Tác giả:

CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…

Chương 1324

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1324“Phải.”Thiết Diện gật đầu nói: “Tôi đang muốn kết liễu Lý Tinh Sở, người đó lại đột nhiên xuất hiện, đánh tôi bị thương.”“Nhìn thấy tướng mạo của người đó không?”Vương Nhất truy hỏi.Ba người lắc đầu.“Không nhìn thấy, người đó toàn thân mặc đồ đi đêm màu đen, trên mặt đeo mặt nạ màu đen, tốc độ rất nhanh.”“Điều duy nhất có thể xác định, thực lực của người đó rất mạnh.”Lãnh Nhan bổ sung: “Ít nhất hơn tôi.”Nghe vậy thì mắt Vương Nhất cũng trở nên sâu thẳm, nhìn bầu trời sắp mưa đó, vẻ mặt ngưng trọng.Đứng ngược dưới mái nhà giống như dơi, không cần nghi ngờ gì nữa, người này chính là “Dơi” mà anh luôn tìm kiếm.Chỉ là điều anh không hiểu là tại sao lại cứu Lý Tinh Sở?Dõi mắt nhìn Vương Nhất và Lý Khinh Hồng rời đi, Kim Thúy Như nhìn biệt thự nhà họ Kim đầy tang tóc, thi thể ngổn ngang, khóe miệng khẽ nở nụ cười.“Phái người dọn dẹp đi.”Nói xong câu này, Kim Thúy Như lại quay lại nhà tổ.Kim Thành Phong thấy vậy cũng khẽ thở dài.Sau đêm nay, cục diện của Thiên An nhất định sẽ xảy ra chấn động.Ngay cả nhà họ Nhan cũng bị diệt, sau ngày hôm nay, Thiên An không có thế lực có thể đối kháng với Vương Nhất.Sau khi lệnh người xử lý xong thi thể, Kim Thành Phong và Kim Thúy Như quay lại nhà tổ.Anh ta lại phát hiện Kim Thúy Như ngây ngốc nhìn một cây mai trong sân.“Chị họ, chị đang nhìn gì vậy?”Do dự một lát, Kim Thành Phong vẫn lấy hết can đảm để hỏi.Kim Thúy Như thu hồi ánh mắt, mỉm cười nói: “Chị đang đợi cây mai nở hoa.”Kim Thành Phong sững người, sau đó lắc đầu.“Bây giờ mới tháng mười, mai sao nở được?”“Sẽ nở.”Kim Thúy Như cũng không giải thích, chỉ khẽ nói.Kim Thành Phong thấy vậy cũng không nói gì nữa, anh ta và cô ta cùng nhau nhìn cành cây trơ trọi.“Chị phải đi rồi.”Kim Thúy Như đứng dậy, nói.“Đi đâu?”Kim Thành Phong lập tức tim đập thình thịch, trong lòng có một loại dự cảm.Kim Thúy Như nhìn ra đằng xa: “Yên Kinh.”Kim Thành Phong lập tức ngồi phịch một tiếng ra đất.

CHƯƠNG 1324

“Phải.”

Thiết Diện gật đầu nói: “Tôi đang muốn kết liễu Lý Tinh Sở, người đó lại đột nhiên xuất hiện, đánh tôi bị thương.”

“Nhìn thấy tướng mạo của người đó không?”

Vương Nhất truy hỏi.

Ba người lắc đầu.

“Không nhìn thấy, người đó toàn thân mặc đồ đi đêm màu đen, trên mặt đeo mặt nạ màu đen, tốc độ rất nhanh.”

“Điều duy nhất có thể xác định, thực lực của người đó rất mạnh.”

Lãnh Nhan bổ sung: “Ít nhất hơn tôi.”

Nghe vậy thì mắt Vương Nhất cũng trở nên sâu thẳm, nhìn bầu trời sắp mưa đó, vẻ mặt ngưng trọng.

Đứng ngược dưới mái nhà giống như dơi, không cần nghi ngờ gì nữa, người này chính là “Dơi” mà anh luôn tìm kiếm.

Chỉ là điều anh không hiểu là tại sao lại cứu Lý Tinh Sở?

Dõi mắt nhìn Vương Nhất và Lý Khinh Hồng rời đi, Kim Thúy Như nhìn biệt thự nhà họ Kim đầy tang tóc, thi thể ngổn ngang, khóe miệng khẽ nở nụ cười.

“Phái người dọn dẹp đi.”

Nói xong câu này, Kim Thúy Như lại quay lại nhà tổ.

Kim Thành Phong thấy vậy cũng khẽ thở dài.

Sau đêm nay, cục diện của Thiên An nhất định sẽ xảy ra chấn động.

Ngay cả nhà họ Nhan cũng bị diệt, sau ngày hôm nay, Thiên An không có thế lực có thể đối kháng với Vương Nhất.

Sau khi lệnh người xử lý xong thi thể, Kim Thành Phong và Kim Thúy Như quay lại nhà tổ.

Anh ta lại phát hiện Kim Thúy Như ngây ngốc nhìn một cây mai trong sân.

“Chị họ, chị đang nhìn gì vậy?”

Do dự một lát, Kim Thành Phong vẫn lấy hết can đảm để hỏi.

Kim Thúy Như thu hồi ánh mắt, mỉm cười nói: “Chị đang đợi cây mai nở hoa.”

Kim Thành Phong sững người, sau đó lắc đầu.

“Bây giờ mới tháng mười, mai sao nở được?”

“Sẽ nở.”

Kim Thúy Như cũng không giải thích, chỉ khẽ nói.

Kim Thành Phong thấy vậy cũng không nói gì nữa, anh ta và cô ta cùng nhau nhìn cành cây trơ trọi.

“Chị phải đi rồi.”

Kim Thúy Như đứng dậy, nói.

“Đi đâu?”

Kim Thành Phong lập tức tim đập thình thịch, trong lòng có một loại dự cảm.

Kim Thúy Như nhìn ra đằng xa: “Yên Kinh.”

Kim Thành Phong lập tức ngồi phịch một tiếng ra đất.

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1324“Phải.”Thiết Diện gật đầu nói: “Tôi đang muốn kết liễu Lý Tinh Sở, người đó lại đột nhiên xuất hiện, đánh tôi bị thương.”“Nhìn thấy tướng mạo của người đó không?”Vương Nhất truy hỏi.Ba người lắc đầu.“Không nhìn thấy, người đó toàn thân mặc đồ đi đêm màu đen, trên mặt đeo mặt nạ màu đen, tốc độ rất nhanh.”“Điều duy nhất có thể xác định, thực lực của người đó rất mạnh.”Lãnh Nhan bổ sung: “Ít nhất hơn tôi.”Nghe vậy thì mắt Vương Nhất cũng trở nên sâu thẳm, nhìn bầu trời sắp mưa đó, vẻ mặt ngưng trọng.Đứng ngược dưới mái nhà giống như dơi, không cần nghi ngờ gì nữa, người này chính là “Dơi” mà anh luôn tìm kiếm.Chỉ là điều anh không hiểu là tại sao lại cứu Lý Tinh Sở?Dõi mắt nhìn Vương Nhất và Lý Khinh Hồng rời đi, Kim Thúy Như nhìn biệt thự nhà họ Kim đầy tang tóc, thi thể ngổn ngang, khóe miệng khẽ nở nụ cười.“Phái người dọn dẹp đi.”Nói xong câu này, Kim Thúy Như lại quay lại nhà tổ.Kim Thành Phong thấy vậy cũng khẽ thở dài.Sau đêm nay, cục diện của Thiên An nhất định sẽ xảy ra chấn động.Ngay cả nhà họ Nhan cũng bị diệt, sau ngày hôm nay, Thiên An không có thế lực có thể đối kháng với Vương Nhất.Sau khi lệnh người xử lý xong thi thể, Kim Thành Phong và Kim Thúy Như quay lại nhà tổ.Anh ta lại phát hiện Kim Thúy Như ngây ngốc nhìn một cây mai trong sân.“Chị họ, chị đang nhìn gì vậy?”Do dự một lát, Kim Thành Phong vẫn lấy hết can đảm để hỏi.Kim Thúy Như thu hồi ánh mắt, mỉm cười nói: “Chị đang đợi cây mai nở hoa.”Kim Thành Phong sững người, sau đó lắc đầu.“Bây giờ mới tháng mười, mai sao nở được?”“Sẽ nở.”Kim Thúy Như cũng không giải thích, chỉ khẽ nói.Kim Thành Phong thấy vậy cũng không nói gì nữa, anh ta và cô ta cùng nhau nhìn cành cây trơ trọi.“Chị phải đi rồi.”Kim Thúy Như đứng dậy, nói.“Đi đâu?”Kim Thành Phong lập tức tim đập thình thịch, trong lòng có một loại dự cảm.Kim Thúy Như nhìn ra đằng xa: “Yên Kinh.”Kim Thành Phong lập tức ngồi phịch một tiếng ra đất.

Chương 1324