Tác giả:

CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…

Chương 1190

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1190Anh nhìn ra được, máu lấy từ trên người Lý Khinh Hồng đã đủ nhiều rồi, còn lấy thêm nữa, chính cô cũng sẽ bị thiếu máu.“Mẹ!”Nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt của mẹ mình, cái miệng nhỏ nhắn của Vương Tử Lam mím lại, dường như sắp khóc ra rồi.Lý Khinh Hồng lại lắc đầu, khuôn mặt tái nhợt, nhưng vẫn miễn cưỡng nặn ra vẻ tươi cười: “Không sao, không có gì đáng ngại.”Nói xong, lại nói với bác sĩ: “Lấy tiếp đi.”“Khinh Hồng!”Trong mắt Vương Nhất vô cùng không nỡ.Lý Khinh Hồng không trả lời anh nữa, chỉ cắn răng gắng gượng chống đỡ.Thời gian dần trôi từng phút từng giây, sắc mặt cô càng ngày càng tái nhợt, trên trán cũng lấm tấm mồ hôi lạnh, gân xanh nổi lên rõ ràng.“Chị Lý, đủ rồi, không cần lấy nữa!”Lý Mộng Đình cũng xông đến, lộ rõ vẻ không đành lòng.Người bình thường lấy 400ml máu, cơ thể đã cảm thấy khó chịu rõ ràng, nhưng hiện giờ, Lý Khinh Hồng đã vượt xa số lượng này.“Tiếp tục…”Lý Khinh Hồng cắn răng nói ra.Khi nói ra hai chữ này, giọng cô cũng đang run rẩy, đầu choáng vô cùng.Nhìn thấy cảnh này, ánh mắt Châu Mỹ Ngọc lạnh nhạt, trên mặt còn mang theo vẻ cười lạnh lùng.“Tốt nhất lấy máu đến chết đi!”Bà ta thầm nguyền rủa trong lòng.Thoáng chốc đã đầy hai túi máu.“Đầy rồi!”Cuối cùng bác sĩ cũng nói ra.Lúc này Lý Khinh Hồng mới như trút được gánh nặng mà đứng dậy, sắc mặt vô cùng tái nhợt, Vương Nhất vội vàng đỡ cô.“Em không sao.”Lý Khinh Hồng ngẩng đầu cười với Vương Nhất, còn chưa đi được một bước, hai mắt đã nhắm lại, hôn mê bất tỉnh.“Khinh Hồng!”“Mẹ!”“Chị Lý!”Nhìn thấy Lý Khinh Hồng ngất xỉu vì mất máu quá nhiều, sắc mặt Vương Nhất và Lý Mộng Đình lập tức thay đổi, giơ tay ôm lấy Lý Khinh Hồng đang ngã ngửa về đằng sau, vậy mới giúp cô không bị ngã xuống mặt đất.Vương Tử Lam thì ôm chặt lấy cô, bật khóc thành tiếng.

CHƯƠNG 1190

Anh nhìn ra được, máu lấy từ trên người Lý Khinh Hồng đã đủ nhiều rồi, còn lấy thêm nữa, chính cô cũng sẽ bị thiếu máu.

“Mẹ!”

Nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt của mẹ mình, cái miệng nhỏ nhắn của Vương Tử Lam mím lại, dường như sắp khóc ra rồi.

Lý Khinh Hồng lại lắc đầu, khuôn mặt tái nhợt, nhưng vẫn miễn cưỡng nặn ra vẻ tươi cười: “Không sao, không có gì đáng ngại.”

Nói xong, lại nói với bác sĩ: “Lấy tiếp đi.”

“Khinh Hồng!”

Trong mắt Vương Nhất vô cùng không nỡ.

Lý Khinh Hồng không trả lời anh nữa, chỉ cắn răng gắng gượng chống đỡ.

Thời gian dần trôi từng phút từng giây, sắc mặt cô càng ngày càng tái nhợt, trên trán cũng lấm tấm mồ hôi lạnh, gân xanh nổi lên rõ ràng.

“Chị Lý, đủ rồi, không cần lấy nữa!”

Lý Mộng Đình cũng xông đến, lộ rõ vẻ không đành lòng.

Người bình thường lấy 400ml máu, cơ thể đã cảm thấy khó chịu rõ ràng, nhưng hiện giờ, Lý Khinh Hồng đã vượt xa số lượng này.

“Tiếp tục…”

Lý Khinh Hồng cắn răng nói ra.

Khi nói ra hai chữ này, giọng cô cũng đang run rẩy, đầu choáng vô cùng.

Nhìn thấy cảnh này, ánh mắt Châu Mỹ Ngọc lạnh nhạt, trên mặt còn mang theo vẻ cười lạnh lùng.

“Tốt nhất lấy máu đến chết đi!”

Bà ta thầm nguyền rủa trong lòng.

Thoáng chốc đã đầy hai túi máu.

“Đầy rồi!”

Cuối cùng bác sĩ cũng nói ra.

Lúc này Lý Khinh Hồng mới như trút được gánh nặng mà đứng dậy, sắc mặt vô cùng tái nhợt, Vương Nhất vội vàng đỡ cô.

“Em không sao.”

Lý Khinh Hồng ngẩng đầu cười với Vương Nhất, còn chưa đi được một bước, hai mắt đã nhắm lại, hôn mê bất tỉnh.

“Khinh Hồng!”

“Mẹ!”

“Chị Lý!”

Nhìn thấy Lý Khinh Hồng ngất xỉu vì mất máu quá nhiều, sắc mặt Vương Nhất và Lý Mộng Đình lập tức thay đổi, giơ tay ôm lấy Lý Khinh Hồng đang ngã ngửa về đằng sau, vậy mới giúp cô không bị ngã xuống mặt đất.

Vương Tử Lam thì ôm chặt lấy cô, bật khóc thành tiếng.

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1190Anh nhìn ra được, máu lấy từ trên người Lý Khinh Hồng đã đủ nhiều rồi, còn lấy thêm nữa, chính cô cũng sẽ bị thiếu máu.“Mẹ!”Nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt của mẹ mình, cái miệng nhỏ nhắn của Vương Tử Lam mím lại, dường như sắp khóc ra rồi.Lý Khinh Hồng lại lắc đầu, khuôn mặt tái nhợt, nhưng vẫn miễn cưỡng nặn ra vẻ tươi cười: “Không sao, không có gì đáng ngại.”Nói xong, lại nói với bác sĩ: “Lấy tiếp đi.”“Khinh Hồng!”Trong mắt Vương Nhất vô cùng không nỡ.Lý Khinh Hồng không trả lời anh nữa, chỉ cắn răng gắng gượng chống đỡ.Thời gian dần trôi từng phút từng giây, sắc mặt cô càng ngày càng tái nhợt, trên trán cũng lấm tấm mồ hôi lạnh, gân xanh nổi lên rõ ràng.“Chị Lý, đủ rồi, không cần lấy nữa!”Lý Mộng Đình cũng xông đến, lộ rõ vẻ không đành lòng.Người bình thường lấy 400ml máu, cơ thể đã cảm thấy khó chịu rõ ràng, nhưng hiện giờ, Lý Khinh Hồng đã vượt xa số lượng này.“Tiếp tục…”Lý Khinh Hồng cắn răng nói ra.Khi nói ra hai chữ này, giọng cô cũng đang run rẩy, đầu choáng vô cùng.Nhìn thấy cảnh này, ánh mắt Châu Mỹ Ngọc lạnh nhạt, trên mặt còn mang theo vẻ cười lạnh lùng.“Tốt nhất lấy máu đến chết đi!”Bà ta thầm nguyền rủa trong lòng.Thoáng chốc đã đầy hai túi máu.“Đầy rồi!”Cuối cùng bác sĩ cũng nói ra.Lúc này Lý Khinh Hồng mới như trút được gánh nặng mà đứng dậy, sắc mặt vô cùng tái nhợt, Vương Nhất vội vàng đỡ cô.“Em không sao.”Lý Khinh Hồng ngẩng đầu cười với Vương Nhất, còn chưa đi được một bước, hai mắt đã nhắm lại, hôn mê bất tỉnh.“Khinh Hồng!”“Mẹ!”“Chị Lý!”Nhìn thấy Lý Khinh Hồng ngất xỉu vì mất máu quá nhiều, sắc mặt Vương Nhất và Lý Mộng Đình lập tức thay đổi, giơ tay ôm lấy Lý Khinh Hồng đang ngã ngửa về đằng sau, vậy mới giúp cô không bị ngã xuống mặt đất.Vương Tử Lam thì ôm chặt lấy cô, bật khóc thành tiếng.

Chương 1190