Tác giả:

CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…

Chương 1184

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1184Trong chớp mắt này, chuyện xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức mọi người đều không kịp phản ứng.Thời gian dường như lập tức dừng lại, chuyển động rất chậm rãi.Lý Khinh Hồng bị đẩy ngã, đồng tử trợn tròn, thậm chí còn chưa kịp hiểu có chuyện gì xảy ra, đã thấy Lý Thiên Dương nằm ngã trên người cô, cả người đầy máu.Châu Mỹ Ngọc và Lý Mộng Đình trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng này. Châu Mỹ Ngọc còn sợ đến mức toàn thân lạnh giá, tim đập thình thịch.Cho đến giờ phút này, bà ta mới hiểu người ám sát thế mà vẫn luôn ở bên ngoài.Nụ cười trên mặt Vương Nhất càng cứng đờ hơn, xoay người nhìn cảnh tượng này với vẻ không thể tin nổi.Lúc này, khách tới tham dự bữa tiệc đều đi hết, chỉ còn lại có nhà Lý Thiên Dương và nhà Vương Nhất.Một giây tiếp theo, hiện trường phát ra một tiếng kêu thảm thiết tới xé tim xé phổi.“Ba!”Lý Mộng Đình bất chấp tất cả, chạy đến bên cạnh Lý Thiên Dương, nước mắt tràn ra khỏi mi.“Có tay súng bắn tỉa!”Trong nháy mắt, trên mặt Vương Nhất lóe lên sát ý, chạy đến cửa sổ của khách sạn và kéo tất cả rèm cửa sổ lại.Vèo vèo!Lại có hai phát súng xuyên qua cửa kính, bắn cho rèm cửa sổ rách thành từng mảnh.Sau đó, không có một tiếng động nào nữa.Vương Nhất đỡ Lý Khinh Hồng dậy, ân cần hỏi han: “Em không sao chứ?”“Em không sao! Ba có chuyện rồi!”Mắt Lý Khinh Hồng cũng đỏ hoe, dáng vẻ như mất hồn mất vía vậy.Trên mặt cô đầy vẻ hổ thẹn. Cô nhìn như vậy làm sao có thể không biết Lý Thiên Dương vì bảo vệ cô mới bị trúng đạn.Lúc này, Lý Thiên Dương khẽ cử động, hơi nâng tay lên, muốn chạm vào gương mặt của Lý Khinh Hồng: “Khinh Hồng… con không sao chứ?”“Con không sao, con không sao! Ba, ba cũng đừng có chuyện đấy!”Trong mắt Lý Khinh Hồng cũng đầy nước mắt.Trên tay Lý Thiên Dương đầy máu, nhưng Lý Khinh Hồng vẫn cầm tay ông ta, chủ động áp mặt qua.Lý Thiên Dương cảm nhận nhiệt độ trên mặt Lý Khinh Hồng truyền đến, cong môi cười: “Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi…”Trong mắt của ông ta lộ ra vẻ ôn hòa hiền hậu, lại giống như đang nhìn con gái của mình.“Ba, ba đừng nói chuyện nữa, bọn con sẽ lập tức đưa ba tới bệnh viện!”Vương Nhất bất chợt quay đầu, nói với Lý Mộng Đình: “Mau gọi xe cấp cứu đi!”Anh nói xong, lập tức móc ra kim châm cứu bằng bạc đâm vào trên mấy chỗ huyệt vị của Lý Thiên Dương, giúp ông ta phong tỏa khí trong cơ thể.Nhưng anh chỉ có thể làm những điều này, sau đó vẫn phải đến bệnh viện cấp cứu.

CHƯƠNG 1184

Trong chớp mắt này, chuyện xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức mọi người đều không kịp phản ứng.

Thời gian dường như lập tức dừng lại, chuyển động rất chậm rãi.

Lý Khinh Hồng bị đẩy ngã, đồng tử trợn tròn, thậm chí còn chưa kịp hiểu có chuyện gì xảy ra, đã thấy Lý Thiên Dương nằm ngã trên người cô, cả người đầy máu.

Châu Mỹ Ngọc và Lý Mộng Đình trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng này. Châu Mỹ Ngọc còn sợ đến mức toàn thân lạnh giá, tim đập thình thịch.

Cho đến giờ phút này, bà ta mới hiểu người ám sát thế mà vẫn luôn ở bên ngoài.

Nụ cười trên mặt Vương Nhất càng cứng đờ hơn, xoay người nhìn cảnh tượng này với vẻ không thể tin nổi.

Lúc này, khách tới tham dự bữa tiệc đều đi hết, chỉ còn lại có nhà Lý Thiên Dương và nhà Vương Nhất.

Một giây tiếp theo, hiện trường phát ra một tiếng kêu thảm thiết tới xé tim xé phổi.

“Ba!”

Lý Mộng Đình bất chấp tất cả, chạy đến bên cạnh Lý Thiên Dương, nước mắt tràn ra khỏi mi.

“Có tay súng bắn tỉa!”

Trong nháy mắt, trên mặt Vương Nhất lóe lên sát ý, chạy đến cửa sổ của khách sạn và kéo tất cả rèm cửa sổ lại.

Vèo vèo!

Lại có hai phát súng xuyên qua cửa kính, bắn cho rèm cửa sổ rách thành từng mảnh.

Sau đó, không có một tiếng động nào nữa.

Vương Nhất đỡ Lý Khinh Hồng dậy, ân cần hỏi han: “Em không sao chứ?”

“Em không sao! Ba có chuyện rồi!”

Mắt Lý Khinh Hồng cũng đỏ hoe, dáng vẻ như mất hồn mất vía vậy.

Trên mặt cô đầy vẻ hổ thẹn. Cô nhìn như vậy làm sao có thể không biết Lý Thiên Dương vì bảo vệ cô mới bị trúng đạn.

Lúc này, Lý Thiên Dương khẽ cử động, hơi nâng tay lên, muốn chạm vào gương mặt của Lý Khinh Hồng: “Khinh Hồng… con không sao chứ?”

“Con không sao, con không sao! Ba, ba cũng đừng có chuyện đấy!”

Trong mắt Lý Khinh Hồng cũng đầy nước mắt.

Trên tay Lý Thiên Dương đầy máu, nhưng Lý Khinh Hồng vẫn cầm tay ông ta, chủ động áp mặt qua.

Lý Thiên Dương cảm nhận nhiệt độ trên mặt Lý Khinh Hồng truyền đến, cong môi cười: “Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi…”

Trong mắt của ông ta lộ ra vẻ ôn hòa hiền hậu, lại giống như đang nhìn con gái của mình.

“Ba, ba đừng nói chuyện nữa, bọn con sẽ lập tức đưa ba tới bệnh viện!”

Vương Nhất bất chợt quay đầu, nói với Lý Mộng Đình: “Mau gọi xe cấp cứu đi!”

Anh nói xong, lập tức móc ra kim châm cứu bằng bạc đâm vào trên mấy chỗ huyệt vị của Lý Thiên Dương, giúp ông ta phong tỏa khí trong cơ thể.

Nhưng anh chỉ có thể làm những điều này, sau đó vẫn phải đến bệnh viện cấp cứu.

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1184Trong chớp mắt này, chuyện xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức mọi người đều không kịp phản ứng.Thời gian dường như lập tức dừng lại, chuyển động rất chậm rãi.Lý Khinh Hồng bị đẩy ngã, đồng tử trợn tròn, thậm chí còn chưa kịp hiểu có chuyện gì xảy ra, đã thấy Lý Thiên Dương nằm ngã trên người cô, cả người đầy máu.Châu Mỹ Ngọc và Lý Mộng Đình trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng này. Châu Mỹ Ngọc còn sợ đến mức toàn thân lạnh giá, tim đập thình thịch.Cho đến giờ phút này, bà ta mới hiểu người ám sát thế mà vẫn luôn ở bên ngoài.Nụ cười trên mặt Vương Nhất càng cứng đờ hơn, xoay người nhìn cảnh tượng này với vẻ không thể tin nổi.Lúc này, khách tới tham dự bữa tiệc đều đi hết, chỉ còn lại có nhà Lý Thiên Dương và nhà Vương Nhất.Một giây tiếp theo, hiện trường phát ra một tiếng kêu thảm thiết tới xé tim xé phổi.“Ba!”Lý Mộng Đình bất chấp tất cả, chạy đến bên cạnh Lý Thiên Dương, nước mắt tràn ra khỏi mi.“Có tay súng bắn tỉa!”Trong nháy mắt, trên mặt Vương Nhất lóe lên sát ý, chạy đến cửa sổ của khách sạn và kéo tất cả rèm cửa sổ lại.Vèo vèo!Lại có hai phát súng xuyên qua cửa kính, bắn cho rèm cửa sổ rách thành từng mảnh.Sau đó, không có một tiếng động nào nữa.Vương Nhất đỡ Lý Khinh Hồng dậy, ân cần hỏi han: “Em không sao chứ?”“Em không sao! Ba có chuyện rồi!”Mắt Lý Khinh Hồng cũng đỏ hoe, dáng vẻ như mất hồn mất vía vậy.Trên mặt cô đầy vẻ hổ thẹn. Cô nhìn như vậy làm sao có thể không biết Lý Thiên Dương vì bảo vệ cô mới bị trúng đạn.Lúc này, Lý Thiên Dương khẽ cử động, hơi nâng tay lên, muốn chạm vào gương mặt của Lý Khinh Hồng: “Khinh Hồng… con không sao chứ?”“Con không sao, con không sao! Ba, ba cũng đừng có chuyện đấy!”Trong mắt Lý Khinh Hồng cũng đầy nước mắt.Trên tay Lý Thiên Dương đầy máu, nhưng Lý Khinh Hồng vẫn cầm tay ông ta, chủ động áp mặt qua.Lý Thiên Dương cảm nhận nhiệt độ trên mặt Lý Khinh Hồng truyền đến, cong môi cười: “Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi…”Trong mắt của ông ta lộ ra vẻ ôn hòa hiền hậu, lại giống như đang nhìn con gái của mình.“Ba, ba đừng nói chuyện nữa, bọn con sẽ lập tức đưa ba tới bệnh viện!”Vương Nhất bất chợt quay đầu, nói với Lý Mộng Đình: “Mau gọi xe cấp cứu đi!”Anh nói xong, lập tức móc ra kim châm cứu bằng bạc đâm vào trên mấy chỗ huyệt vị của Lý Thiên Dương, giúp ông ta phong tỏa khí trong cơ thể.Nhưng anh chỉ có thể làm những điều này, sau đó vẫn phải đến bệnh viện cấp cứu.

Chương 1184