Đêm khuya tịch mịch, bầu trời u ám, mưa to như muốn long trời nở đất, bên ngoài tiếng sấm không ngừng lớn. Mưa to tí tách thanh thúy rơi trên mái ngói, phát ra tiếng vang leng keng, bóng đêm cô tịch làm cho người ta khó chịu. Trong một gian phòng cách ly riêng biệt ở Quý phủ vật thắp sáng duy nhất chỉ vẻn vẹn một ngọn đèn nhỏ. Một cái thiếu phụ ngồi dựa lưng vào đầu giường, sắc mặt có chút tái nhợt. Tuy là gương mặt tái nhợt không có chút máu, nhưng dung nhan này vẫn là thập phần diễm lệ. Bên cạnh thiếu phụ còn có một nữ nhân tuổi tác không khác biệt là mấy, trên tay của nàng vẫn là đang ôm một tiểu hài tử vừa nãy mới được sinh ra. "Thanh Vị đem đứa nhỏ ôm đến cho ta" Thanh Vị lệ rơi đầy mặt: "Phu nhân, người vẫn là đừng nhìn đứa nhỏ này, đứa nhỏ này là một nữ nhi, lão gia căn bản sẽ không để ý đến nó" Thiếu phụ nghe vậy, ánh mắt sắc bén nhìn Thanh Thanh liếc mắt một cái: "Nói bậy! Chẳng lẽ bởi vì hắn không thèm để ý, ta có thể không để ý đến hài tử của chính mình sao? Ngươi nghĩ ta…
Chương 233: Bức độc
Thần Y Quý Nữ: Cưng Chiều Thất Hoàng PhiTác giả: Lâu Tinh Ngâm LoạiTruyện Đông Phương, Truyện Lịch Sử, Truyện Xuyên KhôngĐêm khuya tịch mịch, bầu trời u ám, mưa to như muốn long trời nở đất, bên ngoài tiếng sấm không ngừng lớn. Mưa to tí tách thanh thúy rơi trên mái ngói, phát ra tiếng vang leng keng, bóng đêm cô tịch làm cho người ta khó chịu. Trong một gian phòng cách ly riêng biệt ở Quý phủ vật thắp sáng duy nhất chỉ vẻn vẹn một ngọn đèn nhỏ. Một cái thiếu phụ ngồi dựa lưng vào đầu giường, sắc mặt có chút tái nhợt. Tuy là gương mặt tái nhợt không có chút máu, nhưng dung nhan này vẫn là thập phần diễm lệ. Bên cạnh thiếu phụ còn có một nữ nhân tuổi tác không khác biệt là mấy, trên tay của nàng vẫn là đang ôm một tiểu hài tử vừa nãy mới được sinh ra. "Thanh Vị đem đứa nhỏ ôm đến cho ta" Thanh Vị lệ rơi đầy mặt: "Phu nhân, người vẫn là đừng nhìn đứa nhỏ này, đứa nhỏ này là một nữ nhi, lão gia căn bản sẽ không để ý đến nó" Thiếu phụ nghe vậy, ánh mắt sắc bén nhìn Thanh Thanh liếc mắt một cái: "Nói bậy! Chẳng lẽ bởi vì hắn không thèm để ý, ta có thể không để ý đến hài tử của chính mình sao? Ngươi nghĩ ta… "Vương gia khách khí rồi, chuyện Kính An Hậu phủ năm đó, ngay cả thánh thượng cũng bất lực, bởi vì ngươi đó đã sớm làm tốt chuyện huyết tẩy An Hậu phủ. Bằng không, tại sao thánh thượng còn chưa hạ chỉ, Kính An Hậu một người đã không còn sống?"Tĩnh phi nghĩ đến chuyện xưa, chỉ cảm thấy trong lòng như có khối đá đè nặng, không thở đượcPhụ mẫu song thân chết thảm, ngay cả đại tẩu vừa sinh cũng không thaTừ hoàng cung đến Kính An Tự, thánh thượng cho phép nàng lặng lẽ trở về Kính An Hậu phủ, nhìn dưới mặt đất kia máu chảy thành sông, thi thể chất như núi, làm cho nàng bi thống không thôiTừ lúc đó, nàng liền thề, tuyệt không cam nguyện chết, nàng nhất định phải chính tay đâm cừu nhân, không thể làm những người của An Hậu phủ dưới cửu tuyền kia chết oan uổng đượcTuy rằng dưới mật thất không có ánh mặt trời, nhưng là vẫn thập phần thoáng khí: "Tĩnh phi nương nương, thời gian không còn nhiều, ta phải đem độc tố trong người người bức ra, mới có thể cho người ở lễ bái nguyệt gặp người khác""Các người trước đừng vội, ta sẽ sai người coi chừng nơi này, không để người ngoài đến làm phiền"Yến vương vội vã nóiQúy Như Yên lắc lắc đầu: "Nghĩa phụ, không cần phải sai hạ nhân đến coi chừng. Khác thường sẽ khiến người khác chú ý. Cửu hoàng tử ở Yến vương phủ đã khiến người khác chú ý, nơi này có người coi chừng sẽ không ổn. Vẫn là nên như thường mà làm""Chính là...""Vương gia, cứ theo lời Như Yên đứa nhỏ này đi""Kia, được rồi. Có chuyện gì cứ sai người gọi ta, ta sẽ đến ngay"Yến vương thỏa hiệp, nói xong xoay người rời điQúy Như Yên một thân nội lực toát ra bên ngoài, nội lực hòa làm đấu khí, đấu khí mang theo ánh sáng thiển thanh, làm cho dung mạo của nàng lúc này như là một tiên nữ hạ phàmTĩnh phi thất thần nhìn đấu khí sắc thiển thanh kia, không khỏi kinh hô ra tiếng: "Này, điều này sao có thể? Đây là cảnh giới võ thần sao?"Qúy Như Yên gật gật đầu: "Đúng vậy, thời gian trước ta đã đột phá. Hiểu được quy luật, thêm vận may nên mới tấn chức. Hiện nay người cứ tin tưởng, ta có khả năng lo cho người chu toàn"Tĩnh phi thở dài một hơi: "Đứa nhỏ, ngươi thật là một vũ kỹ thiên tài""Ta không phải thiên tài, ta chỉ là mỗi ngày chăm chỉ tập võ, cho dù mệt mỏi đến đâu cũng quả quyết không dừng lại. Không tiến lên sẽ bị thụt lùi, đạo lý này của sư huynh ta đã lĩnh hội rất tốt. Nếu muốn vĩnh viễn đứng ở chỗ cao, phải đánh bại lười biếng của chính mình, mới có thể làm cho mình cực mạnh"Tĩnh phi nghe câu nói kế tiếp liên tục gật gật đầu: "Tĩnh phi nương nương thỉnh người cởi bỏ xiêm y, quay lưng về phía tôi"Tĩnh phi giống như một con dối gỗ, động tác cứng ngắc cởi bỏ xiêm yĐiều nàng không biết chính là, Qúy Như Yên đã thôi miên nàng, cho nên nàng mới có thể ngoan ngoãn nghe theo lời của Qúy Như YênThời gian từng khắc từng khắc một trôi quaQúy Như Yên truyền nội lực cho Tĩnh phi, cũng theo tầng thiên thanh quang mang biến thành màu trắng, đến cuối cùng biến thành hư vôThời điểm nàng thu hồi hai tay mình, sắc mặt tái nhợt vô lực, mồ hôi trên trán như trân châu chảy xuốngĐỡ Tĩnh phi nằm xuống, thay cho nàng quần áo tử tế, Qúy Như Yên lúc này mới hiểu thế nào là thoát lựcVương tay trái, hoa sen vàng thản nhiên hiện ra trong lòng bàn tay. Qúy Như Yên lắc mình tiến vào không gian, trực tiếp đi đến hồ nước, cả người nhảy xuống hồ
"Vương gia khách khí rồi, chuyện Kính An
Hậu phủ năm đó, ngay cả thánh thượng cũng bất lực, bởi vì ngươi đó đã
sớm làm tốt chuyện huyết tẩy An Hậu phủ. Bằng không, tại sao thánh
thượng còn chưa hạ chỉ, Kính An Hậu một người đã không còn sống?"
Tĩnh phi nghĩ đến chuyện xưa, chỉ cảm thấy trong lòng như có khối đá đè nặng, không thở được
Phụ mẫu song thân chết thảm, ngay cả đại tẩu vừa sinh cũng không tha
Từ hoàng cung đến Kính An Tự, thánh thượng cho phép nàng lặng lẽ trở về
Kính An Hậu phủ, nhìn dưới mặt đất kia máu chảy thành sông, thi thể chất như núi, làm cho nàng bi thống không thôi
Từ lúc đó, nàng liền thề, tuyệt không cam nguyện chết, nàng nhất định
phải chính tay đâm cừu nhân, không thể làm những người của An Hậu phủ
dưới cửu tuyền kia chết oan uổng được
Tuy rằng dưới mật thất không có ánh mặt trời, nhưng là vẫn thập phần
thoáng khí: "Tĩnh phi nương nương, thời gian không còn nhiều, ta phải
đem độc tố trong người người bức ra, mới có thể cho người ở lễ bái
nguyệt gặp người khác"
"Các người trước đừng vội, ta sẽ sai người coi chừng nơi này, không để người ngoài đến làm phiền"
Yến vương vội vã nói
Qúy Như Yên lắc lắc đầu: "Nghĩa phụ, không cần phải sai hạ nhân đến coi
chừng. Khác thường sẽ khiến người khác chú ý. Cửu hoàng tử ở Yến vương
phủ đã khiến người khác chú ý, nơi này có người coi chừng sẽ không ổn.
Vẫn là nên như thường mà làm"
"Chính là..."
"Vương gia, cứ theo lời Như Yên đứa nhỏ này đi"
"Kia, được rồi. Có chuyện gì cứ sai người gọi ta, ta sẽ đến ngay"
Yến vương thỏa hiệp, nói xong xoay người rời đi
Qúy Như Yên một thân nội lực toát ra bên ngoài, nội lực hòa làm đấu khí, đấu khí mang theo ánh sáng thiển thanh, làm cho dung mạo của nàng lúc
này như là một tiên nữ hạ phàm
Tĩnh phi thất thần nhìn đấu khí sắc thiển thanh kia, không khỏi kinh hô
ra tiếng: "Này, điều này sao có thể? Đây là cảnh giới võ thần sao?"
Qúy Như Yên gật gật đầu: "Đúng vậy, thời gian trước ta đã đột phá. Hiểu
được quy luật, thêm vận may nên mới tấn chức. Hiện nay người cứ tin
tưởng, ta có khả năng lo cho người chu toàn"
Tĩnh phi thở dài một hơi: "Đứa nhỏ, ngươi thật là một vũ kỹ thiên tài"
"Ta không phải thiên tài, ta chỉ là mỗi ngày chăm chỉ tập võ, cho dù mệt mỏi đến đâu cũng quả quyết không dừng lại. Không tiến lên sẽ bị thụt
lùi, đạo lý này của sư huynh ta đã lĩnh hội rất tốt. Nếu muốn vĩnh viễn
đứng ở chỗ cao, phải đánh bại lười biếng của chính mình, mới có thể làm
cho mình cực mạnh"
Tĩnh phi nghe câu nói kế tiếp liên tục gật gật đầu: "Tĩnh phi nương nương thỉnh người cởi bỏ xiêm y, quay lưng về phía tôi"
Tĩnh phi giống như một con dối gỗ, động tác cứng ngắc cởi bỏ xiêm y
Điều nàng không biết chính là, Qúy Như Yên đã thôi miên nàng, cho nên nàng mới có thể ngoan ngoãn nghe theo lời của Qúy Như Yên
Thời gian từng khắc từng khắc một trôi qua
Qúy Như Yên truyền nội lực cho Tĩnh phi, cũng theo tầng thiên thanh
quang mang biến thành màu trắng, đến cuối cùng biến thành hư vô
Thời điểm nàng thu hồi hai tay mình, sắc mặt tái nhợt vô lực, mồ hôi trên trán như trân châu chảy xuống
Đỡ Tĩnh phi nằm xuống, thay cho nàng quần áo tử tế, Qúy Như Yên lúc này mới hiểu thế nào là thoát lực
Vương tay trái, hoa sen vàng thản nhiên hiện ra trong lòng bàn tay. Qúy
Như Yên lắc mình tiến vào không gian, trực tiếp đi đến hồ nước, cả người nhảy xuống hồ
Thần Y Quý Nữ: Cưng Chiều Thất Hoàng PhiTác giả: Lâu Tinh Ngâm LoạiTruyện Đông Phương, Truyện Lịch Sử, Truyện Xuyên KhôngĐêm khuya tịch mịch, bầu trời u ám, mưa to như muốn long trời nở đất, bên ngoài tiếng sấm không ngừng lớn. Mưa to tí tách thanh thúy rơi trên mái ngói, phát ra tiếng vang leng keng, bóng đêm cô tịch làm cho người ta khó chịu. Trong một gian phòng cách ly riêng biệt ở Quý phủ vật thắp sáng duy nhất chỉ vẻn vẹn một ngọn đèn nhỏ. Một cái thiếu phụ ngồi dựa lưng vào đầu giường, sắc mặt có chút tái nhợt. Tuy là gương mặt tái nhợt không có chút máu, nhưng dung nhan này vẫn là thập phần diễm lệ. Bên cạnh thiếu phụ còn có một nữ nhân tuổi tác không khác biệt là mấy, trên tay của nàng vẫn là đang ôm một tiểu hài tử vừa nãy mới được sinh ra. "Thanh Vị đem đứa nhỏ ôm đến cho ta" Thanh Vị lệ rơi đầy mặt: "Phu nhân, người vẫn là đừng nhìn đứa nhỏ này, đứa nhỏ này là một nữ nhi, lão gia căn bản sẽ không để ý đến nó" Thiếu phụ nghe vậy, ánh mắt sắc bén nhìn Thanh Thanh liếc mắt một cái: "Nói bậy! Chẳng lẽ bởi vì hắn không thèm để ý, ta có thể không để ý đến hài tử của chính mình sao? Ngươi nghĩ ta… "Vương gia khách khí rồi, chuyện Kính An Hậu phủ năm đó, ngay cả thánh thượng cũng bất lực, bởi vì ngươi đó đã sớm làm tốt chuyện huyết tẩy An Hậu phủ. Bằng không, tại sao thánh thượng còn chưa hạ chỉ, Kính An Hậu một người đã không còn sống?"Tĩnh phi nghĩ đến chuyện xưa, chỉ cảm thấy trong lòng như có khối đá đè nặng, không thở đượcPhụ mẫu song thân chết thảm, ngay cả đại tẩu vừa sinh cũng không thaTừ hoàng cung đến Kính An Tự, thánh thượng cho phép nàng lặng lẽ trở về Kính An Hậu phủ, nhìn dưới mặt đất kia máu chảy thành sông, thi thể chất như núi, làm cho nàng bi thống không thôiTừ lúc đó, nàng liền thề, tuyệt không cam nguyện chết, nàng nhất định phải chính tay đâm cừu nhân, không thể làm những người của An Hậu phủ dưới cửu tuyền kia chết oan uổng đượcTuy rằng dưới mật thất không có ánh mặt trời, nhưng là vẫn thập phần thoáng khí: "Tĩnh phi nương nương, thời gian không còn nhiều, ta phải đem độc tố trong người người bức ra, mới có thể cho người ở lễ bái nguyệt gặp người khác""Các người trước đừng vội, ta sẽ sai người coi chừng nơi này, không để người ngoài đến làm phiền"Yến vương vội vã nóiQúy Như Yên lắc lắc đầu: "Nghĩa phụ, không cần phải sai hạ nhân đến coi chừng. Khác thường sẽ khiến người khác chú ý. Cửu hoàng tử ở Yến vương phủ đã khiến người khác chú ý, nơi này có người coi chừng sẽ không ổn. Vẫn là nên như thường mà làm""Chính là...""Vương gia, cứ theo lời Như Yên đứa nhỏ này đi""Kia, được rồi. Có chuyện gì cứ sai người gọi ta, ta sẽ đến ngay"Yến vương thỏa hiệp, nói xong xoay người rời điQúy Như Yên một thân nội lực toát ra bên ngoài, nội lực hòa làm đấu khí, đấu khí mang theo ánh sáng thiển thanh, làm cho dung mạo của nàng lúc này như là một tiên nữ hạ phàmTĩnh phi thất thần nhìn đấu khí sắc thiển thanh kia, không khỏi kinh hô ra tiếng: "Này, điều này sao có thể? Đây là cảnh giới võ thần sao?"Qúy Như Yên gật gật đầu: "Đúng vậy, thời gian trước ta đã đột phá. Hiểu được quy luật, thêm vận may nên mới tấn chức. Hiện nay người cứ tin tưởng, ta có khả năng lo cho người chu toàn"Tĩnh phi thở dài một hơi: "Đứa nhỏ, ngươi thật là một vũ kỹ thiên tài""Ta không phải thiên tài, ta chỉ là mỗi ngày chăm chỉ tập võ, cho dù mệt mỏi đến đâu cũng quả quyết không dừng lại. Không tiến lên sẽ bị thụt lùi, đạo lý này của sư huynh ta đã lĩnh hội rất tốt. Nếu muốn vĩnh viễn đứng ở chỗ cao, phải đánh bại lười biếng của chính mình, mới có thể làm cho mình cực mạnh"Tĩnh phi nghe câu nói kế tiếp liên tục gật gật đầu: "Tĩnh phi nương nương thỉnh người cởi bỏ xiêm y, quay lưng về phía tôi"Tĩnh phi giống như một con dối gỗ, động tác cứng ngắc cởi bỏ xiêm yĐiều nàng không biết chính là, Qúy Như Yên đã thôi miên nàng, cho nên nàng mới có thể ngoan ngoãn nghe theo lời của Qúy Như YênThời gian từng khắc từng khắc một trôi quaQúy Như Yên truyền nội lực cho Tĩnh phi, cũng theo tầng thiên thanh quang mang biến thành màu trắng, đến cuối cùng biến thành hư vôThời điểm nàng thu hồi hai tay mình, sắc mặt tái nhợt vô lực, mồ hôi trên trán như trân châu chảy xuốngĐỡ Tĩnh phi nằm xuống, thay cho nàng quần áo tử tế, Qúy Như Yên lúc này mới hiểu thế nào là thoát lựcVương tay trái, hoa sen vàng thản nhiên hiện ra trong lòng bàn tay. Qúy Như Yên lắc mình tiến vào không gian, trực tiếp đi đến hồ nước, cả người nhảy xuống hồ