Đêm khuya tịch mịch, bầu trời u ám, mưa to như muốn long trời nở đất, bên ngoài tiếng sấm không ngừng lớn. Mưa to tí tách thanh thúy rơi trên mái ngói, phát ra tiếng vang leng keng, bóng đêm cô tịch làm cho người ta khó chịu. Trong một gian phòng cách ly riêng biệt ở Quý phủ vật thắp sáng duy nhất chỉ vẻn vẹn một ngọn đèn nhỏ. Một cái thiếu phụ ngồi dựa lưng vào đầu giường, sắc mặt có chút tái nhợt. Tuy là gương mặt tái nhợt không có chút máu, nhưng dung nhan này vẫn là thập phần diễm lệ. Bên cạnh thiếu phụ còn có một nữ nhân tuổi tác không khác biệt là mấy, trên tay của nàng vẫn là đang ôm một tiểu hài tử vừa nãy mới được sinh ra. "Thanh Vị đem đứa nhỏ ôm đến cho ta" Thanh Vị lệ rơi đầy mặt: "Phu nhân, người vẫn là đừng nhìn đứa nhỏ này, đứa nhỏ này là một nữ nhi, lão gia căn bản sẽ không để ý đến nó" Thiếu phụ nghe vậy, ánh mắt sắc bén nhìn Thanh Thanh liếc mắt một cái: "Nói bậy! Chẳng lẽ bởi vì hắn không thèm để ý, ta có thể không để ý đến hài tử của chính mình sao? Ngươi nghĩ ta…

Chương 137: Tặng dược trao đổi

Thần Y Quý Nữ: Cưng Chiều Thất Hoàng PhiTác giả: Lâu Tinh Ngâm LoạiTruyện Đông Phương, Truyện Lịch Sử, Truyện Xuyên KhôngĐêm khuya tịch mịch, bầu trời u ám, mưa to như muốn long trời nở đất, bên ngoài tiếng sấm không ngừng lớn. Mưa to tí tách thanh thúy rơi trên mái ngói, phát ra tiếng vang leng keng, bóng đêm cô tịch làm cho người ta khó chịu. Trong một gian phòng cách ly riêng biệt ở Quý phủ vật thắp sáng duy nhất chỉ vẻn vẹn một ngọn đèn nhỏ. Một cái thiếu phụ ngồi dựa lưng vào đầu giường, sắc mặt có chút tái nhợt. Tuy là gương mặt tái nhợt không có chút máu, nhưng dung nhan này vẫn là thập phần diễm lệ. Bên cạnh thiếu phụ còn có một nữ nhân tuổi tác không khác biệt là mấy, trên tay của nàng vẫn là đang ôm một tiểu hài tử vừa nãy mới được sinh ra. "Thanh Vị đem đứa nhỏ ôm đến cho ta" Thanh Vị lệ rơi đầy mặt: "Phu nhân, người vẫn là đừng nhìn đứa nhỏ này, đứa nhỏ này là một nữ nhi, lão gia căn bản sẽ không để ý đến nó" Thiếu phụ nghe vậy, ánh mắt sắc bén nhìn Thanh Thanh liếc mắt một cái: "Nói bậy! Chẳng lẽ bởi vì hắn không thèm để ý, ta có thể không để ý đến hài tử của chính mình sao? Ngươi nghĩ ta… Thấy bộ dạng chủ tớ hai người như vậy, Qúy Như Yên mỉm cười, chuyện về Trần phu ngân, ngày đó nàng đi đến Hương Sơn ước hẹn, sau làm cho Dao Quang thuận tiện đi đến Phượng gia hiệu thuốc bắc điều tra Trân phu nhân, trong lòng liền nắm chắc có thể làm cho nàng hoài thai nối dõiHơn nữa ở Ti U quốc, lời nói của quan chính là có đả kích rất lớn, làm cho Qúy Đông Minh ở trong quan trường thân bại danh liệt, sống không bằng chết, nhìn được lại không chiếm được, đây không phải là cách trả thù tốt nhất sao?"Ngân Diện công tử, nô tỳ cầu xin người chữa trị cho Trần phu nhân!"Tiểu Thúy thấy Qúy Như Yên đứng ở nơi đó không nhúc nhích, vội vàng tiến lên quỳ gối trước mặt nàng, đau khổ cầu xinQúy Như Yên không có đỡ nàng dậy, người lại là tiến lên nhìn Trần phu nhân: "Không biết ý của Trần phu nhân thế nào?"Trần phu nhân đang kích động lúc này đây bình tĩnh trở lại, lúc nói chuyện vẫn là gắt gao nắm chặt tay, khăn lụa kia đã sớm thay đổi hình dạng: "Không biết công tử muốn lão gia nhà ta làm việc gì?""Chỉ cần phu nhân hướng Trần đại nhân nói vè chuyện phu nhân của Qúy Đông Minh nháo phố cửa hàng"Trần phu nhân sửng sốt, đột nhiên cảm thấy việc này rất đơn giản, không khỏi ngoài ý muốn: "Chỉ việc này thôi sao?""Đúng vậy""Công tử yên tâm, mặc đù ta không nói cùng lão gia, lão gia cũng sẽ làm tốt công việc này. Lão gia làm quan chắc chắn sẽ không thiên vị một ai""Lời nói này của phu nhân, khiến cho tiểu sinh cũng an tâm hơn"Qúy Như Yên nở nụ cười, vỗ nhẹ bàn tay, Dao Quang lập tức tiến lên, từ trong lòng ngực lấy ra hai bình dược nhỏ, đưa đến tay Trần phu nhân, sau đó lại đứng về phía sau Qúy Như YênQúy Như Yên giải thích: "Bình màu trắng là dược hoàn, mỗi ngày uống một lần, liên tục dùng trong mười ngày, sau khi Trần đại nhân vào phòng, trước nửa canh giờ phải dùng bình dược màu hồng kia, tiếp tục tiến hành chuyện phòng the. Tháng sau, phu nhân liền có tin vui""Nếu như không có tin vui, ta như thế nào tìm công tử?""Tiếp tục đi đến hiệu thuốc bắc Phượng gia, đại phu sẽ chẩn mạch cho người"Trần phu nhân kích động không thôi: "Tạ ơn công tử, nếu như ta thực sự có con nối dõi, ta nhất định sẽ xem công tử là ân nhân, ngày sau nếu có cơ hội báo đáp, không phạm phải lương tâm, ta chắc chắn sẽ báo đáp công tử!""Phu nhân, cáo từ!""Tiểu Thúy, theo ta đưa công tử ra phủ"Qúy Như Yên nhanh chóng từ chối: "Phu nhân không thể, sợ rằng người ngoài sẽ chú ý"Trần phu nhân hiểu được ý tứ của hắn, chính mình trước nay đều ít ra ngoài, vạn nhất lúc công tử rời đi, làm cho người ta nhìn thấy, chắc chắn sẽ sinh ra thị phiDo dự một chút, nói Tiểu Thúy: "Kia... Tiểu Thúy, thay tao hảo hảo đưa công tử ra ngoài, không được chậm trễ!""Nô tỳ đã rõ, phu nhân yên tâm"Tiểu Thúy đưa Qúy Như Yên ra ngoài, đi đến cửa lớn, liền do dự hỏi một câu: "Công tử, không biết ta phải bồi bổ như thế nào?"Qúy Như Yên buồn cười, nhìn nàng một cái: "Không cần quá mức bồi bổ, hiện tại chính là mùa sơn dược, ngươi đến hiệu thuốc bắc mua một chút trở về, nấu cùng với cháo tiến hành bồi bổ cơ thể. Nếu như muốn có kết quả nhanh hơn, có thể nói đại phu kê một số đơn thuốc"Tiểu Thúy vui vẻ nói: "Tạ ơn công tử!""Tiểu Thúy tỷ tỷ không trách tiểu sinh đường đột sao? Tiểu sinh là nam tử thân thể..."Qúy Như Yên hướng Tiểu Thúy chớp mắt vài cái, dù sao loại sự tình này, là việc của nữ tử, cũng không thể nói cho người khác biếtTiểu Thúy quay về gương mặt tươi cười, cắt ngang lời nói: "Công tử là người tốt, nếu không có công tử hảo hảo nói rõ, nô tỳ cũng không thể tiếp tục chịu đựng lâu hơn. Công tử chính là một đại phu giỏi, như thế nào còn chấp nhặt chuyện này? Đại môn đã mở, thứ cho nô tỳ không thể đưa người xa hơn, chỉ có thể đứng ở trong này, công tử đi thong thả!""Tiểu Thúy tỷ tỷ, cáo từ!"Qúy Như Yên gật gật đầu, hướng nàng chắp tay, phong độ rời điDao Quang ở bên đi theo, khóe miệng có giậtCái gì gọi là vừa chiếm tiện nghi còn khoe mã, chính là tiểu thư nhà mình!

Thấy bộ dạng chủ tớ hai người như vậy, Qúy Như Yên mỉm cười, chuyện về Trần phu ngân, ngày đó nàng đi đến Hương
Sơn ước hẹn, sau làm cho Dao Quang thuận tiện đi đến Phượng gia hiệu
thuốc bắc điều tra Trân phu nhân, trong lòng liền nắm chắc có thể làm
cho nàng hoài thai nối dõi

Hơn nữa ở Ti U quốc, lời nói của quan chính là có đả kích rất lớn, làm
cho Qúy Đông Minh ở trong quan trường thân bại danh liệt, sống không
bằng chết, nhìn được lại không chiếm được, đây không phải là cách trả
thù tốt nhất sao?

"Ngân Diện công tử, nô tỳ cầu xin người chữa trị cho Trần phu nhân!"

Tiểu Thúy thấy Qúy Như Yên đứng ở nơi đó không nhúc nhích, vội vàng tiến lên quỳ gối trước mặt nàng, đau khổ cầu xin

Qúy Như Yên không có đỡ nàng dậy, người lại là tiến lên nhìn Trần phu nhân: "Không biết ý của Trần phu nhân thế nào?"

Trần phu nhân đang kích động lúc này đây bình tĩnh trở lại, lúc nói
chuyện vẫn là gắt gao nắm chặt tay, khăn lụa kia đã sớm thay đổi hình
dạng: "Không biết công tử muốn lão gia nhà ta làm việc gì?"

"Chỉ cần phu nhân hướng Trần đại nhân nói vè chuyện phu nhân của Qúy Đông Minh nháo phố cửa hàng"

Trần phu nhân sửng sốt, đột nhiên cảm thấy việc này rất đơn giản, không khỏi ngoài ý muốn: "Chỉ việc này thôi sao?"

"Đúng vậy"

"Công tử yên tâm, mặc đù ta không nói cùng lão gia, lão gia cũng sẽ làm
tốt công việc này. Lão gia làm quan chắc chắn sẽ không thiên vị một ai"

"Lời nói này của phu nhân, khiến cho tiểu sinh cũng an tâm hơn"

Qúy Như Yên nở nụ cười, vỗ nhẹ bàn tay, Dao Quang lập tức tiến lên, từ
trong lòng ngực lấy ra hai bình dược nhỏ, đưa đến tay Trần phu nhân, sau đó lại đứng về phía sau Qúy Như Yên

Qúy Như Yên giải thích: "Bình màu trắng là dược hoàn, mỗi ngày uống một
lần, liên tục dùng trong mười ngày, sau khi Trần đại nhân vào phòng,
trước nửa canh giờ phải dùng bình dược màu hồng kia, tiếp tục tiến hành
chuyện phòng the. Tháng sau, phu nhân liền có tin vui"

"Nếu như không có tin vui, ta như thế nào tìm công tử?"

"Tiếp tục đi đến hiệu thuốc bắc Phượng gia, đại phu sẽ chẩn mạch cho người"

Trần phu nhân kích động không thôi: "Tạ ơn công tử, nếu như ta thực sự
có con nối dõi, ta nhất định sẽ xem công tử là ân nhân, ngày sau nếu có
cơ hội báo đáp, không phạm phải lương tâm, ta chắc chắn sẽ báo đáp công
tử!"

"Phu nhân, cáo từ!"

"Tiểu Thúy, theo ta đưa công tử ra phủ"

Qúy Như Yên nhanh chóng từ chối: "Phu nhân không thể, sợ rằng người ngoài sẽ chú ý"

Trần phu nhân hiểu được ý tứ của hắn, chính mình trước nay đều ít ra
ngoài, vạn nhất lúc công tử rời đi, làm cho người ta nhìn thấy, chắc
chắn sẽ sinh ra thị phi

Do dự một chút, nói Tiểu Thúy: "Kia... Tiểu Thúy, thay tao hảo hảo đưa công tử ra ngoài, không được chậm trễ!"

"Nô tỳ đã rõ, phu nhân yên tâm"

Tiểu Thúy đưa Qúy Như Yên ra ngoài, đi đến cửa lớn, liền do dự hỏi một câu: "Công tử, không biết ta phải bồi bổ như thế nào?"

Qúy Như Yên buồn cười, nhìn nàng một cái: "Không cần quá mức bồi bổ,
hiện tại chính là mùa sơn dược, ngươi đến hiệu thuốc bắc mua một chút
trở về, nấu cùng với cháo tiến hành bồi bổ cơ thể. Nếu như muốn có kết
quả nhanh hơn, có thể nói đại phu kê một số đơn thuốc"

Tiểu Thúy vui vẻ nói: "Tạ ơn công tử!"

"Tiểu Thúy tỷ tỷ không trách tiểu sinh đường đột sao? Tiểu sinh là nam tử thân thể..."

Qúy Như Yên hướng Tiểu Thúy chớp mắt vài cái, dù sao loại sự tình này, là việc của nữ tử, cũng không thể nói cho người khác biết

Tiểu Thúy quay về gương mặt tươi cười, cắt ngang lời nói: "Công tử là
người tốt, nếu không có công tử hảo hảo nói rõ, nô tỳ cũng không thể
tiếp tục chịu đựng lâu hơn. Công tử chính là một đại phu giỏi, như thế
nào còn chấp nhặt chuyện này? Đại môn đã mở, thứ cho nô tỳ không thể đưa người xa hơn, chỉ có thể đứng ở trong này, công tử đi thong thả!"

"Tiểu Thúy tỷ tỷ, cáo từ!"

Qúy Như Yên gật gật đầu, hướng nàng chắp tay, phong độ rời đi

Dao Quang ở bên đi theo, khóe miệng có giật

Cái gì gọi là vừa chiếm tiện nghi còn khoe mã, chính là tiểu thư nhà mình!

Thần Y Quý Nữ: Cưng Chiều Thất Hoàng PhiTác giả: Lâu Tinh Ngâm LoạiTruyện Đông Phương, Truyện Lịch Sử, Truyện Xuyên KhôngĐêm khuya tịch mịch, bầu trời u ám, mưa to như muốn long trời nở đất, bên ngoài tiếng sấm không ngừng lớn. Mưa to tí tách thanh thúy rơi trên mái ngói, phát ra tiếng vang leng keng, bóng đêm cô tịch làm cho người ta khó chịu. Trong một gian phòng cách ly riêng biệt ở Quý phủ vật thắp sáng duy nhất chỉ vẻn vẹn một ngọn đèn nhỏ. Một cái thiếu phụ ngồi dựa lưng vào đầu giường, sắc mặt có chút tái nhợt. Tuy là gương mặt tái nhợt không có chút máu, nhưng dung nhan này vẫn là thập phần diễm lệ. Bên cạnh thiếu phụ còn có một nữ nhân tuổi tác không khác biệt là mấy, trên tay của nàng vẫn là đang ôm một tiểu hài tử vừa nãy mới được sinh ra. "Thanh Vị đem đứa nhỏ ôm đến cho ta" Thanh Vị lệ rơi đầy mặt: "Phu nhân, người vẫn là đừng nhìn đứa nhỏ này, đứa nhỏ này là một nữ nhi, lão gia căn bản sẽ không để ý đến nó" Thiếu phụ nghe vậy, ánh mắt sắc bén nhìn Thanh Thanh liếc mắt một cái: "Nói bậy! Chẳng lẽ bởi vì hắn không thèm để ý, ta có thể không để ý đến hài tử của chính mình sao? Ngươi nghĩ ta… Thấy bộ dạng chủ tớ hai người như vậy, Qúy Như Yên mỉm cười, chuyện về Trần phu ngân, ngày đó nàng đi đến Hương Sơn ước hẹn, sau làm cho Dao Quang thuận tiện đi đến Phượng gia hiệu thuốc bắc điều tra Trân phu nhân, trong lòng liền nắm chắc có thể làm cho nàng hoài thai nối dõiHơn nữa ở Ti U quốc, lời nói của quan chính là có đả kích rất lớn, làm cho Qúy Đông Minh ở trong quan trường thân bại danh liệt, sống không bằng chết, nhìn được lại không chiếm được, đây không phải là cách trả thù tốt nhất sao?"Ngân Diện công tử, nô tỳ cầu xin người chữa trị cho Trần phu nhân!"Tiểu Thúy thấy Qúy Như Yên đứng ở nơi đó không nhúc nhích, vội vàng tiến lên quỳ gối trước mặt nàng, đau khổ cầu xinQúy Như Yên không có đỡ nàng dậy, người lại là tiến lên nhìn Trần phu nhân: "Không biết ý của Trần phu nhân thế nào?"Trần phu nhân đang kích động lúc này đây bình tĩnh trở lại, lúc nói chuyện vẫn là gắt gao nắm chặt tay, khăn lụa kia đã sớm thay đổi hình dạng: "Không biết công tử muốn lão gia nhà ta làm việc gì?""Chỉ cần phu nhân hướng Trần đại nhân nói vè chuyện phu nhân của Qúy Đông Minh nháo phố cửa hàng"Trần phu nhân sửng sốt, đột nhiên cảm thấy việc này rất đơn giản, không khỏi ngoài ý muốn: "Chỉ việc này thôi sao?""Đúng vậy""Công tử yên tâm, mặc đù ta không nói cùng lão gia, lão gia cũng sẽ làm tốt công việc này. Lão gia làm quan chắc chắn sẽ không thiên vị một ai""Lời nói này của phu nhân, khiến cho tiểu sinh cũng an tâm hơn"Qúy Như Yên nở nụ cười, vỗ nhẹ bàn tay, Dao Quang lập tức tiến lên, từ trong lòng ngực lấy ra hai bình dược nhỏ, đưa đến tay Trần phu nhân, sau đó lại đứng về phía sau Qúy Như YênQúy Như Yên giải thích: "Bình màu trắng là dược hoàn, mỗi ngày uống một lần, liên tục dùng trong mười ngày, sau khi Trần đại nhân vào phòng, trước nửa canh giờ phải dùng bình dược màu hồng kia, tiếp tục tiến hành chuyện phòng the. Tháng sau, phu nhân liền có tin vui""Nếu như không có tin vui, ta như thế nào tìm công tử?""Tiếp tục đi đến hiệu thuốc bắc Phượng gia, đại phu sẽ chẩn mạch cho người"Trần phu nhân kích động không thôi: "Tạ ơn công tử, nếu như ta thực sự có con nối dõi, ta nhất định sẽ xem công tử là ân nhân, ngày sau nếu có cơ hội báo đáp, không phạm phải lương tâm, ta chắc chắn sẽ báo đáp công tử!""Phu nhân, cáo từ!""Tiểu Thúy, theo ta đưa công tử ra phủ"Qúy Như Yên nhanh chóng từ chối: "Phu nhân không thể, sợ rằng người ngoài sẽ chú ý"Trần phu nhân hiểu được ý tứ của hắn, chính mình trước nay đều ít ra ngoài, vạn nhất lúc công tử rời đi, làm cho người ta nhìn thấy, chắc chắn sẽ sinh ra thị phiDo dự một chút, nói Tiểu Thúy: "Kia... Tiểu Thúy, thay tao hảo hảo đưa công tử ra ngoài, không được chậm trễ!""Nô tỳ đã rõ, phu nhân yên tâm"Tiểu Thúy đưa Qúy Như Yên ra ngoài, đi đến cửa lớn, liền do dự hỏi một câu: "Công tử, không biết ta phải bồi bổ như thế nào?"Qúy Như Yên buồn cười, nhìn nàng một cái: "Không cần quá mức bồi bổ, hiện tại chính là mùa sơn dược, ngươi đến hiệu thuốc bắc mua một chút trở về, nấu cùng với cháo tiến hành bồi bổ cơ thể. Nếu như muốn có kết quả nhanh hơn, có thể nói đại phu kê một số đơn thuốc"Tiểu Thúy vui vẻ nói: "Tạ ơn công tử!""Tiểu Thúy tỷ tỷ không trách tiểu sinh đường đột sao? Tiểu sinh là nam tử thân thể..."Qúy Như Yên hướng Tiểu Thúy chớp mắt vài cái, dù sao loại sự tình này, là việc của nữ tử, cũng không thể nói cho người khác biếtTiểu Thúy quay về gương mặt tươi cười, cắt ngang lời nói: "Công tử là người tốt, nếu không có công tử hảo hảo nói rõ, nô tỳ cũng không thể tiếp tục chịu đựng lâu hơn. Công tử chính là một đại phu giỏi, như thế nào còn chấp nhặt chuyện này? Đại môn đã mở, thứ cho nô tỳ không thể đưa người xa hơn, chỉ có thể đứng ở trong này, công tử đi thong thả!""Tiểu Thúy tỷ tỷ, cáo từ!"Qúy Như Yên gật gật đầu, hướng nàng chắp tay, phong độ rời điDao Quang ở bên đi theo, khóe miệng có giậtCái gì gọi là vừa chiếm tiện nghi còn khoe mã, chính là tiểu thư nhà mình!

Chương 137: Tặng dược trao đổi