CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 1393
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1393Ánh mắt Hạ Hướng nhìn Phương Huệ như đang nhìn một thằng hề: “Phương Huệ, cô có biết Phó tổng giám đốc của tập đoàn Lệ Tinh đại diện cho cái gì không? Đại biểu cho tiền, danh tiếng, nếu cô thật sự là phó tổng giám đốc Lệ Tinh, chúng ta sao lại chưa từng nghe qua tên của cô?”“Đúng vậy, tôi có nghe qua tên của một phó tổng Lệ Tinh, tên là Thành Trâm, Thành tổng, trước đó vài ngày còn tới Giang Thành, tôi cùng cô ấy uống rượu, đáng tiếc sau đó không liên lạc được.” Hồ Vũ Nhi cũng nói.Vương Nhất nghe được lắc đầu.Phương Huệ chỉ dùng số tiền kiếm được để trợ cấp cho gia đình mà thôi, hơn nữa cô ta là người khiêm tốn, không thích tham dự các sự kiện, cũng là người khiêm tốn nhất trong ba vị phó tổng.Đến nơi này, lại trực tiếp phủ định toàn bộ.“Tôi có thể chứng minh!”Lý Mộng Đình bỗng nhiên hô to một tiếng, ánh mắt bất thiện nhìn Hạ Hướng cùng với Hồ Vũ Nhi.Hạ Hướng cùng Hồ Vũ Nhi tầm mắt lại rơi vào trên người Lý Mộng Đình, đồng dạng cười ra tiếng.“Lại là một người nói lung tung.”“Người anh em này, anh tìm phụ nữ không thể chỉ tìm người đẹp, đẹp thì có ích lợi gì, còn phải tìm người đầu óc bình thường, giống Vũ Nhi nhà tôi, cũng rất thông minh.”Hạ Hướng nhìn Vương Nhất cười nói.Vương Nhất cười cười không nói chuyện, chỉ động đũa ăn thức ăn.Hiện tại, hắn đối với hai người này chỉ có thương hại sâu sắc.Anh đã không đành lòng nói cho bọn họ biết chân tướng rồi.Nếu để cho bọn họ biết, anh và Phương Huệ là phó tổng giám đốc Lệ Tinh, anh có một người vợ chính là chủ tịch Lệ Tinh, ngay cả tập đoàn Cự Phong cũng là của anh, bọn họ nhất định sẽ sợ tới mức ngất đi.Thấy Vương Nhất không nói lời nào, Hạ Hướng lại nhìn về phía Phương Huệ: “Phương Huệ, nể tình bạn học cũ, tôi khuyên cô một câu, với nhan sắc của cô, hoàn toàn có thể tìm một người bạn trai có tiền hơn.”“Tôi tìm bạn trai như thế nào, có liên quan gì đến anh không?”Phương Huệ tức giận, nếu đối phương không tin cô là phó tổng giám đốc Lệ Tinh, cô cũng không nhấn mạnh nữa.Bây giờ cô ấy chỉ muốn ăn cơm xong sớm một chút rồi rời đi.Hạ Hướng đương nhiên cũng nhìn ra Phương Huệ không muốn ở lại đây, tròng mắt vừa chuyển, bỗng nhiên nói: “Nói không nhiều lời, em yêu, không bằng chúng ta đi về đi.”“Được.”Hồ Vũ Nhi cũng không ở lại nữa.Vương Nhất cũng đứng dậy: “Đã như vậy, chúng ta cũng đi thôi.”Phương Huệ có chút đau lòng vì thức ăn vẫn không nhúc nhích trên bàn, hơn nữa đồ ăn ở đây cũng không tệ lắm, vì vậy gọi nhân viên phục vụ tới: “Xin chào, xin đóng gói cho tôi.”Người đi vào là nữ quản lý, cô ta nhìn Phương Huệ như nhìn một con dế nhũi :”Thật ngại quá, cô Phương, chỗ chúng tôi không bao giờ đóng gói.”Phương Huệ nghe vậy, cũng sửng sốt cười: “Nếu không thể đóng gói, vậy chúng ta ăn thêm một chút đi.”Phụt!
CHƯƠNG 1393
Ánh mắt Hạ Hướng nhìn Phương Huệ như đang nhìn một thằng hề: “Phương Huệ, cô có biết Phó tổng giám đốc của tập đoàn Lệ Tinh đại diện cho cái gì không? Đại biểu cho tiền, danh tiếng, nếu cô thật sự là phó tổng giám đốc Lệ Tinh, chúng ta sao lại chưa từng nghe qua tên của cô?”
“Đúng vậy, tôi có nghe qua tên của một phó tổng Lệ Tinh, tên là Thành Trâm, Thành tổng, trước đó vài ngày còn tới Giang Thành, tôi cùng cô ấy uống rượu, đáng tiếc sau đó không liên lạc được.” Hồ Vũ Nhi cũng nói.
Vương Nhất nghe được lắc đầu.
Phương Huệ chỉ dùng số tiền kiếm được để trợ cấp cho gia đình mà thôi, hơn nữa cô ta là người khiêm tốn, không thích tham dự các sự kiện, cũng là người khiêm tốn nhất trong ba vị phó tổng.
Đến nơi này, lại trực tiếp phủ định toàn bộ.
“Tôi có thể chứng minh!”
Lý Mộng Đình bỗng nhiên hô to một tiếng, ánh mắt bất thiện nhìn Hạ Hướng cùng với Hồ Vũ Nhi.
Hạ Hướng cùng Hồ Vũ Nhi tầm mắt lại rơi vào trên người Lý Mộng Đình, đồng dạng cười ra tiếng.
“Lại là một người nói lung tung.”
“Người anh em này, anh tìm phụ nữ không thể chỉ tìm người đẹp, đẹp thì có ích lợi gì, còn phải tìm người đầu óc bình thường, giống Vũ Nhi nhà tôi, cũng rất thông minh.”
Hạ Hướng nhìn Vương Nhất cười nói.
Vương Nhất cười cười không nói chuyện, chỉ động đũa ăn thức ăn.
Hiện tại, hắn đối với hai người này chỉ có thương hại sâu sắc.
Anh đã không đành lòng nói cho bọn họ biết chân tướng rồi.
Nếu để cho bọn họ biết, anh và Phương Huệ là phó tổng giám đốc Lệ Tinh, anh có một người vợ chính là chủ tịch Lệ Tinh, ngay cả tập đoàn Cự Phong cũng là của anh, bọn họ nhất định sẽ sợ tới mức ngất đi.
Thấy Vương Nhất không nói lời nào, Hạ Hướng lại nhìn về phía Phương Huệ: “Phương Huệ, nể tình bạn học cũ, tôi khuyên cô một câu, với nhan sắc của cô, hoàn toàn có thể tìm một người bạn trai có tiền hơn.”
“Tôi tìm bạn trai như thế nào, có liên quan gì đến anh không?”
Phương Huệ tức giận, nếu đối phương không tin cô là phó tổng giám đốc Lệ Tinh, cô cũng không nhấn mạnh nữa.
Bây giờ cô ấy chỉ muốn ăn cơm xong sớm một chút rồi rời đi.
Hạ Hướng đương nhiên cũng nhìn ra Phương Huệ không muốn ở lại đây, tròng mắt vừa chuyển, bỗng nhiên nói: “Nói không nhiều lời, em yêu, không bằng chúng ta đi về đi.”
“Được.”
Hồ Vũ Nhi cũng không ở lại nữa.
Vương Nhất cũng đứng dậy: “Đã như vậy, chúng ta cũng đi thôi.”
Phương Huệ có chút đau lòng vì thức ăn vẫn không nhúc nhích trên bàn, hơn nữa đồ ăn ở đây cũng không tệ lắm, vì vậy gọi nhân viên phục vụ tới: “Xin chào, xin đóng gói cho tôi.”
Người đi vào là nữ quản lý, cô ta nhìn Phương Huệ như nhìn một con dế nhũi :”Thật ngại quá, cô Phương, chỗ chúng tôi không bao giờ đóng gói.”
Phương Huệ nghe vậy, cũng sửng sốt cười: “Nếu không thể đóng gói, vậy chúng ta ăn thêm một chút đi.”
Phụt!
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1393Ánh mắt Hạ Hướng nhìn Phương Huệ như đang nhìn một thằng hề: “Phương Huệ, cô có biết Phó tổng giám đốc của tập đoàn Lệ Tinh đại diện cho cái gì không? Đại biểu cho tiền, danh tiếng, nếu cô thật sự là phó tổng giám đốc Lệ Tinh, chúng ta sao lại chưa từng nghe qua tên của cô?”“Đúng vậy, tôi có nghe qua tên của một phó tổng Lệ Tinh, tên là Thành Trâm, Thành tổng, trước đó vài ngày còn tới Giang Thành, tôi cùng cô ấy uống rượu, đáng tiếc sau đó không liên lạc được.” Hồ Vũ Nhi cũng nói.Vương Nhất nghe được lắc đầu.Phương Huệ chỉ dùng số tiền kiếm được để trợ cấp cho gia đình mà thôi, hơn nữa cô ta là người khiêm tốn, không thích tham dự các sự kiện, cũng là người khiêm tốn nhất trong ba vị phó tổng.Đến nơi này, lại trực tiếp phủ định toàn bộ.“Tôi có thể chứng minh!”Lý Mộng Đình bỗng nhiên hô to một tiếng, ánh mắt bất thiện nhìn Hạ Hướng cùng với Hồ Vũ Nhi.Hạ Hướng cùng Hồ Vũ Nhi tầm mắt lại rơi vào trên người Lý Mộng Đình, đồng dạng cười ra tiếng.“Lại là một người nói lung tung.”“Người anh em này, anh tìm phụ nữ không thể chỉ tìm người đẹp, đẹp thì có ích lợi gì, còn phải tìm người đầu óc bình thường, giống Vũ Nhi nhà tôi, cũng rất thông minh.”Hạ Hướng nhìn Vương Nhất cười nói.Vương Nhất cười cười không nói chuyện, chỉ động đũa ăn thức ăn.Hiện tại, hắn đối với hai người này chỉ có thương hại sâu sắc.Anh đã không đành lòng nói cho bọn họ biết chân tướng rồi.Nếu để cho bọn họ biết, anh và Phương Huệ là phó tổng giám đốc Lệ Tinh, anh có một người vợ chính là chủ tịch Lệ Tinh, ngay cả tập đoàn Cự Phong cũng là của anh, bọn họ nhất định sẽ sợ tới mức ngất đi.Thấy Vương Nhất không nói lời nào, Hạ Hướng lại nhìn về phía Phương Huệ: “Phương Huệ, nể tình bạn học cũ, tôi khuyên cô một câu, với nhan sắc của cô, hoàn toàn có thể tìm một người bạn trai có tiền hơn.”“Tôi tìm bạn trai như thế nào, có liên quan gì đến anh không?”Phương Huệ tức giận, nếu đối phương không tin cô là phó tổng giám đốc Lệ Tinh, cô cũng không nhấn mạnh nữa.Bây giờ cô ấy chỉ muốn ăn cơm xong sớm một chút rồi rời đi.Hạ Hướng đương nhiên cũng nhìn ra Phương Huệ không muốn ở lại đây, tròng mắt vừa chuyển, bỗng nhiên nói: “Nói không nhiều lời, em yêu, không bằng chúng ta đi về đi.”“Được.”Hồ Vũ Nhi cũng không ở lại nữa.Vương Nhất cũng đứng dậy: “Đã như vậy, chúng ta cũng đi thôi.”Phương Huệ có chút đau lòng vì thức ăn vẫn không nhúc nhích trên bàn, hơn nữa đồ ăn ở đây cũng không tệ lắm, vì vậy gọi nhân viên phục vụ tới: “Xin chào, xin đóng gói cho tôi.”Người đi vào là nữ quản lý, cô ta nhìn Phương Huệ như nhìn một con dế nhũi :”Thật ngại quá, cô Phương, chỗ chúng tôi không bao giờ đóng gói.”Phương Huệ nghe vậy, cũng sửng sốt cười: “Nếu không thể đóng gói, vậy chúng ta ăn thêm một chút đi.”Phụt!