Tác giả:

CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…

Chương 1378

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1378Cũng rời khỏi Lý Khinh Hồng khi còn bé.Chẳng qua chuyện làm cho Vương Nhất không nghĩ tới chính là, bà lại xuất gia.Lạc Thanh Hiền hồn nhiên không thèm để ý, chỉ cười nói: “Về thân thế của Khinh Hồng, cậu đã biết rồi, cho nên, cậu đối với tôi cũng không cần xưng hô tôn kính như vậy.”Vương Nhất lắc đầu một cái: “Dù vậy, cháu cũng muốn gọi bác là bác gái.”Thân thế của Lý Khinh Hồng đã lộ ra, cô căn bản không phải là con gái của Lý Thế Nhân và Lạc Thanh Hiền, mà là tấm vải che mặt của Lý thị để giữ thể diện.Cho nên, Lạc Thanh Hiền không phải mẹ ruột của Lý Khinh Hồng.Mẹ của Lý Khinh Hồng đã qua đời.Nụ cười trên mặt Lạc Thanh Hiền càng sâu, cũng không miễn cưỡng, cười tủm tỉm đánh giá Vương Nhất, dường như rất hài lòng với Vương Nhất.“Bác gái, mau vào đi.”Vương Nhất lập tức mở cửa, dự định mời Lạc Thanh Hiền vào.Lạc Thanh Hiền lại lắc đầu: “Tôi vào phật hai mươi năm, cái gì cũng nhìn thấu, duy nhất không bỏ xuống được, chỉ có con bé.”Bà nhìn về phía bầu trời, cười nói: “Tôi xuống núi là vì con bé, nếu biết được con bé và con gái của nó sống tốt như vậy, tôi cũng yên tâm.”Nói xong, bà định rời khỏi nơi này.“Bác gái…”Ánh mắt Vương Nhất xúc động, lúc chuẩn bị giữ lại, bên ngoài biệt thự lại vang lên tiếng giày cao gót.Cộp cộp cộp!Bước chân cực nhanh, giống như là biết chuyện gì gấp vậy.“Không hay rồi!”Vương Nhất biến sắc, bước nhanh tiến lên, muốn đi ra ngoài, nhưng Lý Khinh Hồng đã tới.Mặt cô như sương lạnh, cả người phát ra ý lạnh, phảng phất muốn đóng băng nội tâm người.Hai mắt cô trừng rất lớn, bởi vì quá mức kích động, vành mắt của cô có chút đỏ, gắt gao nhìn chằm chằm thân ảnh trước mặt kia.Mà Lạc Thanh Hiền lại có vẻ bình tĩnh hơn, đối mặt với sự phẫn nộ của con gái, bà vẫn mỉm cười như cũ.Bà không có tư cách tức giận.“Khinh Hồng …”Vương Nhất tiến lên, muốn khuyên bảo gì đó, lại bị Lý Khinh Hồng đẩy ra.“Mẹ ơi…”Vương Tử Lam cũng cảm thấy không thích hợp, rụt rè kêu lên.“Ngoan, đến chỗ ba…”Lý Khinh Hồng nhẹ nhàng ôm Vương Tử Lam, rồi sau đó để cô đi đến bên cạnh Vương Nhất.Giọng nói của cô, đều mang theo run rẩy kịch liệt.“Tại sao lại đến đây?”

CHƯƠNG 1378

Cũng rời khỏi Lý Khinh Hồng khi còn bé.

Chẳng qua chuyện làm cho Vương Nhất không nghĩ tới chính là, bà lại xuất gia.

Lạc Thanh Hiền hồn nhiên không thèm để ý, chỉ cười nói: “Về thân thế của Khinh Hồng, cậu đã biết rồi, cho nên, cậu đối với tôi cũng không cần xưng hô tôn kính như vậy.”

Vương Nhất lắc đầu một cái: “Dù vậy, cháu cũng muốn gọi bác là bác gái.”

Thân thế của Lý Khinh Hồng đã lộ ra, cô căn bản không phải là con gái của Lý Thế Nhân và Lạc Thanh Hiền, mà là tấm vải che mặt của Lý thị để giữ thể diện.

Cho nên, Lạc Thanh Hiền không phải mẹ ruột của Lý Khinh Hồng.

Mẹ của Lý Khinh Hồng đã qua đời.

Nụ cười trên mặt Lạc Thanh Hiền càng sâu, cũng không miễn cưỡng, cười tủm tỉm đánh giá Vương Nhất, dường như rất hài lòng với Vương Nhất.

“Bác gái, mau vào đi.”

Vương Nhất lập tức mở cửa, dự định mời Lạc Thanh Hiền vào.

Lạc Thanh Hiền lại lắc đầu: “Tôi vào phật hai mươi năm, cái gì cũng nhìn thấu, duy nhất không bỏ xuống được, chỉ có con bé.”

Bà nhìn về phía bầu trời, cười nói: “Tôi xuống núi là vì con bé, nếu biết được con bé và con gái của nó sống tốt như vậy, tôi cũng yên tâm.”

Nói xong, bà định rời khỏi nơi này.

“Bác gái…”

Ánh mắt Vương Nhất xúc động, lúc chuẩn bị giữ lại, bên ngoài biệt thự lại vang lên tiếng giày cao gót.

Cộp cộp cộp!

Bước chân cực nhanh, giống như là biết chuyện gì gấp vậy.

“Không hay rồi!”

Vương Nhất biến sắc, bước nhanh tiến lên, muốn đi ra ngoài, nhưng Lý Khinh Hồng đã tới.

Mặt cô như sương lạnh, cả người phát ra ý lạnh, phảng phất muốn đóng băng nội tâm người.

Hai mắt cô trừng rất lớn, bởi vì quá mức kích động, vành mắt của cô có chút đỏ, gắt gao nhìn chằm chằm thân ảnh trước mặt kia.

Mà Lạc Thanh Hiền lại có vẻ bình tĩnh hơn, đối mặt với sự phẫn nộ của con gái, bà vẫn mỉm cười như cũ.

Bà không có tư cách tức giận.

“Khinh Hồng …”

Vương Nhất tiến lên, muốn khuyên bảo gì đó, lại bị Lý Khinh Hồng đẩy ra.

“Mẹ ơi…”

Vương Tử Lam cũng cảm thấy không thích hợp, rụt rè kêu lên.

“Ngoan, đến chỗ ba…”

Lý Khinh Hồng nhẹ nhàng ôm Vương Tử Lam, rồi sau đó để cô đi đến bên cạnh Vương Nhất.

Giọng nói của cô, đều mang theo run rẩy kịch liệt.

“Tại sao lại đến đây?”

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1378Cũng rời khỏi Lý Khinh Hồng khi còn bé.Chẳng qua chuyện làm cho Vương Nhất không nghĩ tới chính là, bà lại xuất gia.Lạc Thanh Hiền hồn nhiên không thèm để ý, chỉ cười nói: “Về thân thế của Khinh Hồng, cậu đã biết rồi, cho nên, cậu đối với tôi cũng không cần xưng hô tôn kính như vậy.”Vương Nhất lắc đầu một cái: “Dù vậy, cháu cũng muốn gọi bác là bác gái.”Thân thế của Lý Khinh Hồng đã lộ ra, cô căn bản không phải là con gái của Lý Thế Nhân và Lạc Thanh Hiền, mà là tấm vải che mặt của Lý thị để giữ thể diện.Cho nên, Lạc Thanh Hiền không phải mẹ ruột của Lý Khinh Hồng.Mẹ của Lý Khinh Hồng đã qua đời.Nụ cười trên mặt Lạc Thanh Hiền càng sâu, cũng không miễn cưỡng, cười tủm tỉm đánh giá Vương Nhất, dường như rất hài lòng với Vương Nhất.“Bác gái, mau vào đi.”Vương Nhất lập tức mở cửa, dự định mời Lạc Thanh Hiền vào.Lạc Thanh Hiền lại lắc đầu: “Tôi vào phật hai mươi năm, cái gì cũng nhìn thấu, duy nhất không bỏ xuống được, chỉ có con bé.”Bà nhìn về phía bầu trời, cười nói: “Tôi xuống núi là vì con bé, nếu biết được con bé và con gái của nó sống tốt như vậy, tôi cũng yên tâm.”Nói xong, bà định rời khỏi nơi này.“Bác gái…”Ánh mắt Vương Nhất xúc động, lúc chuẩn bị giữ lại, bên ngoài biệt thự lại vang lên tiếng giày cao gót.Cộp cộp cộp!Bước chân cực nhanh, giống như là biết chuyện gì gấp vậy.“Không hay rồi!”Vương Nhất biến sắc, bước nhanh tiến lên, muốn đi ra ngoài, nhưng Lý Khinh Hồng đã tới.Mặt cô như sương lạnh, cả người phát ra ý lạnh, phảng phất muốn đóng băng nội tâm người.Hai mắt cô trừng rất lớn, bởi vì quá mức kích động, vành mắt của cô có chút đỏ, gắt gao nhìn chằm chằm thân ảnh trước mặt kia.Mà Lạc Thanh Hiền lại có vẻ bình tĩnh hơn, đối mặt với sự phẫn nộ của con gái, bà vẫn mỉm cười như cũ.Bà không có tư cách tức giận.“Khinh Hồng …”Vương Nhất tiến lên, muốn khuyên bảo gì đó, lại bị Lý Khinh Hồng đẩy ra.“Mẹ ơi…”Vương Tử Lam cũng cảm thấy không thích hợp, rụt rè kêu lên.“Ngoan, đến chỗ ba…”Lý Khinh Hồng nhẹ nhàng ôm Vương Tử Lam, rồi sau đó để cô đi đến bên cạnh Vương Nhất.Giọng nói của cô, đều mang theo run rẩy kịch liệt.“Tại sao lại đến đây?”

Chương 1378