Đêm khuya tịch mịch, bầu trời u ám, mưa to như muốn long trời nở đất, bên ngoài tiếng sấm không ngừng lớn. Mưa to tí tách thanh thúy rơi trên mái ngói, phát ra tiếng vang leng keng, bóng đêm cô tịch làm cho người ta khó chịu. Trong một gian phòng cách ly riêng biệt ở Quý phủ vật thắp sáng duy nhất chỉ vẻn vẹn một ngọn đèn nhỏ. Một cái thiếu phụ ngồi dựa lưng vào đầu giường, sắc mặt có chút tái nhợt. Tuy là gương mặt tái nhợt không có chút máu, nhưng dung nhan này vẫn là thập phần diễm lệ. Bên cạnh thiếu phụ còn có một nữ nhân tuổi tác không khác biệt là mấy, trên tay của nàng vẫn là đang ôm một tiểu hài tử vừa nãy mới được sinh ra. "Thanh Vị đem đứa nhỏ ôm đến cho ta" Thanh Vị lệ rơi đầy mặt: "Phu nhân, người vẫn là đừng nhìn đứa nhỏ này, đứa nhỏ này là một nữ nhi, lão gia căn bản sẽ không để ý đến nó" Thiếu phụ nghe vậy, ánh mắt sắc bén nhìn Thanh Thanh liếc mắt một cái: "Nói bậy! Chẳng lẽ bởi vì hắn không thèm để ý, ta có thể không để ý đến hài tử của chính mình sao? Ngươi nghĩ ta…

Chương 115: Chế nhạo mất mặt

Thần Y Quý Nữ: Cưng Chiều Thất Hoàng PhiTác giả: Lâu Tinh Ngâm LoạiTruyện Đông Phương, Truyện Lịch Sử, Truyện Xuyên KhôngĐêm khuya tịch mịch, bầu trời u ám, mưa to như muốn long trời nở đất, bên ngoài tiếng sấm không ngừng lớn. Mưa to tí tách thanh thúy rơi trên mái ngói, phát ra tiếng vang leng keng, bóng đêm cô tịch làm cho người ta khó chịu. Trong một gian phòng cách ly riêng biệt ở Quý phủ vật thắp sáng duy nhất chỉ vẻn vẹn một ngọn đèn nhỏ. Một cái thiếu phụ ngồi dựa lưng vào đầu giường, sắc mặt có chút tái nhợt. Tuy là gương mặt tái nhợt không có chút máu, nhưng dung nhan này vẫn là thập phần diễm lệ. Bên cạnh thiếu phụ còn có một nữ nhân tuổi tác không khác biệt là mấy, trên tay của nàng vẫn là đang ôm một tiểu hài tử vừa nãy mới được sinh ra. "Thanh Vị đem đứa nhỏ ôm đến cho ta" Thanh Vị lệ rơi đầy mặt: "Phu nhân, người vẫn là đừng nhìn đứa nhỏ này, đứa nhỏ này là một nữ nhi, lão gia căn bản sẽ không để ý đến nó" Thiếu phụ nghe vậy, ánh mắt sắc bén nhìn Thanh Thanh liếc mắt một cái: "Nói bậy! Chẳng lẽ bởi vì hắn không thèm để ý, ta có thể không để ý đến hài tử của chính mình sao? Ngươi nghĩ ta… Quách Ngọc Kỳ trợn mắt nhìn Lý Mặc: "Làm càn, hai cửa hàng này chính là đồ cưới của đại tỷ! Há có thể chỉ dựa vào câu nói của ngươi liền làm gia chủ? Đại tỷ qua đời hơn mười năm, những năm gần đây, người nào không biết hai cửa hàng này là do ta quản lý?"Lý Mặc đột nhiên nở nụ cười, liền hướng mọi người nói: "Các vị ở đây làm chủ, vị phu nhân này nói cửa hàng là của nàng, lại không lấy ra khế đất, sau đó còn nói cửa hàng này là đồ cưới của đại tỷ, các người nói đây không phải là trăm ngàn chỗ hở sao?"Lúc này, trong đám người, tự nhiên cũng có người sáng suốtCó một người cười nhạo: "Theo ta thấy, có người gặp cửa hàng này buôn bán trên đoạn đường tốt, đỏ mắt, vì thế , muốn đến đoạt. Mọi người nói có đúng không? Nếu thật sự có khế đất, liền có thể trực tiếp bẩm báo Thuận Thiên phủ Duẫn, đại nhân có thể thay nàng làm chủ, nàng sao cứ phải ở trong này nháo sự, đây không phải là bỏ qua khi dễ người sao?""Ngươi nói có lý, theo ta thấy người này cũng không phải tốt. Người nhìn nàng xem mắt tam giác (không hiểu luôn), mặt cũng khó coi, dáng người lại giống viên cầu, cũng không biết là phu nhân nhà ai, cự nhiên ăn thành cái bộ dạng này!""Ai? Các người không biết sai? Nàng chính là đại phu nhân Qúy phủ! Cũng chính là thứ nữ Quách gia, mệnh tốt được Qúy thái y nạp làm thiếp, sau này Qúy phu nhân chết đi, liền được thăng vị làm kế thất""Cũng không biết Qúy phu nhân chết, có phải hay không là liên quan đến nàng"Lúc này có một phu nhân liếc mắt nhìn Quách Ngọc Kỳ: "Mặc kệ là có chuyện gì, dù sao nàng cũng là không biết xấu hổ, ta là thấy rõ ràng nàng không mặt mũi đến cửa hàng nhà người ta nháo sự, thật đúng là làm mất thể diện quan gia phu nhân mà! Ta mưốn làm cho lão gia nhà ta trước đại điện nói cho Qúy thái y biết! Hắn như thế nào quản giáo thê thất, lại làm ra một việc thất lễ như thế này! Tiểu Thúy, chúng ta đi!"Quách Ngọc Kỳ không biết có phải hay không lời nói của vị phu nhân kia là thật, bất chấp mọi người nói gì, liền vội vàng đuổi theo vị phu nhân kia: "Trần phu nhân! Xin dừng bước! Là hiểu lầm a"Đáng tiếc vị Trần phu nhân kia không để ý đến Quách Ngọc Kỳ, đã lên kiệu được người ta khiêng điQuách Ngọc Kỳ gấp đến độ vội vàng chạy theoTrò hay kết thúc, đám người cũng dần ly khaiQúy Như Yên đang đứng cách đó không xa, ở trên lầu các mà ưu nhã thưởng trà, mọi chuyện nàng đều chứng kiến hết thảySơ sơ nghe được thanh âm của vị phu nhân kia, theo tiếng nhìn đến, phát hiện một nữ nhân ba mươi tuổi, tóc vấn tỉ mỉ, thân thể gầy yếu, bước đi có thể nhìn ra nàng có chút không khỏeDao Quang ở một bên hầu hạ: "Tiểu thư, người kia chính là phu nhân của Trần đại nhân. Nói Trần đại nhân này chỉ cưới một người, hai người thành thân đã nhiều năm, cũng không nghe ra tin tức Trần phu nhân có thai""Nàng tên gọi là gì?"Qúy Như Yên cảm thấy hứng thú hỏi một câuThấy sắc mặt của nàng, Dao Quang nhanh chóng đáp lời: "Trần phu nhân tên gọi Mạc Ly Nhược"Qúy Như Yên cười sáng lạn như hoa, vui mừng nói: "Tốt lắm! Nếu thật sự nàng có thể khơi mào Trần đại nhận trên điện hướng Qúy Đông Minh nói chuyện, ta đây liền đưa một phần đại lễ cho nàng!"Thấy tiểu thư cười như vậy, Dao Quang một bên giật giật khóe miệng, chỉ sợ là Qúy phủ lại một phen đau đầuĐột nhiên nghĩ đến chuyện hôm qua Dao Quang khó hiểu: "Tiểu thư, vì cái gì ngày hôm qua người ở lại tam lý môn? Nơi đó cũng không phải là nhà chúng ta mua ở Thịnh kinh?"Qúy Như Yên tựa tiếu phi tiếu nhìn nàng một cái: "Nơi đó chính là tài sản của chúng ta! Bổn tiểu thư như thế nào cự tuyệt!"

Quách Ngọc Kỳ trợn mắt nhìn Lý Mặc: "Làm
càn, hai cửa hàng này chính là đồ cưới của đại tỷ! Há có thể chỉ dựa vào câu nói của ngươi liền làm gia chủ? Đại tỷ qua đời hơn mười năm, những năm gần đây, người nào không biết hai cửa hàng này là do ta quản lý?"

Lý Mặc đột nhiên nở nụ cười, liền hướng mọi người nói: "Các vị ở đây làm chủ, vị phu nhân này nói cửa hàng là của nàng, lại không lấy ra khế
đất, sau đó còn nói cửa hàng này là đồ cưới của đại tỷ, các người nói
đây không phải là trăm ngàn chỗ hở sao?"

Lúc này, trong đám người, tự nhiên cũng có người sáng suốt

Có một người cười nhạo: "Theo ta thấy, có người gặp cửa hàng này buôn
bán trên đoạn đường tốt, đỏ mắt, vì thế , muốn đến đoạt. Mọi người nói
có đúng không? Nếu thật sự có khế đất, liền có thể trực tiếp bẩm báo
Thuận Thiên phủ Duẫn, đại nhân có thể thay nàng làm chủ, nàng sao cứ
phải ở trong này nháo sự, đây không phải là bỏ qua khi dễ người sao?"

"Ngươi nói có lý, theo ta thấy người này cũng không phải tốt. Người nhìn nàng xem mắt tam giác (không hiểu luôn), mặt cũng khó coi, dáng người
lại giống viên cầu, cũng không biết là phu nhân nhà ai, cự nhiên ăn
thành cái bộ dạng này!"

"Ai? Các người không biết sai? Nàng chính là đại phu nhân Qúy phủ! Cũng
chính là thứ nữ Quách gia, mệnh tốt được Qúy thái y nạp làm thiếp, sau
này Qúy phu nhân chết đi, liền được thăng vị làm kế thất"

"Cũng không biết Qúy phu nhân chết, có phải hay không là liên quan đến nàng"

Lúc này có một phu nhân liếc mắt nhìn Quách Ngọc Kỳ: "Mặc kệ là có
chuyện gì, dù sao nàng cũng là không biết xấu hổ, ta là thấy rõ ràng
nàng không mặt mũi đến cửa hàng nhà người ta nháo sự, thật đúng là làm
mất thể diện quan gia phu nhân mà! Ta mưốn làm cho lão gia nhà ta trước đại điện nói cho Qúy thái y biết! Hắn như thế nào quản giáo thê thất,
lại làm ra một việc thất lễ như thế này! Tiểu Thúy, chúng ta đi!"

Quách Ngọc Kỳ không biết có phải hay không lời nói của vị phu nhân kia
là thật, bất chấp mọi người nói gì, liền vội vàng đuổi theo vị phu nhân
kia: "Trần phu nhân! Xin dừng bước! Là hiểu lầm a"

Đáng tiếc vị Trần phu nhân kia không để ý đến Quách Ngọc Kỳ, đã lên kiệu được người ta khiêng đi

Quách Ngọc Kỳ gấp đến độ vội vàng chạy theo

Trò hay kết thúc, đám người cũng dần ly khai

Qúy Như Yên đang đứng cách đó không xa, ở trên lầu các mà ưu nhã thưởng trà, mọi chuyện nàng đều chứng kiến hết thảy

Sơ sơ nghe được thanh âm của vị phu nhân kia, theo tiếng nhìn đến, phát
hiện một nữ nhân ba mươi tuổi, tóc vấn tỉ mỉ, thân thể gầy yếu, bước đi
có thể nhìn ra nàng có chút không khỏe

Dao Quang ở một bên hầu hạ: "Tiểu thư, người kia chính là phu nhân của
Trần đại nhân. Nói Trần đại nhân này chỉ cưới một người, hai người thành thân đã nhiều năm, cũng không nghe ra tin tức Trần phu nhân có thai"

"Nàng tên gọi là gì?"

Qúy Như Yên cảm thấy hứng thú hỏi một câu

Thấy sắc mặt của nàng, Dao Quang nhanh chóng đáp lời: "Trần phu nhân tên gọi Mạc Ly Nhược"

Qúy Như Yên cười sáng lạn như hoa, vui mừng nói: "Tốt lắm! Nếu thật sự
nàng có thể khơi mào Trần đại nhận trên điện hướng Qúy Đông Minh nói
chuyện, ta đây liền đưa một phần đại lễ cho nàng!"

Thấy tiểu thư cười như vậy, Dao Quang một bên giật giật khóe miệng, chỉ sợ là Qúy phủ lại một phen đau đầu

Đột nhiên nghĩ đến chuyện hôm qua Dao Quang khó hiểu: "Tiểu thư, vì cái
gì ngày hôm qua người ở lại tam lý môn? Nơi đó cũng không phải là nhà
chúng ta mua ở Thịnh kinh?"

Qúy Như Yên tựa tiếu phi tiếu nhìn nàng một cái: "Nơi đó chính là tài sản của chúng ta! Bổn tiểu thư như thế nào cự tuyệt!"

Thần Y Quý Nữ: Cưng Chiều Thất Hoàng PhiTác giả: Lâu Tinh Ngâm LoạiTruyện Đông Phương, Truyện Lịch Sử, Truyện Xuyên KhôngĐêm khuya tịch mịch, bầu trời u ám, mưa to như muốn long trời nở đất, bên ngoài tiếng sấm không ngừng lớn. Mưa to tí tách thanh thúy rơi trên mái ngói, phát ra tiếng vang leng keng, bóng đêm cô tịch làm cho người ta khó chịu. Trong một gian phòng cách ly riêng biệt ở Quý phủ vật thắp sáng duy nhất chỉ vẻn vẹn một ngọn đèn nhỏ. Một cái thiếu phụ ngồi dựa lưng vào đầu giường, sắc mặt có chút tái nhợt. Tuy là gương mặt tái nhợt không có chút máu, nhưng dung nhan này vẫn là thập phần diễm lệ. Bên cạnh thiếu phụ còn có một nữ nhân tuổi tác không khác biệt là mấy, trên tay của nàng vẫn là đang ôm một tiểu hài tử vừa nãy mới được sinh ra. "Thanh Vị đem đứa nhỏ ôm đến cho ta" Thanh Vị lệ rơi đầy mặt: "Phu nhân, người vẫn là đừng nhìn đứa nhỏ này, đứa nhỏ này là một nữ nhi, lão gia căn bản sẽ không để ý đến nó" Thiếu phụ nghe vậy, ánh mắt sắc bén nhìn Thanh Thanh liếc mắt một cái: "Nói bậy! Chẳng lẽ bởi vì hắn không thèm để ý, ta có thể không để ý đến hài tử của chính mình sao? Ngươi nghĩ ta… Quách Ngọc Kỳ trợn mắt nhìn Lý Mặc: "Làm càn, hai cửa hàng này chính là đồ cưới của đại tỷ! Há có thể chỉ dựa vào câu nói của ngươi liền làm gia chủ? Đại tỷ qua đời hơn mười năm, những năm gần đây, người nào không biết hai cửa hàng này là do ta quản lý?"Lý Mặc đột nhiên nở nụ cười, liền hướng mọi người nói: "Các vị ở đây làm chủ, vị phu nhân này nói cửa hàng là của nàng, lại không lấy ra khế đất, sau đó còn nói cửa hàng này là đồ cưới của đại tỷ, các người nói đây không phải là trăm ngàn chỗ hở sao?"Lúc này, trong đám người, tự nhiên cũng có người sáng suốtCó một người cười nhạo: "Theo ta thấy, có người gặp cửa hàng này buôn bán trên đoạn đường tốt, đỏ mắt, vì thế , muốn đến đoạt. Mọi người nói có đúng không? Nếu thật sự có khế đất, liền có thể trực tiếp bẩm báo Thuận Thiên phủ Duẫn, đại nhân có thể thay nàng làm chủ, nàng sao cứ phải ở trong này nháo sự, đây không phải là bỏ qua khi dễ người sao?""Ngươi nói có lý, theo ta thấy người này cũng không phải tốt. Người nhìn nàng xem mắt tam giác (không hiểu luôn), mặt cũng khó coi, dáng người lại giống viên cầu, cũng không biết là phu nhân nhà ai, cự nhiên ăn thành cái bộ dạng này!""Ai? Các người không biết sai? Nàng chính là đại phu nhân Qúy phủ! Cũng chính là thứ nữ Quách gia, mệnh tốt được Qúy thái y nạp làm thiếp, sau này Qúy phu nhân chết đi, liền được thăng vị làm kế thất""Cũng không biết Qúy phu nhân chết, có phải hay không là liên quan đến nàng"Lúc này có một phu nhân liếc mắt nhìn Quách Ngọc Kỳ: "Mặc kệ là có chuyện gì, dù sao nàng cũng là không biết xấu hổ, ta là thấy rõ ràng nàng không mặt mũi đến cửa hàng nhà người ta nháo sự, thật đúng là làm mất thể diện quan gia phu nhân mà! Ta mưốn làm cho lão gia nhà ta trước đại điện nói cho Qúy thái y biết! Hắn như thế nào quản giáo thê thất, lại làm ra một việc thất lễ như thế này! Tiểu Thúy, chúng ta đi!"Quách Ngọc Kỳ không biết có phải hay không lời nói của vị phu nhân kia là thật, bất chấp mọi người nói gì, liền vội vàng đuổi theo vị phu nhân kia: "Trần phu nhân! Xin dừng bước! Là hiểu lầm a"Đáng tiếc vị Trần phu nhân kia không để ý đến Quách Ngọc Kỳ, đã lên kiệu được người ta khiêng điQuách Ngọc Kỳ gấp đến độ vội vàng chạy theoTrò hay kết thúc, đám người cũng dần ly khaiQúy Như Yên đang đứng cách đó không xa, ở trên lầu các mà ưu nhã thưởng trà, mọi chuyện nàng đều chứng kiến hết thảySơ sơ nghe được thanh âm của vị phu nhân kia, theo tiếng nhìn đến, phát hiện một nữ nhân ba mươi tuổi, tóc vấn tỉ mỉ, thân thể gầy yếu, bước đi có thể nhìn ra nàng có chút không khỏeDao Quang ở một bên hầu hạ: "Tiểu thư, người kia chính là phu nhân của Trần đại nhân. Nói Trần đại nhân này chỉ cưới một người, hai người thành thân đã nhiều năm, cũng không nghe ra tin tức Trần phu nhân có thai""Nàng tên gọi là gì?"Qúy Như Yên cảm thấy hứng thú hỏi một câuThấy sắc mặt của nàng, Dao Quang nhanh chóng đáp lời: "Trần phu nhân tên gọi Mạc Ly Nhược"Qúy Như Yên cười sáng lạn như hoa, vui mừng nói: "Tốt lắm! Nếu thật sự nàng có thể khơi mào Trần đại nhận trên điện hướng Qúy Đông Minh nói chuyện, ta đây liền đưa một phần đại lễ cho nàng!"Thấy tiểu thư cười như vậy, Dao Quang một bên giật giật khóe miệng, chỉ sợ là Qúy phủ lại một phen đau đầuĐột nhiên nghĩ đến chuyện hôm qua Dao Quang khó hiểu: "Tiểu thư, vì cái gì ngày hôm qua người ở lại tam lý môn? Nơi đó cũng không phải là nhà chúng ta mua ở Thịnh kinh?"Qúy Như Yên tựa tiếu phi tiếu nhìn nàng một cái: "Nơi đó chính là tài sản của chúng ta! Bổn tiểu thư như thế nào cự tuyệt!"

Chương 115: Chế nhạo mất mặt