CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 1198
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1198Sử Kiến im lặng một lúc, lấy một con dao ra kề lên cổ Bạch Yến.“Bớt nói nhảm đi, di chúc đã xé rồi thi thôi, giao hết tài sản của nhà họ Đồng ra đây!”“Nếu không tôi sẽ giết người phụ nữ này!”“Ưm!”Bạch Yến lập tức vùng vẫy kịch liệt, trong mắt hiện lên vẻ hoảng sợ.Đối mặt với cái chết, rất ít người có thể giữ được sự bình tĩnh thực sự.Đồng Yên Nhiên thoáng chốc biến sắc, vội vàng ngăn cản: “Dừng lại, tôi sẽ giao tài sản, các anh không được giết cô ấy.”Nói xong cô ta lại nhìn Vương Nhất: “Ông già đưa di chúc cho anh, vậy tiền đâu?”Vương Nhất lắc đầu: “Khi đó cô cũng có mặt, quản gia của Đồng Kiệt chỉ lấy di chúc ra chứ không đưa tài sản cho tôi.”“Gì cơ…”Con ngươi Đồng Yên Nhiên lập tức co rụt lại, như vậy là không cứu Bạch Yến được sao?Cô ta nhìn Sử Kiến, nghiến răng nói: “Tài sản không ở chỗ chúng tôi!”Sắc mặt Sử Kiến sầm xuống: “Tôi thấy là các cô không muốn đưa thì có.”“Nếu đã vậy thì người phụ nữ này đừng hòng được sống nữa.”Nói xong con dao trong tay anh ta ghì xuống, trên cổ trắng nõn của Bạch Yến lập tức xuất hiện vết máu.Nhìn thấy cảnh này, Vương Nhất chợt bật cười: “Anh dùng điều này để uy h**p tôi à?”Sử Kiến tỏ vẻ đã nắm chắc thắng lợi trong tay, nheo mắt nhìn Vương Nhất: “Anh phá hỏng mọi việc tốt của tôi, còn khiến tôi phải chịu sỉ nhục đến thế, nếu tôi không trả thù thì sau này làm sao còn chỗ đứng ở Thiên An nữa?”“Chỗ dựa lớn nhất của các anh là nhà họ Diệp, bọn họ đã bị tôi khống chế rồi, bây giờ các anh đã không còn đường lui nữa!”Đồng Yên Nhiên nghe xong tái mặt, đúng thế, nhà họ Diệp có tới hay không cũng không khác nhau là mấy.Mấy tên con riêng khác cũng giễu cợt, chỉ có một người lặng lẽ rút lui khỏi trận doanh mà không ai phát hiện ra.Anh ta chính là Đồng Thiên Tường.Anh ta nhìn đám con trai riêng kia như nhìn đám ngốc, sự lớn mạnh của Vương Nhất không phải điều mà bọn họ có thể nhìn thấy được.Vương Nhất nhìn thấy rất rõ chi tiết nhỏ này, anh không khỏi cười nhẹ: “Tôi cho anh một cơ hội cuối cùng, thả cô ấy ra thì anh còn được sống.”Khi nói, anh làm một động tác tay.Lãnh Nhan phía sau bước lên đứng ngang hàng với anh, dao găm trong tay cô ta càng xoay nhanh hơn.Nhưng Sử Kiến lại cười lớn, mặt lộ rõ vẻ đằng đằng sát khí: “Tuy tôi rất thích người phụ nữ này, nhưng cô ta phát hiện ra bí mật tôi tự ý điều động nhân lực thì tôi cũng hết cách, chỉ có thể diệt khẩu thôi.”Nói xong, anh ta lại nhìn Bạch Yến với vẻ giễu cợt: “Tạm biệt thế giới tươi đẹp này đi, tiếc là dù cô chết cũng không tra ra được ba mình chết như thế nào!”
CHƯƠNG 1198
Sử Kiến im lặng một lúc, lấy một con dao ra kề lên cổ Bạch Yến.
“Bớt nói nhảm đi, di chúc đã xé rồi thi thôi, giao hết tài sản của nhà họ Đồng ra đây!”
“Nếu không tôi sẽ giết người phụ nữ này!”
“Ưm!”
Bạch Yến lập tức vùng vẫy kịch liệt, trong mắt hiện lên vẻ hoảng sợ.
Đối mặt với cái chết, rất ít người có thể giữ được sự bình tĩnh thực sự.
Đồng Yên Nhiên thoáng chốc biến sắc, vội vàng ngăn cản: “Dừng lại, tôi sẽ giao tài sản, các anh không được giết cô ấy.”
Nói xong cô ta lại nhìn Vương Nhất: “Ông già đưa di chúc cho anh, vậy tiền đâu?”
Vương Nhất lắc đầu: “Khi đó cô cũng có mặt, quản gia của Đồng Kiệt chỉ lấy di chúc ra chứ không đưa tài sản cho tôi.”
“Gì cơ…”
Con ngươi Đồng Yên Nhiên lập tức co rụt lại, như vậy là không cứu Bạch Yến được sao?
Cô ta nhìn Sử Kiến, nghiến răng nói: “Tài sản không ở chỗ chúng tôi!”
Sắc mặt Sử Kiến sầm xuống: “Tôi thấy là các cô không muốn đưa thì có.”
“Nếu đã vậy thì người phụ nữ này đừng hòng được sống nữa.”
Nói xong con dao trong tay anh ta ghì xuống, trên cổ trắng nõn của Bạch Yến lập tức xuất hiện vết máu.
Nhìn thấy cảnh này, Vương Nhất chợt bật cười: “Anh dùng điều này để uy h**p tôi à?”
Sử Kiến tỏ vẻ đã nắm chắc thắng lợi trong tay, nheo mắt nhìn Vương Nhất: “Anh phá hỏng mọi việc tốt của tôi, còn khiến tôi phải chịu sỉ nhục đến thế, nếu tôi không trả thù thì sau này làm sao còn chỗ đứng ở Thiên An nữa?”
“Chỗ dựa lớn nhất của các anh là nhà họ Diệp, bọn họ đã bị tôi khống chế rồi, bây giờ các anh đã không còn đường lui nữa!”
Đồng Yên Nhiên nghe xong tái mặt, đúng thế, nhà họ Diệp có tới hay không cũng không khác nhau là mấy.
Mấy tên con riêng khác cũng giễu cợt, chỉ có một người lặng lẽ rút lui khỏi trận doanh mà không ai phát hiện ra.
Anh ta chính là Đồng Thiên Tường.
Anh ta nhìn đám con trai riêng kia như nhìn đám ngốc, sự lớn mạnh của Vương Nhất không phải điều mà bọn họ có thể nhìn thấy được.
Vương Nhất nhìn thấy rất rõ chi tiết nhỏ này, anh không khỏi cười nhẹ: “Tôi cho anh một cơ hội cuối cùng, thả cô ấy ra thì anh còn được sống.”
Khi nói, anh làm một động tác tay.
Lãnh Nhan phía sau bước lên đứng ngang hàng với anh, dao găm trong tay cô ta càng xoay nhanh hơn.
Nhưng Sử Kiến lại cười lớn, mặt lộ rõ vẻ đằng đằng sát khí: “Tuy tôi rất thích người phụ nữ này, nhưng cô ta phát hiện ra bí mật tôi tự ý điều động nhân lực thì tôi cũng hết cách, chỉ có thể diệt khẩu thôi.”
Nói xong, anh ta lại nhìn Bạch Yến với vẻ giễu cợt: “Tạm biệt thế giới tươi đẹp này đi, tiếc là dù cô chết cũng không tra ra được ba mình chết như thế nào!”
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1198Sử Kiến im lặng một lúc, lấy một con dao ra kề lên cổ Bạch Yến.“Bớt nói nhảm đi, di chúc đã xé rồi thi thôi, giao hết tài sản của nhà họ Đồng ra đây!”“Nếu không tôi sẽ giết người phụ nữ này!”“Ưm!”Bạch Yến lập tức vùng vẫy kịch liệt, trong mắt hiện lên vẻ hoảng sợ.Đối mặt với cái chết, rất ít người có thể giữ được sự bình tĩnh thực sự.Đồng Yên Nhiên thoáng chốc biến sắc, vội vàng ngăn cản: “Dừng lại, tôi sẽ giao tài sản, các anh không được giết cô ấy.”Nói xong cô ta lại nhìn Vương Nhất: “Ông già đưa di chúc cho anh, vậy tiền đâu?”Vương Nhất lắc đầu: “Khi đó cô cũng có mặt, quản gia của Đồng Kiệt chỉ lấy di chúc ra chứ không đưa tài sản cho tôi.”“Gì cơ…”Con ngươi Đồng Yên Nhiên lập tức co rụt lại, như vậy là không cứu Bạch Yến được sao?Cô ta nhìn Sử Kiến, nghiến răng nói: “Tài sản không ở chỗ chúng tôi!”Sắc mặt Sử Kiến sầm xuống: “Tôi thấy là các cô không muốn đưa thì có.”“Nếu đã vậy thì người phụ nữ này đừng hòng được sống nữa.”Nói xong con dao trong tay anh ta ghì xuống, trên cổ trắng nõn của Bạch Yến lập tức xuất hiện vết máu.Nhìn thấy cảnh này, Vương Nhất chợt bật cười: “Anh dùng điều này để uy h**p tôi à?”Sử Kiến tỏ vẻ đã nắm chắc thắng lợi trong tay, nheo mắt nhìn Vương Nhất: “Anh phá hỏng mọi việc tốt của tôi, còn khiến tôi phải chịu sỉ nhục đến thế, nếu tôi không trả thù thì sau này làm sao còn chỗ đứng ở Thiên An nữa?”“Chỗ dựa lớn nhất của các anh là nhà họ Diệp, bọn họ đã bị tôi khống chế rồi, bây giờ các anh đã không còn đường lui nữa!”Đồng Yên Nhiên nghe xong tái mặt, đúng thế, nhà họ Diệp có tới hay không cũng không khác nhau là mấy.Mấy tên con riêng khác cũng giễu cợt, chỉ có một người lặng lẽ rút lui khỏi trận doanh mà không ai phát hiện ra.Anh ta chính là Đồng Thiên Tường.Anh ta nhìn đám con trai riêng kia như nhìn đám ngốc, sự lớn mạnh của Vương Nhất không phải điều mà bọn họ có thể nhìn thấy được.Vương Nhất nhìn thấy rất rõ chi tiết nhỏ này, anh không khỏi cười nhẹ: “Tôi cho anh một cơ hội cuối cùng, thả cô ấy ra thì anh còn được sống.”Khi nói, anh làm một động tác tay.Lãnh Nhan phía sau bước lên đứng ngang hàng với anh, dao găm trong tay cô ta càng xoay nhanh hơn.Nhưng Sử Kiến lại cười lớn, mặt lộ rõ vẻ đằng đằng sát khí: “Tuy tôi rất thích người phụ nữ này, nhưng cô ta phát hiện ra bí mật tôi tự ý điều động nhân lực thì tôi cũng hết cách, chỉ có thể diệt khẩu thôi.”Nói xong, anh ta lại nhìn Bạch Yến với vẻ giễu cợt: “Tạm biệt thế giới tươi đẹp này đi, tiếc là dù cô chết cũng không tra ra được ba mình chết như thế nào!”