Tác giả:

CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…

Chương 1130

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1130Có điều Vương Nhất chẳng thèm để ý, anh cười nhạt: “Cô nói nhà họ Cao, nhà họ Lăng và nhà họ Tiêu là gia tộc phụ thuộc của nhà họ Hồ, vậy cô đã nghe chuyện này chưa nhỉ?”Anh dừng lại rồi nói tiếp: “Nhà họ Hồ suýt bị diệt cả nhà, sau cùng chủ nhà họ Hồ phải xử tử cháu ngoại mình mới cho chấm dứt mối họa đó!”Anh vừa nói xong, trong lòng Lý Khinh Hồng bỗng rất kinh hãi, bởi vì cô biết Vương Nhất đến Giang Thành là vì chuyện của Hồ Hoàng Việt.Chồng cô suýt diệt cả nhà họ Hồ sao?Thành Trâm thì sửng sốt: “Có chuyện này nữa à?”Nghe thế, Vương Nhất cười không nói, sắc mặt đầy nghiền ngẫm.Thành Trâm lại chẳng muốn dây dưa với Vương Nhất nữa: “Lý tổng, chúng ta mau vào thôi, cuộc họp sắp bắt đầu rồi.”Nói xong thì vội vàng kéo Lý Khinh Hồng đi vào trong.Lý Khinh Hồng quay đầu nhìn Vương Nhất, sắc mặt đầy áy náy: “Chồng à, anh ở đây đợi em một lúc này, họp xong em ra tìm anh liền.”Vương Nhất vui vẻ đồng ý.Thành Trâm thì lại cười lạnh, trong lòng thầm nghĩ, cô còn muốn ra tìm tên vô dụng này ư? Có khi xong chuyện thì cô đang nằm trên giường của mấy ông gia chủ rồi đấy…Vương Nhất đứng dưới lầu đợi một lúc. Đột nhiên một chiếc Rolls Royce đậu trước cửa, một người đàn ông trung niên mày kiếm mắt sao xuống xe.Thấy Vương Nhất đang đứng trước cửa, mắt người đó bỗng sáng trưng: “Cậu Vương!”Vương Nhất quay đầu lại nhìn rồi cười: “Ông Hạ.”Người vừa đến không phải ai khác mà chính là Hạ Lãm, gia chủ nhà họ Hạ.Ông ta ngạc nhiên nhìn Vương Nhất: “Sao cậu Vương lại ở đây?”Vương Nhất khoát tay: “Vợ tôi đi bàn chuyện làm ăn ở đây, tôi đứng đây đợi cô ấy.”“Ra là thế.”Hạ Lãm đã hiểu, biết vợ của Vương Nhất chính là Chủ tịch xinh đẹp nhất Thiên An, nếu mình tiếp đón tốt thì chắc chắn sẽ để lại ấn tượng tốt trong lòng cậu Vương.Thế là ông ta cười rất tươi: “Cậu Vương, hiếm lắm cậu và vợ mới đến Giang Thành một chuyến, thân là chủ nhà ở đây, mong cậu cho tôi một cơ hội tiếp đón hai người, nếu không lòng tôi bất an lắm!”Vương Nhất ngẩn ra, sau đó mỉm cười: “Đúng lúc quá, tôi và vợ đang định tìm một nơi để thưởng thức các món đặc sản ở đây đấy.”Hạ Lãm mừng rỡ: “Đã thế thì chúng ta đến khách sạn Châu Tế của nhà họ Hạ tôi nhé!”Vương Nhất nghĩ rồi vui vẻ đồng ý.Cùng lúc đó, trong văn phòng ở tầng cao nhất.Dưới sự hướng dẫn của Thành Trâm, Lý Khinh Hồng đi vào phòng họp.Mở cửa ra thì thấy một đám đàn ông trung niên mặc đường trang, tuy hơi mập nhưng rất có khí thế. Họ chính là các gia chủ ở Giang Thành mà Thành Trâm mời đến.“Xin lỗi các vị gia chủ, chúng tôi đến hơi muộn.”“Xin giới thiệu với mọi người, đây chính là Lý tổng, Chủ tịch tập đoàn chúng tôi.”

CHƯƠNG 1130

Có điều Vương Nhất chẳng thèm để ý, anh cười nhạt: “Cô nói nhà họ Cao, nhà họ Lăng và nhà họ Tiêu là gia tộc phụ thuộc của nhà họ Hồ, vậy cô đã nghe chuyện này chưa nhỉ?”

Anh dừng lại rồi nói tiếp: “Nhà họ Hồ suýt bị diệt cả nhà, sau cùng chủ nhà họ Hồ phải xử tử cháu ngoại mình mới cho chấm dứt mối họa đó!”

Anh vừa nói xong, trong lòng Lý Khinh Hồng bỗng rất kinh hãi, bởi vì cô biết Vương Nhất đến Giang Thành là vì chuyện của Hồ Hoàng Việt.

Chồng cô suýt diệt cả nhà họ Hồ sao?

Thành Trâm thì sửng sốt: “Có chuyện này nữa à?”

Nghe thế, Vương Nhất cười không nói, sắc mặt đầy nghiền ngẫm.

Thành Trâm lại chẳng muốn dây dưa với Vương Nhất nữa: “Lý tổng, chúng ta mau vào thôi, cuộc họp sắp bắt đầu rồi.”

Nói xong thì vội vàng kéo Lý Khinh Hồng đi vào trong.

Lý Khinh Hồng quay đầu nhìn Vương Nhất, sắc mặt đầy áy náy: “Chồng à, anh ở đây đợi em một lúc này, họp xong em ra tìm anh liền.”

Vương Nhất vui vẻ đồng ý.

Thành Trâm thì lại cười lạnh, trong lòng thầm nghĩ, cô còn muốn ra tìm tên vô dụng này ư? Có khi xong chuyện thì cô đang nằm trên giường của mấy ông gia chủ rồi đấy…

Vương Nhất đứng dưới lầu đợi một lúc. Đột nhiên một chiếc Rolls Royce đậu trước cửa, một người đàn ông trung niên mày kiếm mắt sao xuống xe.

Thấy Vương Nhất đang đứng trước cửa, mắt người đó bỗng sáng trưng: “Cậu Vương!”

Vương Nhất quay đầu lại nhìn rồi cười: “Ông Hạ.”

Người vừa đến không phải ai khác mà chính là Hạ Lãm, gia chủ nhà họ Hạ.

Ông ta ngạc nhiên nhìn Vương Nhất: “Sao cậu Vương lại ở đây?”

Vương Nhất khoát tay: “Vợ tôi đi bàn chuyện làm ăn ở đây, tôi đứng đây đợi cô ấy.”

“Ra là thế.”

Hạ Lãm đã hiểu, biết vợ của Vương Nhất chính là Chủ tịch xinh đẹp nhất Thiên An, nếu mình tiếp đón tốt thì chắc chắn sẽ để lại ấn tượng tốt trong lòng cậu Vương.

Thế là ông ta cười rất tươi: “Cậu Vương, hiếm lắm cậu và vợ mới đến Giang Thành một chuyến, thân là chủ nhà ở đây, mong cậu cho tôi một cơ hội tiếp đón hai người, nếu không lòng tôi bất an lắm!”

Vương Nhất ngẩn ra, sau đó mỉm cười: “Đúng lúc quá, tôi và vợ đang định tìm một nơi để thưởng thức các món đặc sản ở đây đấy.”

Hạ Lãm mừng rỡ: “Đã thế thì chúng ta đến khách sạn Châu Tế của nhà họ Hạ tôi nhé!”

Vương Nhất nghĩ rồi vui vẻ đồng ý.

Cùng lúc đó, trong văn phòng ở tầng cao nhất.

Dưới sự hướng dẫn của Thành Trâm, Lý Khinh Hồng đi vào phòng họp.

Mở cửa ra thì thấy một đám đàn ông trung niên mặc đường trang, tuy hơi mập nhưng rất có khí thế. Họ chính là các gia chủ ở Giang Thành mà Thành Trâm mời đến.

“Xin lỗi các vị gia chủ, chúng tôi đến hơi muộn.”

“Xin giới thiệu với mọi người, đây chính là Lý tổng, Chủ tịch tập đoàn chúng tôi.”

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1130Có điều Vương Nhất chẳng thèm để ý, anh cười nhạt: “Cô nói nhà họ Cao, nhà họ Lăng và nhà họ Tiêu là gia tộc phụ thuộc của nhà họ Hồ, vậy cô đã nghe chuyện này chưa nhỉ?”Anh dừng lại rồi nói tiếp: “Nhà họ Hồ suýt bị diệt cả nhà, sau cùng chủ nhà họ Hồ phải xử tử cháu ngoại mình mới cho chấm dứt mối họa đó!”Anh vừa nói xong, trong lòng Lý Khinh Hồng bỗng rất kinh hãi, bởi vì cô biết Vương Nhất đến Giang Thành là vì chuyện của Hồ Hoàng Việt.Chồng cô suýt diệt cả nhà họ Hồ sao?Thành Trâm thì sửng sốt: “Có chuyện này nữa à?”Nghe thế, Vương Nhất cười không nói, sắc mặt đầy nghiền ngẫm.Thành Trâm lại chẳng muốn dây dưa với Vương Nhất nữa: “Lý tổng, chúng ta mau vào thôi, cuộc họp sắp bắt đầu rồi.”Nói xong thì vội vàng kéo Lý Khinh Hồng đi vào trong.Lý Khinh Hồng quay đầu nhìn Vương Nhất, sắc mặt đầy áy náy: “Chồng à, anh ở đây đợi em một lúc này, họp xong em ra tìm anh liền.”Vương Nhất vui vẻ đồng ý.Thành Trâm thì lại cười lạnh, trong lòng thầm nghĩ, cô còn muốn ra tìm tên vô dụng này ư? Có khi xong chuyện thì cô đang nằm trên giường của mấy ông gia chủ rồi đấy…Vương Nhất đứng dưới lầu đợi một lúc. Đột nhiên một chiếc Rolls Royce đậu trước cửa, một người đàn ông trung niên mày kiếm mắt sao xuống xe.Thấy Vương Nhất đang đứng trước cửa, mắt người đó bỗng sáng trưng: “Cậu Vương!”Vương Nhất quay đầu lại nhìn rồi cười: “Ông Hạ.”Người vừa đến không phải ai khác mà chính là Hạ Lãm, gia chủ nhà họ Hạ.Ông ta ngạc nhiên nhìn Vương Nhất: “Sao cậu Vương lại ở đây?”Vương Nhất khoát tay: “Vợ tôi đi bàn chuyện làm ăn ở đây, tôi đứng đây đợi cô ấy.”“Ra là thế.”Hạ Lãm đã hiểu, biết vợ của Vương Nhất chính là Chủ tịch xinh đẹp nhất Thiên An, nếu mình tiếp đón tốt thì chắc chắn sẽ để lại ấn tượng tốt trong lòng cậu Vương.Thế là ông ta cười rất tươi: “Cậu Vương, hiếm lắm cậu và vợ mới đến Giang Thành một chuyến, thân là chủ nhà ở đây, mong cậu cho tôi một cơ hội tiếp đón hai người, nếu không lòng tôi bất an lắm!”Vương Nhất ngẩn ra, sau đó mỉm cười: “Đúng lúc quá, tôi và vợ đang định tìm một nơi để thưởng thức các món đặc sản ở đây đấy.”Hạ Lãm mừng rỡ: “Đã thế thì chúng ta đến khách sạn Châu Tế của nhà họ Hạ tôi nhé!”Vương Nhất nghĩ rồi vui vẻ đồng ý.Cùng lúc đó, trong văn phòng ở tầng cao nhất.Dưới sự hướng dẫn của Thành Trâm, Lý Khinh Hồng đi vào phòng họp.Mở cửa ra thì thấy một đám đàn ông trung niên mặc đường trang, tuy hơi mập nhưng rất có khí thế. Họ chính là các gia chủ ở Giang Thành mà Thành Trâm mời đến.“Xin lỗi các vị gia chủ, chúng tôi đến hơi muộn.”“Xin giới thiệu với mọi người, đây chính là Lý tổng, Chủ tịch tập đoàn chúng tôi.”

Chương 1130