối gì.”Anh đã ngắm nghía rất lâu, huy hiệu được làm bằng vàng, hoa văn cao quý, ngoài ra thì không còn gì đặc biệt nữa.Lãnh Nhan tỏ vẻ hơi thất vọng, cô ta cũng là trẻ mồ côi, tuổi thơ còn thê thảm hơn cả Vương Nhất, cho nên cô ta thật lòng hy vọng có một ngày Vương Nhất có thể tìm thấy gia đình của mình.Vương Nhất chỉ cười cười, hoàn toàn không thèm để tâm, anh ngắm nghía thêm một hồi, sau đó bỏ vào trong túi: “Không tìm thấy thì không phải tìm nữa, dù sao cuộc sống bây giờ cũng rất tốt mà.”Thật ra Vương Nhất cũng không coi trọng thân thế của mình cho lắm, chỉ cần gia đình anh và bạn bè người thân bên cạnh ấm áp vui vẻ là được rồi.Còn về huy hiệu này, Vương Nhất tin tưởng sau này nó sẽ có tác dụng.Có nó, sau này dù là Lý Thị hay Tần Thị cũng đều phải đắn đo suy nghĩ rồi.Anh cũng có thể hành động không kiêng dè hơn, dù sao cũng có vương tộc Vương Thị ở Yến Đô chắn trước mặt mà.“Tạm biệt ở đây đi.”Vương Nhất cười nói với Đồng Yên Nhiên sau lưng.“Hả?”Sắc mặt Đồng Yên Nhiên lập tức thay đổi, cô ta còn muốn đi cùng Vương Nhất thêm một lúc nữa: “Vẫn còn sớm mà, hơn nữa khó khăn lắm chúng tôi mới có thể đến Giang Thành một lần, không bằng đi trải nghiệm cuộc sống về đêm ở Giang Thành đi…”Cô ta không ngừng mời gọi, nhưng Vương Nhất lại lắc đầu: “Không được, ngày mai vợ con tôi sẽ đến tìm tôi, các cô đi đi.”Nói xong, anh dẫn theo Lãnh Nhan rời đi.Đồng Yên Nhiên đứng tại chỗ sửng sốt một lúc lâu, sau đó mới tỏ vẻ mất mát.Lúc này, Bạch Yến đi tới, nhỏ giọng nói: “Ngày mai vợ anh ta sẽ đến, nếu cô không đi, bị bắt tại trận thì phải làm sao?”

CHƯƠNG 1112

Các gia tộc lớn rối rít rời đi, Vương Nhất làm xong thủ tục bàn giao cũng rời khỏi toà nhà Thiên Cơ.

Dù tiêu tốn bốn nghìn năm trăm tỷ, nhưng chút tiền này hoàn toàn không là gì với Vương Nhất, huống hồ thương hội Chim Ưng Đỏ vốn đang do La Chí Viễn quản lý, Vương Nhất coi như bỏ tiền ra mua đồ của mình, di chuyển tiền như thế, vẫn xem như là không tiêu tiền.

Hơn nữa so sánh với nhau, Vương Nhất quan tâm huy hiệu này có thể liên quan đến thân thế của anh hay không hơn.

Lý Thiên Dương nói rằng anh là trẻ mồ côi, không biết ba mẹ là ai, anh bị đặt trước cửa nhà họ Lý trong một đêm mưa to gió lớn.

Lý Thiên Dương thấy anh đáng thương cho nên nhận nuôi anh.

Còn về cái tên Vương Nhất, lúc Lý Thiên Dương bế anh vào nhà, thì thấy có người viết hai chữ “Vương Nhất” trên cánh tay anh.

Lý Thiên Dương vừa nuôi dưỡng Vương Nhất lớn lên, vừa đợi xem có người của nhà họ Vương đến gặp hay không, nhưng hoàn toàn không có một ai, tựa như Vương Nhất đã bị quên lãng vậy.

“Cậu chủ, thế nào rồi, có nhìn ra được gì không?”

Lãnh Nhan đuổi theo anh, nôn nóng hỏi.

Vương Nhất quan sát một lúc lâu, sau đó lắc đầu: “Hoàn toàn không có manh mối gì.”

Anh đã ngắm nghía rất lâu, huy hiệu được làm bằng vàng, hoa văn cao quý, ngoài ra thì không còn gì đặc biệt nữa.

Lãnh Nhan tỏ vẻ hơi thất vọng, cô ta cũng là trẻ mồ côi, tuổi thơ còn thê thảm hơn cả Vương Nhất, cho nên cô ta thật lòng hy vọng có một ngày Vương Nhất có thể tìm thấy gia đình của mình.

Vương Nhất chỉ cười cười, hoàn toàn không thèm để tâm, anh ngắm nghía thêm một hồi, sau đó bỏ vào trong túi: “Không tìm thấy thì không phải tìm nữa, dù sao cuộc sống bây giờ cũng rất tốt mà.”

Thật ra Vương Nhất cũng không coi trọng thân thế của mình cho lắm, chỉ cần gia đình anh và bạn bè người thân bên cạnh ấm áp vui vẻ là được rồi.

Còn về huy hiệu này, Vương Nhất tin tưởng sau này nó sẽ có tác dụng.

Có nó, sau này dù là Lý Thị hay Tần Thị cũng đều phải đắn đo suy nghĩ rồi.

Anh cũng có thể hành động không kiêng dè hơn, dù sao cũng có vương tộc Vương Thị ở Yến Đô chắn trước mặt mà.

“Tạm biệt ở đây đi.”

Vương Nhất cười nói với Đồng Yên Nhiên sau lưng.

“Hả?”

Sắc mặt Đồng Yên Nhiên lập tức thay đổi, cô ta còn muốn đi cùng Vương Nhất thêm một lúc nữa: “Vẫn còn sớm mà, hơn nữa khó khăn lắm chúng tôi mới có thể đến Giang Thành một lần, không bằng đi trải nghiệm cuộc sống về đêm ở Giang Thành đi…”

Cô ta không ngừng mời gọi, nhưng Vương Nhất lại lắc đầu: “Không được, ngày mai vợ con tôi sẽ đến tìm tôi, các cô đi đi.”

Nói xong, anh dẫn theo Lãnh Nhan rời đi.

Đồng Yên Nhiên đứng tại chỗ sửng sốt một lúc lâu, sau đó mới tỏ vẻ mất mát.

Lúc này, Bạch Yến đi tới, nhỏ giọng nói: “Ngày mai vợ anh ta sẽ đến, nếu cô không đi, bị bắt tại trận thì phải làm sao?”

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1112Các gia tộc lớn rối rít rời đi, Vương Nhất làm xong thủ tục bàn giao cũng rời khỏi toà nhà Thiên Cơ.Dù tiêu tốn bốn nghìn năm trăm tỷ, nhưng chút tiền này hoàn toàn không là gì với Vương Nhất, huống hồ thương hội Chim Ưng Đỏ vốn đang do La Chí Viễn quản lý, Vương Nhất coi như bỏ tiền ra mua đồ của mình, di chuyển tiền như thế, vẫn xem như là không tiêu tiền.Hơn nữa so sánh với nhau, Vương Nhất quan tâm huy hiệu này có thể liên quan đến thân thế của anh hay không hơn.Lý Thiên Dương nói rằng anh là trẻ mồ côi, không biết ba mẹ là ai, anh bị đặt trước cửa nhà họ Lý trong một đêm mưa to gió lớn.Lý Thiên Dương thấy anh đáng thương cho nên nhận nuôi anh.Còn về cái tên Vương Nhất, lúc Lý Thiên Dương bế anh vào nhà, thì thấy có người viết hai chữ “Vương Nhất” trên cánh tay anh.Lý Thiên Dương vừa nuôi dưỡng Vương Nhất lớn lên, vừa đợi xem có người của nhà họ Vương đến gặp hay không, nhưng hoàn toàn không có một ai, tựa như Vương Nhất đã bị quên lãng vậy.“Cậu chủ, thế nào rồi, có nhìn ra được gì không?”Lãnh Nhan đuổi theo anh, nôn nóng hỏi.Vương Nhất quan sát một lúc lâu, sau đó lắc đầu: “Hoàn toàn không có manh mối gì.”Anh đã ngắm nghía rất lâu, huy hiệu được làm bằng vàng, hoa văn cao quý, ngoài ra thì không còn gì đặc biệt nữa.Lãnh Nhan tỏ vẻ hơi thất vọng, cô ta cũng là trẻ mồ côi, tuổi thơ còn thê thảm hơn cả Vương Nhất, cho nên cô ta thật lòng hy vọng có một ngày Vương Nhất có thể tìm thấy gia đình của mình.Vương Nhất chỉ cười cười, hoàn toàn không thèm để tâm, anh ngắm nghía thêm một hồi, sau đó bỏ vào trong túi: “Không tìm thấy thì không phải tìm nữa, dù sao cuộc sống bây giờ cũng rất tốt mà.”Thật ra Vương Nhất cũng không coi trọng thân thế của mình cho lắm, chỉ cần gia đình anh và bạn bè người thân bên cạnh ấm áp vui vẻ là được rồi.Còn về huy hiệu này, Vương Nhất tin tưởng sau này nó sẽ có tác dụng.Có nó, sau này dù là Lý Thị hay Tần Thị cũng đều phải đắn đo suy nghĩ rồi.Anh cũng có thể hành động không kiêng dè hơn, dù sao cũng có vương tộc Vương Thị ở Yến Đô chắn trước mặt mà.“Tạm biệt ở đây đi.”Vương Nhất cười nói với Đồng Yên Nhiên sau lưng.“Hả?”Sắc mặt Đồng Yên Nhiên lập tức thay đổi, cô ta còn muốn đi cùng Vương Nhất thêm một lúc nữa: “Vẫn còn sớm mà, hơn nữa khó khăn lắm chúng tôi mới có thể đến Giang Thành một lần, không bằng đi trải nghiệm cuộc sống về đêm ở Giang Thành đi…”Cô ta không ngừng mời gọi, nhưng Vương Nhất lại lắc đầu: “Không được, ngày mai vợ con tôi sẽ đến tìm tôi, các cô đi đi.”Nói xong, anh dẫn theo Lãnh Nhan rời đi.Đồng Yên Nhiên đứng tại chỗ sửng sốt một lúc lâu, sau đó mới tỏ vẻ mất mát.Lúc này, Bạch Yến đi tới, nhỏ giọng nói: “Ngày mai vợ anh ta sẽ đến, nếu cô không đi, bị bắt tại trận thì phải làm sao?”

Chương 1112