CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 1121
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1121“Không. Tuy khi đó tôi không nhúc nhích được nhưng tôi không hề ngất đi, tôi cứ nhìn anh mãi, thực sự là tôi đã rung động trước anh.”Hạ Trân nhìn Vương Nhất: “Tuy anh đã kết hôn nhưng tôi không để ý đâu.”Vương Nhất không dám nhìn thẳng vào mắt cô ta, trong lòng rất loạn, anh chưa từng thấy bối rối như lúc này.Cứ tưởng chỉ là cứu người thôi, ai ngờ cứu xong lại xảy ra chuyện thế này.Nghĩ đến Lý Khinh Hồng chiều nay sẽ đến Giang Thành, trong lòng anh lại thấy áy náy.“Xin lỗi, tôi không thể đồng ý với cô được!”Vương Nhất vẫn quyết định trầm giọng nói.Tuy làm thế này thì hơi tàn nhẫn với cô gái này, nhưng anh biết rằng đồng ý mới khiến cô ta tổn thương.“Thôi được.”Trong mắt Hạ Trân cũng chẳng thấy gì gọi là thất vọng, cô ta chỉ bình tĩnh nở nụ cười.“Dậy để kiểm tra nào.”Đúng lúc này, ngoài cửa bỗng vang lên giọng nói của y tá.“Vâng.”Hạ Trân xuống giường rồi mang giày, chỉ có mấy việc này thôi mà cô ta đã mệt đến mức thở hổn hển rồi.Cô ta mang đôi giày vải, dây giày vương vãi sang một bên.Đột nhiên một người ngồi xổm xuống buộc dây giày cho cô ta.Thế là Hạ Trân sững sờ, cô ta sửng sốt nhìn cảnh này.Vương Nhất buộc dây giày rất nghiêm túc, ở bước cuối cùng anh còn thắt hình nơ bướm rất đẹp, sau đó mới đứng dậy và cười nói: “Không phải chỉ có người yêu mới làm mấy việc này đâu.”“Tôi nói rồi, cô sẽ không chết đâu.”Sắc mặt anh rất nghiêm túc, giọng nói trầm trầm. Nói xong câu này, anh xoay người rời đi.Hạ Trân đứng đó nhìn một lúc lâu, khi bóng dáng Vương Nhất đã biến mất khỏi tầm mắt, cô ta mới cúi đầu nhìn hình nơ bướm xinh đẹp trên chiếc giày.Đang nhìn thì cô ta rơi nước mắt, sau đó ôm mặt bật khóc.Chắc chắn cô ta không biết rằng, đời này Vương Nhất chỉ từng buộc dây giày cho hai người.Một người là con gái của anh, Vương Tử Lam.Người còn lại chính là cô ta.Ra khỏi phòng bệnh, Hạ Lãm đang đứng hút thuốc một mình cạnh cửa sổ.Thấy Vương Nhất đi ra, ông ta lập tức đi tới rồi cười khổ: “Để cậu Vương chê cười rồi.”Sắc mặt Vương Nhất rất nghiêm túc: “Có gì để chê cười đâu.”Hạ Lãm thở dài: “Đây là bệnh di truyền cách thế hệ. Ông nội con bé đi rồi thì đến phiên con bé.”“Tôi sẽ nghĩ cách chữa bệnh cho cô ấy, tôi sẽ cố gắng hết mình sẽ chữa khỏi cho cô ấy!”
CHƯƠNG 1121
“Không. Tuy khi đó tôi không nhúc nhích được nhưng tôi không hề ngất đi, tôi cứ nhìn anh mãi, thực sự là tôi đã rung động trước anh.”
Hạ Trân nhìn Vương Nhất: “Tuy anh đã kết hôn nhưng tôi không để ý đâu.”
Vương Nhất không dám nhìn thẳng vào mắt cô ta, trong lòng rất loạn, anh chưa từng thấy bối rối như lúc này.
Cứ tưởng chỉ là cứu người thôi, ai ngờ cứu xong lại xảy ra chuyện thế này.
Nghĩ đến Lý Khinh Hồng chiều nay sẽ đến Giang Thành, trong lòng anh lại thấy áy náy.
“Xin lỗi, tôi không thể đồng ý với cô được!”
Vương Nhất vẫn quyết định trầm giọng nói.
Tuy làm thế này thì hơi tàn nhẫn với cô gái này, nhưng anh biết rằng đồng ý mới khiến cô ta tổn thương.
“Thôi được.”
Trong mắt Hạ Trân cũng chẳng thấy gì gọi là thất vọng, cô ta chỉ bình tĩnh nở nụ cười.
“Dậy để kiểm tra nào.”
Đúng lúc này, ngoài cửa bỗng vang lên giọng nói của y tá.
“Vâng.”
Hạ Trân xuống giường rồi mang giày, chỉ có mấy việc này thôi mà cô ta đã mệt đến mức thở hổn hển rồi.
Cô ta mang đôi giày vải, dây giày vương vãi sang một bên.
Đột nhiên một người ngồi xổm xuống buộc dây giày cho cô ta.
Thế là Hạ Trân sững sờ, cô ta sửng sốt nhìn cảnh này.
Vương Nhất buộc dây giày rất nghiêm túc, ở bước cuối cùng anh còn thắt hình nơ bướm rất đẹp, sau đó mới đứng dậy và cười nói: “Không phải chỉ có người yêu mới làm mấy việc này đâu.”
“Tôi nói rồi, cô sẽ không chết đâu.”
Sắc mặt anh rất nghiêm túc, giọng nói trầm trầm. Nói xong câu này, anh xoay người rời đi.
Hạ Trân đứng đó nhìn một lúc lâu, khi bóng dáng Vương Nhất đã biến mất khỏi tầm mắt, cô ta mới cúi đầu nhìn hình nơ bướm xinh đẹp trên chiếc giày.
Đang nhìn thì cô ta rơi nước mắt, sau đó ôm mặt bật khóc.
Chắc chắn cô ta không biết rằng, đời này Vương Nhất chỉ từng buộc dây giày cho hai người.
Một người là con gái của anh, Vương Tử Lam.
Người còn lại chính là cô ta.
Ra khỏi phòng bệnh, Hạ Lãm đang đứng hút thuốc một mình cạnh cửa sổ.
Thấy Vương Nhất đi ra, ông ta lập tức đi tới rồi cười khổ: “Để cậu Vương chê cười rồi.”
Sắc mặt Vương Nhất rất nghiêm túc: “Có gì để chê cười đâu.”
Hạ Lãm thở dài: “Đây là bệnh di truyền cách thế hệ. Ông nội con bé đi rồi thì đến phiên con bé.”
“Tôi sẽ nghĩ cách chữa bệnh cho cô ấy, tôi sẽ cố gắng hết mình sẽ chữa khỏi cho cô ấy!”
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1121“Không. Tuy khi đó tôi không nhúc nhích được nhưng tôi không hề ngất đi, tôi cứ nhìn anh mãi, thực sự là tôi đã rung động trước anh.”Hạ Trân nhìn Vương Nhất: “Tuy anh đã kết hôn nhưng tôi không để ý đâu.”Vương Nhất không dám nhìn thẳng vào mắt cô ta, trong lòng rất loạn, anh chưa từng thấy bối rối như lúc này.Cứ tưởng chỉ là cứu người thôi, ai ngờ cứu xong lại xảy ra chuyện thế này.Nghĩ đến Lý Khinh Hồng chiều nay sẽ đến Giang Thành, trong lòng anh lại thấy áy náy.“Xin lỗi, tôi không thể đồng ý với cô được!”Vương Nhất vẫn quyết định trầm giọng nói.Tuy làm thế này thì hơi tàn nhẫn với cô gái này, nhưng anh biết rằng đồng ý mới khiến cô ta tổn thương.“Thôi được.”Trong mắt Hạ Trân cũng chẳng thấy gì gọi là thất vọng, cô ta chỉ bình tĩnh nở nụ cười.“Dậy để kiểm tra nào.”Đúng lúc này, ngoài cửa bỗng vang lên giọng nói của y tá.“Vâng.”Hạ Trân xuống giường rồi mang giày, chỉ có mấy việc này thôi mà cô ta đã mệt đến mức thở hổn hển rồi.Cô ta mang đôi giày vải, dây giày vương vãi sang một bên.Đột nhiên một người ngồi xổm xuống buộc dây giày cho cô ta.Thế là Hạ Trân sững sờ, cô ta sửng sốt nhìn cảnh này.Vương Nhất buộc dây giày rất nghiêm túc, ở bước cuối cùng anh còn thắt hình nơ bướm rất đẹp, sau đó mới đứng dậy và cười nói: “Không phải chỉ có người yêu mới làm mấy việc này đâu.”“Tôi nói rồi, cô sẽ không chết đâu.”Sắc mặt anh rất nghiêm túc, giọng nói trầm trầm. Nói xong câu này, anh xoay người rời đi.Hạ Trân đứng đó nhìn một lúc lâu, khi bóng dáng Vương Nhất đã biến mất khỏi tầm mắt, cô ta mới cúi đầu nhìn hình nơ bướm xinh đẹp trên chiếc giày.Đang nhìn thì cô ta rơi nước mắt, sau đó ôm mặt bật khóc.Chắc chắn cô ta không biết rằng, đời này Vương Nhất chỉ từng buộc dây giày cho hai người.Một người là con gái của anh, Vương Tử Lam.Người còn lại chính là cô ta.Ra khỏi phòng bệnh, Hạ Lãm đang đứng hút thuốc một mình cạnh cửa sổ.Thấy Vương Nhất đi ra, ông ta lập tức đi tới rồi cười khổ: “Để cậu Vương chê cười rồi.”Sắc mặt Vương Nhất rất nghiêm túc: “Có gì để chê cười đâu.”Hạ Lãm thở dài: “Đây là bệnh di truyền cách thế hệ. Ông nội con bé đi rồi thì đến phiên con bé.”“Tôi sẽ nghĩ cách chữa bệnh cho cô ấy, tôi sẽ cố gắng hết mình sẽ chữa khỏi cho cô ấy!”