Tác giả:

CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…

Chương 1117

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1117Trước khi đi, Hạ Khiêm còn nhìn Vương Nhất bằng ánh mắt căm hận, giống như tất cả mọi chuyện đều do Vương Nhất gây ra vậy.Nhưng nét mặt Vương Nhất lại vô cùng hờ hững, bình tĩnh nhìn anh ta bị đưa đi, tựa như tất cả đều không liên quan đến anh ta.“Cậu Vương, con cháu trong gia tộc ngu xuẩn l* m*ng, Hạ Lãm tôi thay mặt nó xin lỗi cậu.”Hạ Lãm khom người chín mươi độ, nói với nét mặt vô cùng ấy náy.Vương Nhất không đỡ ông ta dậy, với anh, đây là chuyện ông ta phải làm.“Không sao, sau này dạy dỗ thêm là được. Nếu ông Hạ không còn chuyện gì nữa thì tôi xin đi trước.”Vương Nhất nói xong câu này, Hạ Lãm mới đứng thẳng người dậy.Nhìn bóng lưng Vương Nhất và Lãnh Nhan rời đi, ông ta như nhớ ra điều gì, đột nhiên hô to: “Xin cậu Vương dừng bước!”“Còn có chuyện gì sao?”Vương Nhất xoay người, lạnh lùng hỏi.“Không giấu gì cậu, tôi còn có một yêu cầu quá đáng…”Hạ Lãm hơi khó xử, chần chừ một lúc mới nói.“Cô gái cậu Vương từng cứu, chính là con gái của tôi, bây giờ con bé đã tỉnh, hy vọng có thể gặp ân nhân cứu mạng mình một lần!”Nghe thấy lời của Hạ Lãm, Vương Nhất lập tức im lặng.Gặp cô gái kia một lần cũng không phải là không thể, có điều bây giờ đã quá muộn, anh sợ làm phiền bệnh nhân nghỉ ngơi.Có điều Hạ Lãm lại cho rằng anh đang khó xử, vì thế lại nói: “Cậu Vương đừng hiểu lầm, con gái chỉ muốn gặp cậu, sau đó nói cảm ơn cậu một tiếng mà thôi.”Nét mặt Vương Nhất trở nên nhẹ nhàng hơn một chút: “Gia chủ Hạ không cần phải khách sáo, đây chỉ là một chuyện nhỏ mà thôi, có điều hôm nay quá muộn, không làm phiền tiểu thư nghỉ ngơi nữa, ngày mai đi.”Anh nói chuyện rất thoải mái, Hạ Lãm cũng tỏ vẻ biết ơn, đồng ý nói: “Được, sáng mai tôi sẽ phái người đến đón cậu Vương!”Vương Nhất vừa định từ chối thì Hạ Lãm đã rời đi dưới sự hộ tống của vệ sĩ nhà họ Hạ.Lúc này, anh cười khổ, trở về cùng với Lãnh Nhan.Cùng lúc đó, ở nhà họ Hạ.Hạ Khiêm bị đánh một trận nhừ tử, nhưng anh ta vẫn vác thân thể chồng chất vết thương chạy xe ra ngoài.Xe của anh ta dừng lại bên dưới một câu lạc bộ tư nhân, được người đỡ, khập khiễng đi vào một căn phòng trên tầng ba.“Không phải anh Hạ đây à, đã muộn thế này rồi, sao còn rảnh rỗi đến tìm tôi thế?”Một thanh niên đẹp trai còn trắng hơn cả phụ nữ cầm quạt xếp trong tay, nhẹ nhàng phe phẩy, cười to nói.Nhưng khi thấy dáng vẻ khập khiễng của Hạ Khiêm, chàng trai lập tức thay đổi nét mặt trêu đùa, nghiêm túc hỏi: “Anh Hạ, ai khiến anh bị thương thế này?”

CHƯƠNG 1117

Trước khi đi, Hạ Khiêm còn nhìn Vương Nhất bằng ánh mắt căm hận, giống như tất cả mọi chuyện đều do Vương Nhất gây ra vậy.

Nhưng nét mặt Vương Nhất lại vô cùng hờ hững, bình tĩnh nhìn anh ta bị đưa đi, tựa như tất cả đều không liên quan đến anh ta.

“Cậu Vương, con cháu trong gia tộc ngu xuẩn l* m*ng, Hạ Lãm tôi thay mặt nó xin lỗi cậu.”

Hạ Lãm khom người chín mươi độ, nói với nét mặt vô cùng ấy náy.

Vương Nhất không đỡ ông ta dậy, với anh, đây là chuyện ông ta phải làm.

“Không sao, sau này dạy dỗ thêm là được. Nếu ông Hạ không còn chuyện gì nữa thì tôi xin đi trước.”

Vương Nhất nói xong câu này, Hạ Lãm mới đứng thẳng người dậy.

Nhìn bóng lưng Vương Nhất và Lãnh Nhan rời đi, ông ta như nhớ ra điều gì, đột nhiên hô to: “Xin cậu Vương dừng bước!”

“Còn có chuyện gì sao?”

Vương Nhất xoay người, lạnh lùng hỏi.

“Không giấu gì cậu, tôi còn có một yêu cầu quá đáng…”

Hạ Lãm hơi khó xử, chần chừ một lúc mới nói.

“Cô gái cậu Vương từng cứu, chính là con gái của tôi, bây giờ con bé đã tỉnh, hy vọng có thể gặp ân nhân cứu mạng mình một lần!”

Nghe thấy lời của Hạ Lãm, Vương Nhất lập tức im lặng.

Gặp cô gái kia một lần cũng không phải là không thể, có điều bây giờ đã quá muộn, anh sợ làm phiền bệnh nhân nghỉ ngơi.

Có điều Hạ Lãm lại cho rằng anh đang khó xử, vì thế lại nói: “Cậu Vương đừng hiểu lầm, con gái chỉ muốn gặp cậu, sau đó nói cảm ơn cậu một tiếng mà thôi.”

Nét mặt Vương Nhất trở nên nhẹ nhàng hơn một chút: “Gia chủ Hạ không cần phải khách sáo, đây chỉ là một chuyện nhỏ mà thôi, có điều hôm nay quá muộn, không làm phiền tiểu thư nghỉ ngơi nữa, ngày mai đi.”

Anh nói chuyện rất thoải mái, Hạ Lãm cũng tỏ vẻ biết ơn, đồng ý nói: “Được, sáng mai tôi sẽ phái người đến đón cậu Vương!”

Vương Nhất vừa định từ chối thì Hạ Lãm đã rời đi dưới sự hộ tống của vệ sĩ nhà họ Hạ.

Lúc này, anh cười khổ, trở về cùng với Lãnh Nhan.

Cùng lúc đó, ở nhà họ Hạ.

Hạ Khiêm bị đánh một trận nhừ tử, nhưng anh ta vẫn vác thân thể chồng chất vết thương chạy xe ra ngoài.

Xe của anh ta dừng lại bên dưới một câu lạc bộ tư nhân, được người đỡ, khập khiễng đi vào một căn phòng trên tầng ba.

“Không phải anh Hạ đây à, đã muộn thế này rồi, sao còn rảnh rỗi đến tìm tôi thế?”

Một thanh niên đẹp trai còn trắng hơn cả phụ nữ cầm quạt xếp trong tay, nhẹ nhàng phe phẩy, cười to nói.

Nhưng khi thấy dáng vẻ khập khiễng của Hạ Khiêm, chàng trai lập tức thay đổi nét mặt trêu đùa, nghiêm túc hỏi: “Anh Hạ, ai khiến anh bị thương thế này?”

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1117Trước khi đi, Hạ Khiêm còn nhìn Vương Nhất bằng ánh mắt căm hận, giống như tất cả mọi chuyện đều do Vương Nhất gây ra vậy.Nhưng nét mặt Vương Nhất lại vô cùng hờ hững, bình tĩnh nhìn anh ta bị đưa đi, tựa như tất cả đều không liên quan đến anh ta.“Cậu Vương, con cháu trong gia tộc ngu xuẩn l* m*ng, Hạ Lãm tôi thay mặt nó xin lỗi cậu.”Hạ Lãm khom người chín mươi độ, nói với nét mặt vô cùng ấy náy.Vương Nhất không đỡ ông ta dậy, với anh, đây là chuyện ông ta phải làm.“Không sao, sau này dạy dỗ thêm là được. Nếu ông Hạ không còn chuyện gì nữa thì tôi xin đi trước.”Vương Nhất nói xong câu này, Hạ Lãm mới đứng thẳng người dậy.Nhìn bóng lưng Vương Nhất và Lãnh Nhan rời đi, ông ta như nhớ ra điều gì, đột nhiên hô to: “Xin cậu Vương dừng bước!”“Còn có chuyện gì sao?”Vương Nhất xoay người, lạnh lùng hỏi.“Không giấu gì cậu, tôi còn có một yêu cầu quá đáng…”Hạ Lãm hơi khó xử, chần chừ một lúc mới nói.“Cô gái cậu Vương từng cứu, chính là con gái của tôi, bây giờ con bé đã tỉnh, hy vọng có thể gặp ân nhân cứu mạng mình một lần!”Nghe thấy lời của Hạ Lãm, Vương Nhất lập tức im lặng.Gặp cô gái kia một lần cũng không phải là không thể, có điều bây giờ đã quá muộn, anh sợ làm phiền bệnh nhân nghỉ ngơi.Có điều Hạ Lãm lại cho rằng anh đang khó xử, vì thế lại nói: “Cậu Vương đừng hiểu lầm, con gái chỉ muốn gặp cậu, sau đó nói cảm ơn cậu một tiếng mà thôi.”Nét mặt Vương Nhất trở nên nhẹ nhàng hơn một chút: “Gia chủ Hạ không cần phải khách sáo, đây chỉ là một chuyện nhỏ mà thôi, có điều hôm nay quá muộn, không làm phiền tiểu thư nghỉ ngơi nữa, ngày mai đi.”Anh nói chuyện rất thoải mái, Hạ Lãm cũng tỏ vẻ biết ơn, đồng ý nói: “Được, sáng mai tôi sẽ phái người đến đón cậu Vương!”Vương Nhất vừa định từ chối thì Hạ Lãm đã rời đi dưới sự hộ tống của vệ sĩ nhà họ Hạ.Lúc này, anh cười khổ, trở về cùng với Lãnh Nhan.Cùng lúc đó, ở nhà họ Hạ.Hạ Khiêm bị đánh một trận nhừ tử, nhưng anh ta vẫn vác thân thể chồng chất vết thương chạy xe ra ngoài.Xe của anh ta dừng lại bên dưới một câu lạc bộ tư nhân, được người đỡ, khập khiễng đi vào một căn phòng trên tầng ba.“Không phải anh Hạ đây à, đã muộn thế này rồi, sao còn rảnh rỗi đến tìm tôi thế?”Một thanh niên đẹp trai còn trắng hơn cả phụ nữ cầm quạt xếp trong tay, nhẹ nhàng phe phẩy, cười to nói.Nhưng khi thấy dáng vẻ khập khiễng của Hạ Khiêm, chàng trai lập tức thay đổi nét mặt trêu đùa, nghiêm túc hỏi: “Anh Hạ, ai khiến anh bị thương thế này?”

Chương 1117