CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 1327
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1327“Con hiểu gì chứ?”Châu Mỹ Ngọc cũng gầm lên một tiếng, hốc mắt đỏ ngầu nhìn Lý Mộng Đình: “Mẹ làm tất cả chuyện này đều là vì con!”Vương Nhất lắc đầu: “Không nói, vậy thì tiếp tục nhốt bà ta, nhốt tới khi nào bà ta chịu nói thì thôi.”Nói xong thì bảo Lý Thiên Dương và Lý Mộng Đình ra ngoài, chuẩn bị khóe cửa nhà kho lại.Ánh mắt của Châu Mỹ Ngọc hoảng sợ: “Không, Vương Nhất, cậu không thể nhốt tôi, cậu đây là giam cầm — sẽ phải ngồi tù!”Cạch!Đáp lại bà ta lại là âm thanh cửa sắt đóng lại.“Ai tới cứu tôi với…”Châu Mỹ Ngọc đã tuyệt vọng.Cùng với sự tuyệt vọng là sự thù hận gia tăng đối với Vương Nhất.“Vương Nhất, nếu lần này tôi không chết, sau này nhất định bắt cậu trả giá!”Không biết qua bao lâu, Châu Mỹ Ngọc trong lúc mơ mơ hồ hồ, bỗng nhiên bị một luồng ánh sáng hơi yếu làm cho tỉnh giấc.Nhìn kỹ lại, vậy mà là một miếng thủy tinh dài ở trên đất.Bà ta lập tức ngẩng đầu, liếc nhìn trong góc.Chỉ thấy cách đó hai mét có một ô cửa sổ bị vỡ một nửa.Ngay lập tức vẻ mặt của bà ta chợt vui sướng, nghĩ ra một cách chạy trốn tuyệt vời.Bụp!Bà ta dùng hết sức toàn thân, khiến mình ngã ra đất, sau đó dùng sức mài vào mảnh vỡ thủy tinh ở trên đất.Cả quá trình vô cùng chật vật, nhưng Châu Mỹ Ngọc vẫn kiên trì.Cuối cùng đã cứa đứt dây thừng.Bà ta lại tìm được cái thang, cẩn thận từ trong ô cửa sổ bị vỡ nhảy xuống.Khi nhảy xuống, Châu Mỹ Ngọc chỉ cảm thấy cuộc đời lại tràn ngập hy vọng.Bà ta biến mất ở trong bóng đêm…Mà điều Châu Mỹ Ngọc không phát hiện nhất cử nhất động của bà ta đều nằm trong tầm mắt của Vương Nhất.Vương Nhất dõi theo bà ta lên một chiếc xe, mỉm cười hờ hững.Lý Mộng Đình ở đằng sau thì mặt mày tái nhợt.“Đi theo, tôi ngược lại muốn nhìn xem, sau lưng bà ta còn có ai.”Vương Nhất cười lạnh, nói với Thiết Diện và Hồng Phật.Chiếc xe lao nhanh suốt đoạn đường, nửa tiếng sau thì tới biệt thự của nhà họ Châu.Vừa xuống xe, Châu Mỹ Ngọc đã lao vào nhà họ Châu.“Ba, mau mở cửa, là con!”
CHƯƠNG 1327
“Con hiểu gì chứ?”
Châu Mỹ Ngọc cũng gầm lên một tiếng, hốc mắt đỏ ngầu nhìn Lý Mộng Đình: “Mẹ làm tất cả chuyện này đều là vì con!”
Vương Nhất lắc đầu: “Không nói, vậy thì tiếp tục nhốt bà ta, nhốt tới khi nào bà ta chịu nói thì thôi.”
Nói xong thì bảo Lý Thiên Dương và Lý Mộng Đình ra ngoài, chuẩn bị khóe cửa nhà kho lại.
Ánh mắt của Châu Mỹ Ngọc hoảng sợ: “Không, Vương Nhất, cậu không thể nhốt tôi, cậu đây là giam cầm — sẽ phải ngồi tù!”
Cạch!
Đáp lại bà ta lại là âm thanh cửa sắt đóng lại.
“Ai tới cứu tôi với…”
Châu Mỹ Ngọc đã tuyệt vọng.
Cùng với sự tuyệt vọng là sự thù hận gia tăng đối với Vương Nhất.
“Vương Nhất, nếu lần này tôi không chết, sau này nhất định bắt cậu trả giá!”
Không biết qua bao lâu, Châu Mỹ Ngọc trong lúc mơ mơ hồ hồ, bỗng nhiên bị một luồng ánh sáng hơi yếu làm cho tỉnh giấc.
Nhìn kỹ lại, vậy mà là một miếng thủy tinh dài ở trên đất.
Bà ta lập tức ngẩng đầu, liếc nhìn trong góc.
Chỉ thấy cách đó hai mét có một ô cửa sổ bị vỡ một nửa.
Ngay lập tức vẻ mặt của bà ta chợt vui sướng, nghĩ ra một cách chạy trốn tuyệt vời.
Bụp!
Bà ta dùng hết sức toàn thân, khiến mình ngã ra đất, sau đó dùng sức mài vào mảnh vỡ thủy tinh ở trên đất.
Cả quá trình vô cùng chật vật, nhưng Châu Mỹ Ngọc vẫn kiên trì.
Cuối cùng đã cứa đứt dây thừng.
Bà ta lại tìm được cái thang, cẩn thận từ trong ô cửa sổ bị vỡ nhảy xuống.
Khi nhảy xuống, Châu Mỹ Ngọc chỉ cảm thấy cuộc đời lại tràn ngập hy vọng.
Bà ta biến mất ở trong bóng đêm…
Mà điều Châu Mỹ Ngọc không phát hiện nhất cử nhất động của bà ta đều nằm trong tầm mắt của Vương Nhất.
Vương Nhất dõi theo bà ta lên một chiếc xe, mỉm cười hờ hững.
Lý Mộng Đình ở đằng sau thì mặt mày tái nhợt.
“Đi theo, tôi ngược lại muốn nhìn xem, sau lưng bà ta còn có ai.”
Vương Nhất cười lạnh, nói với Thiết Diện và Hồng Phật.
Chiếc xe lao nhanh suốt đoạn đường, nửa tiếng sau thì tới biệt thự của nhà họ Châu.
Vừa xuống xe, Châu Mỹ Ngọc đã lao vào nhà họ Châu.
“Ba, mau mở cửa, là con!”
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1327“Con hiểu gì chứ?”Châu Mỹ Ngọc cũng gầm lên một tiếng, hốc mắt đỏ ngầu nhìn Lý Mộng Đình: “Mẹ làm tất cả chuyện này đều là vì con!”Vương Nhất lắc đầu: “Không nói, vậy thì tiếp tục nhốt bà ta, nhốt tới khi nào bà ta chịu nói thì thôi.”Nói xong thì bảo Lý Thiên Dương và Lý Mộng Đình ra ngoài, chuẩn bị khóe cửa nhà kho lại.Ánh mắt của Châu Mỹ Ngọc hoảng sợ: “Không, Vương Nhất, cậu không thể nhốt tôi, cậu đây là giam cầm — sẽ phải ngồi tù!”Cạch!Đáp lại bà ta lại là âm thanh cửa sắt đóng lại.“Ai tới cứu tôi với…”Châu Mỹ Ngọc đã tuyệt vọng.Cùng với sự tuyệt vọng là sự thù hận gia tăng đối với Vương Nhất.“Vương Nhất, nếu lần này tôi không chết, sau này nhất định bắt cậu trả giá!”Không biết qua bao lâu, Châu Mỹ Ngọc trong lúc mơ mơ hồ hồ, bỗng nhiên bị một luồng ánh sáng hơi yếu làm cho tỉnh giấc.Nhìn kỹ lại, vậy mà là một miếng thủy tinh dài ở trên đất.Bà ta lập tức ngẩng đầu, liếc nhìn trong góc.Chỉ thấy cách đó hai mét có một ô cửa sổ bị vỡ một nửa.Ngay lập tức vẻ mặt của bà ta chợt vui sướng, nghĩ ra một cách chạy trốn tuyệt vời.Bụp!Bà ta dùng hết sức toàn thân, khiến mình ngã ra đất, sau đó dùng sức mài vào mảnh vỡ thủy tinh ở trên đất.Cả quá trình vô cùng chật vật, nhưng Châu Mỹ Ngọc vẫn kiên trì.Cuối cùng đã cứa đứt dây thừng.Bà ta lại tìm được cái thang, cẩn thận từ trong ô cửa sổ bị vỡ nhảy xuống.Khi nhảy xuống, Châu Mỹ Ngọc chỉ cảm thấy cuộc đời lại tràn ngập hy vọng.Bà ta biến mất ở trong bóng đêm…Mà điều Châu Mỹ Ngọc không phát hiện nhất cử nhất động của bà ta đều nằm trong tầm mắt của Vương Nhất.Vương Nhất dõi theo bà ta lên một chiếc xe, mỉm cười hờ hững.Lý Mộng Đình ở đằng sau thì mặt mày tái nhợt.“Đi theo, tôi ngược lại muốn nhìn xem, sau lưng bà ta còn có ai.”Vương Nhất cười lạnh, nói với Thiết Diện và Hồng Phật.Chiếc xe lao nhanh suốt đoạn đường, nửa tiếng sau thì tới biệt thự của nhà họ Châu.Vừa xuống xe, Châu Mỹ Ngọc đã lao vào nhà họ Châu.“Ba, mau mở cửa, là con!”