CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 1290
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1290Thậm chí trong mắt Vương Nhất còn thoáng hiện sát ý rợn người.Nói xong, người đàn ông kia không ở lại dù chỉ một giây mà lập tức quay lưng rời đi.Cả công ty chìm vào tĩnh lặng.Lúc này, ai ai cũng đã hiểu, đây không phải cuộc chiến thương trường đơn thuần, Kim Thúy Như căn bản chỉ muốn dồn Lý Khinh Hồng vào đường chết mà thôi.Thật ra Vương Nhất biết rất rõ, dù có đánh cược tất cả mọi thứ thì Lý Khinh Hồng vẫn không phải là đối thủ của cô ta.Bởi vì một người hiền hòa bẩm sinh như Lý Khinh Hồng căn bản không có đủ quyết đoán để vứt bỏ tất cả.Nhưng Kim Thúy Như lại có thể.“Ra ngoài hết đi, để cô ấy một mình yên lặng một lát.”Vương Nhất nói với những người có mặt ở đây.Phương Huệ cũng biết đây chỉ những lời nông nổi nhất thời trong lúc kích động của Lý Khinh Hồng, bèn nhanh chóng xua tan mọi người.Không một ai rời khỏi cương vị của mình, càng là giai đoạn khó khăn thì càng không thể buông tay.Lý Mộng Đình vừa bước xuống lầu, vừa lôi di động ra gọi một cuộc điện thoại.Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy, Lý Mộng Đình tức giận chất vấn: “Cô đúng là quá độc ác, đạt được mục đích là đủ rồi, sao còn muốn dồn người ta tới vực thẳm chứ?”“Độc ác? Ha ha…”Từ trong điện thoại truyền tới tiếng cười lạnh lùng của Kim Thúy Như: “Ai nói tôi đã đạt được mục đích chứ? Chẳng phải ba ngày trước đã bảo rồi sao, sẽ toàn diện khai chiến, mới lật đổ được công ty của ả đã muốn tôi thu tay ư?”“Tôi còn muốn cô ta bị mất hết mặt mũi, chỉ có thể chạy trốn khỏi Thiên An như một tên đào ngũ. Lòng người hiểm ác không phải thứ mà một thiên kim tiểu thư như ả ta có thể đối phó đâu.”Lý Mộng Đình im lặng một lúc, rồi đột ngột mở miệng: “Nếu chỉ là cạnh tranh bình thường trên thương trường, không thể nào cô lại căm hận cô ấy nhiều như vậy, là vì Vương Nhất, đúng không?”Lần này đến lượt Kim Thúy Như trầm ngâm không lên tiếng.Lý Mộng Đình nói tiếp: “Năm năm trước, người kết hôn với anh ấy vốn là cô, nhưng anh ấy lại bỏ cô mà đi, biệt tăm biệt tích tận năm năm, khó khăn lắm mới quay lại thì đã có con cùng người phụ nữ khác, nếu là tôi tôi cũng sẽ hận.”Kim Thúy Như im lặng một hồi lâu, rồi bỗng bật cười.“Xem như cô đoán đúng một nửa, cứ để anh ta hận tôi đi, dù gì cũng tốt hơn là lãng quên tôi. Tôi nghĩ có lẽ chính Lý Khinh Hồng cũng nhận ra điều này rồi.”Lý Mộng Đình dừng bước, trong mắt ngập tràn khiếp sợ.Cô ta thế mà lại thấu hiểu tâm tư của Kim Thúy Như.Thật ra cô ta cũng giống vậy thôi, điểm khác biệt có lẽ là cô ta không thể ác như Kim Thúy Như được.Bởi Kim Thúy Như không chỉ ác với chính mình mà còn ác với người khác cả trăm lần.…
CHƯƠNG 1290
Thậm chí trong mắt Vương Nhất còn thoáng hiện sát ý rợn người.
Nói xong, người đàn ông kia không ở lại dù chỉ một giây mà lập tức quay lưng rời đi.
Cả công ty chìm vào tĩnh lặng.
Lúc này, ai ai cũng đã hiểu, đây không phải cuộc chiến thương trường đơn thuần, Kim Thúy Như căn bản chỉ muốn dồn Lý Khinh Hồng vào đường chết mà thôi.
Thật ra Vương Nhất biết rất rõ, dù có đánh cược tất cả mọi thứ thì Lý Khinh Hồng vẫn không phải là đối thủ của cô ta.
Bởi vì một người hiền hòa bẩm sinh như Lý Khinh Hồng căn bản không có đủ quyết đoán để vứt bỏ tất cả.
Nhưng Kim Thúy Như lại có thể.
“Ra ngoài hết đi, để cô ấy một mình yên lặng một lát.”
Vương Nhất nói với những người có mặt ở đây.
Phương Huệ cũng biết đây chỉ những lời nông nổi nhất thời trong lúc kích động của Lý Khinh Hồng, bèn nhanh chóng xua tan mọi người.
Không một ai rời khỏi cương vị của mình, càng là giai đoạn khó khăn thì càng không thể buông tay.
Lý Mộng Đình vừa bước xuống lầu, vừa lôi di động ra gọi một cuộc điện thoại.
Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy, Lý Mộng Đình tức giận chất vấn: “Cô đúng là quá độc ác, đạt được mục đích là đủ rồi, sao còn muốn dồn người ta tới vực thẳm chứ?”
“Độc ác? Ha ha…”
Từ trong điện thoại truyền tới tiếng cười lạnh lùng của Kim Thúy Như: “Ai nói tôi đã đạt được mục đích chứ? Chẳng phải ba ngày trước đã bảo rồi sao, sẽ toàn diện khai chiến, mới lật đổ được công ty của ả đã muốn tôi thu tay ư?”
“Tôi còn muốn cô ta bị mất hết mặt mũi, chỉ có thể chạy trốn khỏi Thiên An như một tên đào ngũ. Lòng người hiểm ác không phải thứ mà một thiên kim tiểu thư như ả ta có thể đối phó đâu.”
Lý Mộng Đình im lặng một lúc, rồi đột ngột mở miệng: “Nếu chỉ là cạnh tranh bình thường trên thương trường, không thể nào cô lại căm hận cô ấy nhiều như vậy, là vì Vương Nhất, đúng không?”
Lần này đến lượt Kim Thúy Như trầm ngâm không lên tiếng.
Lý Mộng Đình nói tiếp: “Năm năm trước, người kết hôn với anh ấy vốn là cô, nhưng anh ấy lại bỏ cô mà đi, biệt tăm biệt tích tận năm năm, khó khăn lắm mới quay lại thì đã có con cùng người phụ nữ khác, nếu là tôi tôi cũng sẽ hận.”
Kim Thúy Như im lặng một hồi lâu, rồi bỗng bật cười.
“Xem như cô đoán đúng một nửa, cứ để anh ta hận tôi đi, dù gì cũng tốt hơn là lãng quên tôi. Tôi nghĩ có lẽ chính Lý Khinh Hồng cũng nhận ra điều này rồi.”
Lý Mộng Đình dừng bước, trong mắt ngập tràn khiếp sợ.
Cô ta thế mà lại thấu hiểu tâm tư của Kim Thúy Như.
Thật ra cô ta cũng giống vậy thôi, điểm khác biệt có lẽ là cô ta không thể ác như Kim Thúy Như được.
Bởi Kim Thúy Như không chỉ ác với chính mình mà còn ác với người khác cả trăm lần.
…
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1290Thậm chí trong mắt Vương Nhất còn thoáng hiện sát ý rợn người.Nói xong, người đàn ông kia không ở lại dù chỉ một giây mà lập tức quay lưng rời đi.Cả công ty chìm vào tĩnh lặng.Lúc này, ai ai cũng đã hiểu, đây không phải cuộc chiến thương trường đơn thuần, Kim Thúy Như căn bản chỉ muốn dồn Lý Khinh Hồng vào đường chết mà thôi.Thật ra Vương Nhất biết rất rõ, dù có đánh cược tất cả mọi thứ thì Lý Khinh Hồng vẫn không phải là đối thủ của cô ta.Bởi vì một người hiền hòa bẩm sinh như Lý Khinh Hồng căn bản không có đủ quyết đoán để vứt bỏ tất cả.Nhưng Kim Thúy Như lại có thể.“Ra ngoài hết đi, để cô ấy một mình yên lặng một lát.”Vương Nhất nói với những người có mặt ở đây.Phương Huệ cũng biết đây chỉ những lời nông nổi nhất thời trong lúc kích động của Lý Khinh Hồng, bèn nhanh chóng xua tan mọi người.Không một ai rời khỏi cương vị của mình, càng là giai đoạn khó khăn thì càng không thể buông tay.Lý Mộng Đình vừa bước xuống lầu, vừa lôi di động ra gọi một cuộc điện thoại.Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy, Lý Mộng Đình tức giận chất vấn: “Cô đúng là quá độc ác, đạt được mục đích là đủ rồi, sao còn muốn dồn người ta tới vực thẳm chứ?”“Độc ác? Ha ha…”Từ trong điện thoại truyền tới tiếng cười lạnh lùng của Kim Thúy Như: “Ai nói tôi đã đạt được mục đích chứ? Chẳng phải ba ngày trước đã bảo rồi sao, sẽ toàn diện khai chiến, mới lật đổ được công ty của ả đã muốn tôi thu tay ư?”“Tôi còn muốn cô ta bị mất hết mặt mũi, chỉ có thể chạy trốn khỏi Thiên An như một tên đào ngũ. Lòng người hiểm ác không phải thứ mà một thiên kim tiểu thư như ả ta có thể đối phó đâu.”Lý Mộng Đình im lặng một lúc, rồi đột ngột mở miệng: “Nếu chỉ là cạnh tranh bình thường trên thương trường, không thể nào cô lại căm hận cô ấy nhiều như vậy, là vì Vương Nhất, đúng không?”Lần này đến lượt Kim Thúy Như trầm ngâm không lên tiếng.Lý Mộng Đình nói tiếp: “Năm năm trước, người kết hôn với anh ấy vốn là cô, nhưng anh ấy lại bỏ cô mà đi, biệt tăm biệt tích tận năm năm, khó khăn lắm mới quay lại thì đã có con cùng người phụ nữ khác, nếu là tôi tôi cũng sẽ hận.”Kim Thúy Như im lặng một hồi lâu, rồi bỗng bật cười.“Xem như cô đoán đúng một nửa, cứ để anh ta hận tôi đi, dù gì cũng tốt hơn là lãng quên tôi. Tôi nghĩ có lẽ chính Lý Khinh Hồng cũng nhận ra điều này rồi.”Lý Mộng Đình dừng bước, trong mắt ngập tràn khiếp sợ.Cô ta thế mà lại thấu hiểu tâm tư của Kim Thúy Như.Thật ra cô ta cũng giống vậy thôi, điểm khác biệt có lẽ là cô ta không thể ác như Kim Thúy Như được.Bởi Kim Thúy Như không chỉ ác với chính mình mà còn ác với người khác cả trăm lần.…