CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 1240
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1240“Ngài là Y si đại nhân nổi tiếng khắp nước H ư?!”Kim Thành Phong càng thêm cung kính.Y si cười mà không nói, chỉ hỏi: “Bệnh nhân ở đâu?”Kim Thành Phong vội dẫn đường: “Mời đi theo tôi!”Thang máy đi thẳng tới tầng 10, Kim Thành Phong đẩy một cánh cửa ra: “Ông nội, anh Vương và ngài Y si đến rồi.”Bụp!Sau đó thì lao ra một bóng người, tuy không bẩn thỉu giống như trước đó, nhưng mặt mày cũng già nua, chính là Kim Tuân.Ông ta túm chặt tay của Y si: “Ngài Y si, ngài cuối cùng cũng đến rồi!”Y si không nhúc nhích, mà nhìn sang Vương Nhất.Mọi người biết, có cứu Kim Thành Vũ và Kim Thanh Vân hay không, là chuyện một câu nói của Vương Nhất.Vương Nhất không lên tiếng, chỉ nhìn sang hai chiếc giường bệnh trong phòng bệnh.Bên trên có hai người trẻ tuổi đang nằm, một người là Kim Thành Vũ một người là Kim Thanh Vân.Một lát sau, anh khẽ thở dài.“Dựa theo tấm lòng bác sĩ của ông mà làm đi, chữa khỏi cho Kim Thành Vũ và Kim Thanh Vân, tôi và nhà họ Kim không còn dây dưa gì nữa!”Bụp!Kim Thành Phong và Kim Tuân cùng lúc quỳ hai gối xuống đất, hai mắt đỏ hoe nói: “Cảm ơn anh Vương/cậu Vương không tính toán chuyện cũ, ra tay cứu giúp!”Vương Nhất không nói gì, chỉ cười khổ một tiếng.Không tính toán chuyện cũ ư?Có lẽ ở trong mắt của Kim Tuân, Kim Thành Phong, anh không tính toán chuyện cũ, ra tay cứu giúp, nhưng theo anh thấy, chỉ là anh muốn cho một dấu chấm hết của đoạn ân oán này mà thôi.5 năm trước, hôn duyên của nhà họ Kim và nhà họ Lý đã tổn hại tới rất nhiều người, dính dáng tới rất nhiều thù hận.Oan oan tương báo tới khi nào chứ?Vương Nhất không phải thánh nhân, mà là anh thật sự mệt rồi.Ba tiếng sau, Y si mặt mày mệt mỏi từ trong phòng bệnh đi ra, Kim Tuân và Kim Thành Phong lập tức đi tới.“Ngài Y si, tình hình như nào rồi?”Y si lau mồ hôi trên trán, khẽ mỉm cười, chỉ có 6 từ.“May mắn không nhục sứ mệnh!”Kim Tuân và Kim Thành Phong nhìn nhau, vẻ mặt của hai người rất vui mừng.“Tốt quá rồi!”
CHƯƠNG 1240
“Ngài là Y si đại nhân nổi tiếng khắp nước H ư?!”
Kim Thành Phong càng thêm cung kính.
Y si cười mà không nói, chỉ hỏi: “Bệnh nhân ở đâu?”
Kim Thành Phong vội dẫn đường: “Mời đi theo tôi!”
Thang máy đi thẳng tới tầng 10, Kim Thành Phong đẩy một cánh cửa ra: “Ông nội, anh Vương và ngài Y si đến rồi.”
Bụp!
Sau đó thì lao ra một bóng người, tuy không bẩn thỉu giống như trước đó, nhưng mặt mày cũng già nua, chính là Kim Tuân.
Ông ta túm chặt tay của Y si: “Ngài Y si, ngài cuối cùng cũng đến rồi!”
Y si không nhúc nhích, mà nhìn sang Vương Nhất.
Mọi người biết, có cứu Kim Thành Vũ và Kim Thanh Vân hay không, là chuyện một câu nói của Vương Nhất.
Vương Nhất không lên tiếng, chỉ nhìn sang hai chiếc giường bệnh trong phòng bệnh.
Bên trên có hai người trẻ tuổi đang nằm, một người là Kim Thành Vũ một người là Kim Thanh Vân.
Một lát sau, anh khẽ thở dài.
“Dựa theo tấm lòng bác sĩ của ông mà làm đi, chữa khỏi cho Kim Thành Vũ và Kim Thanh Vân, tôi và nhà họ Kim không còn dây dưa gì nữa!”
Bụp!
Kim Thành Phong và Kim Tuân cùng lúc quỳ hai gối xuống đất, hai mắt đỏ hoe nói: “Cảm ơn anh Vương/cậu Vương không tính toán chuyện cũ, ra tay cứu giúp!”
Vương Nhất không nói gì, chỉ cười khổ một tiếng.
Không tính toán chuyện cũ ư?
Có lẽ ở trong mắt của Kim Tuân, Kim Thành Phong, anh không tính toán chuyện cũ, ra tay cứu giúp, nhưng theo anh thấy, chỉ là anh muốn cho một dấu chấm hết của đoạn ân oán này mà thôi.
5 năm trước, hôn duyên của nhà họ Kim và nhà họ Lý đã tổn hại tới rất nhiều người, dính dáng tới rất nhiều thù hận.
Oan oan tương báo tới khi nào chứ?
Vương Nhất không phải thánh nhân, mà là anh thật sự mệt rồi.
Ba tiếng sau, Y si mặt mày mệt mỏi từ trong phòng bệnh đi ra, Kim Tuân và Kim Thành Phong lập tức đi tới.
“Ngài Y si, tình hình như nào rồi?”
Y si lau mồ hôi trên trán, khẽ mỉm cười, chỉ có 6 từ.
“May mắn không nhục sứ mệnh!”
Kim Tuân và Kim Thành Phong nhìn nhau, vẻ mặt của hai người rất vui mừng.
“Tốt quá rồi!”
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1240“Ngài là Y si đại nhân nổi tiếng khắp nước H ư?!”Kim Thành Phong càng thêm cung kính.Y si cười mà không nói, chỉ hỏi: “Bệnh nhân ở đâu?”Kim Thành Phong vội dẫn đường: “Mời đi theo tôi!”Thang máy đi thẳng tới tầng 10, Kim Thành Phong đẩy một cánh cửa ra: “Ông nội, anh Vương và ngài Y si đến rồi.”Bụp!Sau đó thì lao ra một bóng người, tuy không bẩn thỉu giống như trước đó, nhưng mặt mày cũng già nua, chính là Kim Tuân.Ông ta túm chặt tay của Y si: “Ngài Y si, ngài cuối cùng cũng đến rồi!”Y si không nhúc nhích, mà nhìn sang Vương Nhất.Mọi người biết, có cứu Kim Thành Vũ và Kim Thanh Vân hay không, là chuyện một câu nói của Vương Nhất.Vương Nhất không lên tiếng, chỉ nhìn sang hai chiếc giường bệnh trong phòng bệnh.Bên trên có hai người trẻ tuổi đang nằm, một người là Kim Thành Vũ một người là Kim Thanh Vân.Một lát sau, anh khẽ thở dài.“Dựa theo tấm lòng bác sĩ của ông mà làm đi, chữa khỏi cho Kim Thành Vũ và Kim Thanh Vân, tôi và nhà họ Kim không còn dây dưa gì nữa!”Bụp!Kim Thành Phong và Kim Tuân cùng lúc quỳ hai gối xuống đất, hai mắt đỏ hoe nói: “Cảm ơn anh Vương/cậu Vương không tính toán chuyện cũ, ra tay cứu giúp!”Vương Nhất không nói gì, chỉ cười khổ một tiếng.Không tính toán chuyện cũ ư?Có lẽ ở trong mắt của Kim Tuân, Kim Thành Phong, anh không tính toán chuyện cũ, ra tay cứu giúp, nhưng theo anh thấy, chỉ là anh muốn cho một dấu chấm hết của đoạn ân oán này mà thôi.5 năm trước, hôn duyên của nhà họ Kim và nhà họ Lý đã tổn hại tới rất nhiều người, dính dáng tới rất nhiều thù hận.Oan oan tương báo tới khi nào chứ?Vương Nhất không phải thánh nhân, mà là anh thật sự mệt rồi.Ba tiếng sau, Y si mặt mày mệt mỏi từ trong phòng bệnh đi ra, Kim Tuân và Kim Thành Phong lập tức đi tới.“Ngài Y si, tình hình như nào rồi?”Y si lau mồ hôi trên trán, khẽ mỉm cười, chỉ có 6 từ.“May mắn không nhục sứ mệnh!”Kim Tuân và Kim Thành Phong nhìn nhau, vẻ mặt của hai người rất vui mừng.“Tốt quá rồi!”