CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 1215
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1215Đồng Thiên Tường ngây người, sau đó mất tự nhiên lắc đầu: “Quên rồi, chắc là cũng rất lâu?”“Đúng vậy, rất lâu rồi. Người thức thời mới là trang tuấn kiệt. Có một vài ân oán, nên hóa giải thì hơn!”Trên mặt Vương Nhất mang ý cười nhạt, đột nhiên hỏi: “Có hứng thú làm phụ tá của Đồng Yên Nhiên không? Cùng nhau xử lý nhà họ Đồng?”Ầm!Lời này vừa thốt ra, Đồng Thiên Tường chỉ cảm thấy máu nóng trong người mình sôi trào, mặt lập tức trở nên nghiêm túc.Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ ở phía sau. Dưới tình huống này, Vương Nhất dám nói ra loại câu như vậy, chứng tỏ trước nay anh không coi Đồng Kiệt ra gì.“Tôi bằng lòng.”Anh ta không hề do dự đồng ý.“Được, bây giờ anh chính là gia chủ thứ hai nhà họ Đồng, phụ tá của Đồng Yên Nhiên.”Vẻ mặt của Đồng Kiệt lập tức trở nên u ám, biểu cảm dữ tợn.“Các người… coi thường sự tồn tại của ta à?”Ông ta hét lên một tiếng: “Lão Hồng, tôi thay đổi ý kiến rồi, giết hết tất cả đám người ở đây, trừ con gái tôi!”“Rõ, gia chủ.”Lão Hồng mặt không cảm xúc đi đến chỗ đám người Vương Nhất.Nếu nhìn kỹ, mỗi bước ông ta đi, trên mặt đất đều sẽ xuất hiện một cái hố nhỏ.Lãnh Nhan biểu cảm nghiêm túc, không ngờ Lão Hồng lại luyện được nội kình như vậy!Thế nhưng, Vương Nhất vẫn rất điềm nhiên, không hề nhúc nhích.“Lão Hồng ra tay, trước nay chưa từng thất bại, ngài Vương có thể cầm cự được không?”Lúc này, trái tim của Đồng Yên Nhiên và Đồng Thiên Tường đập bình bịch, mặt vô cùng căng thẳng.Nhưng đúng lúc này, Vương Nhất cuối cùng cũng cử động, sải bước lên phía trước.Khẽ thở dài.“Tôi vốn mặc kệ sự đời, sao có thể phân cao thấp với loài sâu loài kiến chứ.”“Hừ, khoe khoang tỏ vẻ!”Lão Hồng cười lạnh một tiếng, đấm mạnh vào trước mặt Vương Nhất.Cú đấm này dùng hết sức, gió bốn phía nổi lên, nội kình cuộn trào mãnh liệt.Lúc này, Vương Nhất chỉ tiện thể thò một tay ra, mở rộng năm ngón tay.Bốp!Một giây sau, cú đấm đầy nội lực của lão Hồng lại giống như Tụ Lý Càn Khôn, bị Vương Nhất tiện thể nắm trong lòng bàn tay.“Gì cơ?”“Không thể nào!”Ngay sau đó, cho dù là Đồng Yên Nhiên, Đồng Thiên Tường, hay là Đồng Kiệt đều vô cùng kinh ngạc, nói không được nửa câu.
CHƯƠNG 1215
Đồng Thiên Tường ngây người, sau đó mất tự nhiên lắc đầu: “Quên rồi, chắc là cũng rất lâu?”
“Đúng vậy, rất lâu rồi. Người thức thời mới là trang tuấn kiệt. Có một vài ân oán, nên hóa giải thì hơn!”
Trên mặt Vương Nhất mang ý cười nhạt, đột nhiên hỏi: “Có hứng thú làm phụ tá của Đồng Yên Nhiên không? Cùng nhau xử lý nhà họ Đồng?”
Ầm!
Lời này vừa thốt ra, Đồng Thiên Tường chỉ cảm thấy máu nóng trong người mình sôi trào, mặt lập tức trở nên nghiêm túc.
Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ ở phía sau. Dưới tình huống này, Vương Nhất dám nói ra loại câu như vậy, chứng tỏ trước nay anh không coi Đồng Kiệt ra gì.
“Tôi bằng lòng.”
Anh ta không hề do dự đồng ý.
“Được, bây giờ anh chính là gia chủ thứ hai nhà họ Đồng, phụ tá của Đồng Yên Nhiên.”
Vẻ mặt của Đồng Kiệt lập tức trở nên u ám, biểu cảm dữ tợn.
“Các người… coi thường sự tồn tại của ta à?”
Ông ta hét lên một tiếng: “Lão Hồng, tôi thay đổi ý kiến rồi, giết hết tất cả đám người ở đây, trừ con gái tôi!”
“Rõ, gia chủ.”
Lão Hồng mặt không cảm xúc đi đến chỗ đám người Vương Nhất.
Nếu nhìn kỹ, mỗi bước ông ta đi, trên mặt đất đều sẽ xuất hiện một cái hố nhỏ.
Lãnh Nhan biểu cảm nghiêm túc, không ngờ Lão Hồng lại luyện được nội kình như vậy!
Thế nhưng, Vương Nhất vẫn rất điềm nhiên, không hề nhúc nhích.
“Lão Hồng ra tay, trước nay chưa từng thất bại, ngài Vương có thể cầm cự được không?”
Lúc này, trái tim của Đồng Yên Nhiên và Đồng Thiên Tường đập bình bịch, mặt vô cùng căng thẳng.
Nhưng đúng lúc này, Vương Nhất cuối cùng cũng cử động, sải bước lên phía trước.
Khẽ thở dài.
“Tôi vốn mặc kệ sự đời, sao có thể phân cao thấp với loài sâu loài kiến chứ.”
“Hừ, khoe khoang tỏ vẻ!”
Lão Hồng cười lạnh một tiếng, đấm mạnh vào trước mặt Vương Nhất.
Cú đấm này dùng hết sức, gió bốn phía nổi lên, nội kình cuộn trào mãnh liệt.
Lúc này, Vương Nhất chỉ tiện thể thò một tay ra, mở rộng năm ngón tay.
Bốp!
Một giây sau, cú đấm đầy nội lực của lão Hồng lại giống như Tụ Lý Càn Khôn, bị Vương Nhất tiện thể nắm trong lòng bàn tay.
“Gì cơ?”
“Không thể nào!”
Ngay sau đó, cho dù là Đồng Yên Nhiên, Đồng Thiên Tường, hay là Đồng Kiệt đều vô cùng kinh ngạc, nói không được nửa câu.
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1215Đồng Thiên Tường ngây người, sau đó mất tự nhiên lắc đầu: “Quên rồi, chắc là cũng rất lâu?”“Đúng vậy, rất lâu rồi. Người thức thời mới là trang tuấn kiệt. Có một vài ân oán, nên hóa giải thì hơn!”Trên mặt Vương Nhất mang ý cười nhạt, đột nhiên hỏi: “Có hứng thú làm phụ tá của Đồng Yên Nhiên không? Cùng nhau xử lý nhà họ Đồng?”Ầm!Lời này vừa thốt ra, Đồng Thiên Tường chỉ cảm thấy máu nóng trong người mình sôi trào, mặt lập tức trở nên nghiêm túc.Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ ở phía sau. Dưới tình huống này, Vương Nhất dám nói ra loại câu như vậy, chứng tỏ trước nay anh không coi Đồng Kiệt ra gì.“Tôi bằng lòng.”Anh ta không hề do dự đồng ý.“Được, bây giờ anh chính là gia chủ thứ hai nhà họ Đồng, phụ tá của Đồng Yên Nhiên.”Vẻ mặt của Đồng Kiệt lập tức trở nên u ám, biểu cảm dữ tợn.“Các người… coi thường sự tồn tại của ta à?”Ông ta hét lên một tiếng: “Lão Hồng, tôi thay đổi ý kiến rồi, giết hết tất cả đám người ở đây, trừ con gái tôi!”“Rõ, gia chủ.”Lão Hồng mặt không cảm xúc đi đến chỗ đám người Vương Nhất.Nếu nhìn kỹ, mỗi bước ông ta đi, trên mặt đất đều sẽ xuất hiện một cái hố nhỏ.Lãnh Nhan biểu cảm nghiêm túc, không ngờ Lão Hồng lại luyện được nội kình như vậy!Thế nhưng, Vương Nhất vẫn rất điềm nhiên, không hề nhúc nhích.“Lão Hồng ra tay, trước nay chưa từng thất bại, ngài Vương có thể cầm cự được không?”Lúc này, trái tim của Đồng Yên Nhiên và Đồng Thiên Tường đập bình bịch, mặt vô cùng căng thẳng.Nhưng đúng lúc này, Vương Nhất cuối cùng cũng cử động, sải bước lên phía trước.Khẽ thở dài.“Tôi vốn mặc kệ sự đời, sao có thể phân cao thấp với loài sâu loài kiến chứ.”“Hừ, khoe khoang tỏ vẻ!”Lão Hồng cười lạnh một tiếng, đấm mạnh vào trước mặt Vương Nhất.Cú đấm này dùng hết sức, gió bốn phía nổi lên, nội kình cuộn trào mãnh liệt.Lúc này, Vương Nhất chỉ tiện thể thò một tay ra, mở rộng năm ngón tay.Bốp!Một giây sau, cú đấm đầy nội lực của lão Hồng lại giống như Tụ Lý Càn Khôn, bị Vương Nhất tiện thể nắm trong lòng bàn tay.“Gì cơ?”“Không thể nào!”Ngay sau đó, cho dù là Đồng Yên Nhiên, Đồng Thiên Tường, hay là Đồng Kiệt đều vô cùng kinh ngạc, nói không được nửa câu.