Chương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ…
Chương 738
Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Chương 738Kiều Toàn Tuấn tức giận, nói: “Trần Gia Bảo, cậu tính kế tôi, tôi sẽ không ký!”“Tùy ông.”Trần Gia Bảo cười nhẹ.Ngay sau đó, Hương Giang ra tay trong nháy mắt và một con dao găm sắc bén xuất hiện trên cổ Kiều Tuấn Phong khiến sắc mặt Kiều Tuấn Phong vàng như đất vì sợ hãi.“Tôi chỉ hứa với chị Phượng Hoa là không giết ông nhưng tôi chưa bao giờ nói không giết con trai ông. Bây giờ, ông có ký hay không?”Trần Gia Bảo tự tin nói.Sắc mặt Kiều Toàn Tuấn thay đổi trầm trọng, ông ta nói: “Thật đáng khinh, cậu đã uy h**p tôi…”“Sai rồi, đây không phải là uy h**p, mà là ban ơn. Nếu không, tôi sẽ không cho ông một khoản tiền đủ để dưỡng già. Hơn nữa, nếu nói đến chuyện đê hèn, ông còn vượt xa tôi.”Trần Gia Bảo nói.Bên trong sảnh biệt thự được chiếu sáng rực rỡ.Kiều Toàn Tuấn vừa tức giận vừa tuyệt vọng, thậm chí ông ta bắt đầu cảm thấy có chút hối hận.Ngay từ đầu, đáng lẽ ông ta không nên chủ động chọc giận Trần Gia Bảo, nếu như vậy, ông ta sẽ không phải đối mặt với tình cảnh tuyệt vọng như ngày hôm nay!“Sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn. Một câu thôi, ký hay không ký?”Trần Gia Bảo thản nhiên nói.Cùng lúc đó, Hương Giang khẽ dùng sức, con dao găm trong tay cô ta đã cắt nhẹ qua cổ Kiều Tuấn Phong, ở vết cắt có một tia máu chảy ra.Miệng vết thương khá nông, không thể gây mất mạng nhưng cũng đủ để khiến ông bà tổ tiên đời thứ hai của Kiều Tuấn Phong phải sợ mất mật.“Bố… bố! Bố nhanh ký tên đi, nếu không con thực sự sẽ bị bọn họ g**t ch*t…”Khuôn mặt của Kiều Tuấn Phong vì sợ hãi mà vàng như đất, anh ta hoảng loạn nói không ra đầu ra đuôi. Nếu không phải cổ áo sau bị Hương Giang nhấc lên, chắc chắn bây giờ anh ta đã nằm bẹp trên mặt đất rồi.Sắc mặt Kiều Toàn Tuấn biến đổi không ngừng, cuối cùng ông ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi ký!”Sau khi dứt lời, ông ta cầm bút lên, ký tên của mình lên trên văn kiện, hơn nữa ông ta còn ấn cả dấu tay.Khi làm xong điều này, dường như Kiều Toàn Tuấn mất hết năng lượng, ông ta ngồi im lìm trên ghế sofa.Ông ta đã làm việc chăm chỉ trong nửa cuộc đời của mình và lần này tất cả đã coi như mất hết rồi.Trần Gia Bảo nháy mắt với Hương Giang, Hương Giang hiểu ý anh. Cô ta vừa thả Kiều Tuấn Phong ra, một tiếng “bụp”, Kiều Tuấn Phong vì đứng không vững mà trực tiếp ngã bẹp dí trên mặt đất, vẻ mặt anh ta vẫn còn rất sợ hãi.Trần Gia Bảo lắc đầu nói: “Nghĩ đến ông cụ Kiều Thanh Nguyên của nhà họ Kiều, tốt xấu gì ông ấy cũng là một ông trùm kinh doanh nổi tiếng ở tỉnh thành. Cậu là cháu trai của ông ấy mà lại chẳng có chút thành công gì, thật sự không biết đây là đáng buồn hay là buồn cười nữa.”Trong lòng Kiều Tuấn Phong tràn đầy sợ hãi, nghe xong những lời này của Trần Gia Bảo, anh ta cũng nào dám phản bác lại?Hương Giang bước tới, cô ta cầm tập văn kiện lên kiểm tra rồi nói với Trần Gia Bảo: “Ông chủ, đúng hết rồi.”“Tốt lắm.”Trần Gia Bảo đứng lên nói: “Tôi sẽ cho ông hơn ba mươi năm tỷ, cho dù các người muốn ở trong nước hay định cư ở nước ngoài, muốn đi nơi nào thì đi, tóm lại là không được ở trong tỉnh thành nữa. Và đặc biệt là không được xuất hiện trước mặt chị Phượng Hoa, nếu không các người sẽ tự gánh lấy hậu quả.”Kiều Toàn Tuấn vò đầu bứt tóc, đột ngột ông ta đứng dậy khỏi ghế sô pha và hét lên một cách cuồng loạn: “Ba mươi năm tỷ?
Chương 738
Kiều Toàn Tuấn tức giận, nói: “Trần Gia Bảo, cậu tính kế tôi, tôi sẽ không ký!”
“Tùy ông.”
Trần Gia Bảo cười nhẹ.
Ngay sau đó, Hương Giang ra tay trong nháy mắt và một con dao găm sắc bén xuất hiện trên cổ Kiều Tuấn Phong khiến sắc mặt Kiều Tuấn Phong vàng như đất vì sợ hãi.
“Tôi chỉ hứa với chị Phượng Hoa là không giết ông nhưng tôi chưa bao giờ nói không giết con trai ông. Bây giờ, ông có ký hay không?”
Trần Gia Bảo tự tin nói.
Sắc mặt Kiều Toàn Tuấn thay đổi trầm trọng, ông ta nói: “Thật đáng khinh, cậu đã uy h**p tôi…”
“Sai rồi, đây không phải là uy h**p, mà là ban ơn. Nếu không, tôi sẽ không cho ông một khoản tiền đủ để dưỡng già. Hơn nữa, nếu nói đến chuyện đê hèn, ông còn vượt xa tôi.”
Trần Gia Bảo nói.
Bên trong sảnh biệt thự được chiếu sáng rực rỡ.
Kiều Toàn Tuấn vừa tức giận vừa tuyệt vọng, thậm chí ông ta bắt đầu cảm thấy có chút hối hận.
Ngay từ đầu, đáng lẽ ông ta không nên chủ động chọc giận Trần Gia Bảo, nếu như vậy, ông ta sẽ không phải đối mặt với tình cảnh tuyệt vọng như ngày hôm nay!
“Sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn. Một câu thôi, ký hay không ký?”
Trần Gia Bảo thản nhiên nói.
Cùng lúc đó, Hương Giang khẽ dùng sức, con dao găm trong tay cô ta đã cắt nhẹ qua cổ Kiều Tuấn Phong, ở vết cắt có một tia máu chảy ra.
Miệng vết thương khá nông, không thể gây mất mạng nhưng cũng đủ để khiến ông bà tổ tiên đời thứ hai của Kiều Tuấn Phong phải sợ mất mật.
“Bố… bố! Bố nhanh ký tên đi, nếu không con thực sự sẽ bị bọn họ g**t ch*t…”
Khuôn mặt của Kiều Tuấn Phong vì sợ hãi mà vàng như đất, anh ta hoảng loạn nói không ra đầu ra đuôi. Nếu không phải cổ áo sau bị Hương Giang nhấc lên, chắc chắn bây giờ anh ta đã nằm bẹp trên mặt đất rồi.
Sắc mặt Kiều Toàn Tuấn biến đổi không ngừng, cuối cùng ông ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi ký!”
Sau khi dứt lời, ông ta cầm bút lên, ký tên của mình lên trên văn kiện, hơn nữa ông ta còn ấn cả dấu tay.
Khi làm xong điều này, dường như Kiều Toàn Tuấn mất hết năng lượng, ông ta ngồi im lìm trên ghế sofa.
Ông ta đã làm việc chăm chỉ trong nửa cuộc đời của mình và lần này tất cả đã coi như mất hết rồi.
Trần Gia Bảo nháy mắt với Hương Giang, Hương Giang hiểu ý anh. Cô ta vừa thả Kiều Tuấn Phong ra, một tiếng “bụp”, Kiều Tuấn Phong vì đứng không vững mà trực tiếp ngã bẹp dí trên mặt đất, vẻ mặt anh ta vẫn còn rất sợ hãi.
Trần Gia Bảo lắc đầu nói: “Nghĩ đến ông cụ Kiều Thanh Nguyên của nhà họ Kiều, tốt xấu gì ông ấy cũng là một ông trùm kinh doanh nổi tiếng ở tỉnh thành. Cậu là cháu trai của ông ấy mà lại chẳng có chút thành công gì, thật sự không biết đây là đáng buồn hay là buồn cười nữa.”
Trong lòng Kiều Tuấn Phong tràn đầy sợ hãi, nghe xong những lời này của Trần Gia Bảo, anh ta cũng nào dám phản bác lại?
Hương Giang bước tới, cô ta cầm tập văn kiện lên kiểm tra rồi nói với Trần Gia Bảo: “Ông chủ, đúng hết rồi.”
“Tốt lắm.”
Trần Gia Bảo đứng lên nói: “Tôi sẽ cho ông hơn ba mươi năm tỷ, cho dù các người muốn ở trong nước hay định cư ở nước ngoài, muốn đi nơi nào thì đi, tóm lại là không được ở trong tỉnh thành nữa. Và đặc biệt là không được xuất hiện trước mặt chị Phượng Hoa, nếu không các người sẽ tự gánh lấy hậu quả.”
Kiều Toàn Tuấn vò đầu bứt tóc, đột ngột ông ta đứng dậy khỏi ghế sô pha và hét lên một cách cuồng loạn: “Ba mươi năm tỷ?
Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Chương 738Kiều Toàn Tuấn tức giận, nói: “Trần Gia Bảo, cậu tính kế tôi, tôi sẽ không ký!”“Tùy ông.”Trần Gia Bảo cười nhẹ.Ngay sau đó, Hương Giang ra tay trong nháy mắt và một con dao găm sắc bén xuất hiện trên cổ Kiều Tuấn Phong khiến sắc mặt Kiều Tuấn Phong vàng như đất vì sợ hãi.“Tôi chỉ hứa với chị Phượng Hoa là không giết ông nhưng tôi chưa bao giờ nói không giết con trai ông. Bây giờ, ông có ký hay không?”Trần Gia Bảo tự tin nói.Sắc mặt Kiều Toàn Tuấn thay đổi trầm trọng, ông ta nói: “Thật đáng khinh, cậu đã uy h**p tôi…”“Sai rồi, đây không phải là uy h**p, mà là ban ơn. Nếu không, tôi sẽ không cho ông một khoản tiền đủ để dưỡng già. Hơn nữa, nếu nói đến chuyện đê hèn, ông còn vượt xa tôi.”Trần Gia Bảo nói.Bên trong sảnh biệt thự được chiếu sáng rực rỡ.Kiều Toàn Tuấn vừa tức giận vừa tuyệt vọng, thậm chí ông ta bắt đầu cảm thấy có chút hối hận.Ngay từ đầu, đáng lẽ ông ta không nên chủ động chọc giận Trần Gia Bảo, nếu như vậy, ông ta sẽ không phải đối mặt với tình cảnh tuyệt vọng như ngày hôm nay!“Sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn. Một câu thôi, ký hay không ký?”Trần Gia Bảo thản nhiên nói.Cùng lúc đó, Hương Giang khẽ dùng sức, con dao găm trong tay cô ta đã cắt nhẹ qua cổ Kiều Tuấn Phong, ở vết cắt có một tia máu chảy ra.Miệng vết thương khá nông, không thể gây mất mạng nhưng cũng đủ để khiến ông bà tổ tiên đời thứ hai của Kiều Tuấn Phong phải sợ mất mật.“Bố… bố! Bố nhanh ký tên đi, nếu không con thực sự sẽ bị bọn họ g**t ch*t…”Khuôn mặt của Kiều Tuấn Phong vì sợ hãi mà vàng như đất, anh ta hoảng loạn nói không ra đầu ra đuôi. Nếu không phải cổ áo sau bị Hương Giang nhấc lên, chắc chắn bây giờ anh ta đã nằm bẹp trên mặt đất rồi.Sắc mặt Kiều Toàn Tuấn biến đổi không ngừng, cuối cùng ông ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi ký!”Sau khi dứt lời, ông ta cầm bút lên, ký tên của mình lên trên văn kiện, hơn nữa ông ta còn ấn cả dấu tay.Khi làm xong điều này, dường như Kiều Toàn Tuấn mất hết năng lượng, ông ta ngồi im lìm trên ghế sofa.Ông ta đã làm việc chăm chỉ trong nửa cuộc đời của mình và lần này tất cả đã coi như mất hết rồi.Trần Gia Bảo nháy mắt với Hương Giang, Hương Giang hiểu ý anh. Cô ta vừa thả Kiều Tuấn Phong ra, một tiếng “bụp”, Kiều Tuấn Phong vì đứng không vững mà trực tiếp ngã bẹp dí trên mặt đất, vẻ mặt anh ta vẫn còn rất sợ hãi.Trần Gia Bảo lắc đầu nói: “Nghĩ đến ông cụ Kiều Thanh Nguyên của nhà họ Kiều, tốt xấu gì ông ấy cũng là một ông trùm kinh doanh nổi tiếng ở tỉnh thành. Cậu là cháu trai của ông ấy mà lại chẳng có chút thành công gì, thật sự không biết đây là đáng buồn hay là buồn cười nữa.”Trong lòng Kiều Tuấn Phong tràn đầy sợ hãi, nghe xong những lời này của Trần Gia Bảo, anh ta cũng nào dám phản bác lại?Hương Giang bước tới, cô ta cầm tập văn kiện lên kiểm tra rồi nói với Trần Gia Bảo: “Ông chủ, đúng hết rồi.”“Tốt lắm.”Trần Gia Bảo đứng lên nói: “Tôi sẽ cho ông hơn ba mươi năm tỷ, cho dù các người muốn ở trong nước hay định cư ở nước ngoài, muốn đi nơi nào thì đi, tóm lại là không được ở trong tỉnh thành nữa. Và đặc biệt là không được xuất hiện trước mặt chị Phượng Hoa, nếu không các người sẽ tự gánh lấy hậu quả.”Kiều Toàn Tuấn vò đầu bứt tóc, đột ngột ông ta đứng dậy khỏi ghế sô pha và hét lên một cách cuồng loạn: “Ba mươi năm tỷ?