Tác giả:

CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…

Chương 1439

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1439Hạ Lãm nhẹ gật đầu, chợt nheo mắt lại: “Không có con chó nào không có mắt nhìn xúc phạm đến anh Vương đó chứ? Tôi nghe quản lí nói trong phòng bao của mọi người truyền đến mấy lời nhục mạ.”Vương Nhất quay đầu nhìn thoáng qua, anh cười nói: “Một đám tôm tép thôi ấy mà, tôi không quan tâm đâu.”Hạ Lãm trầm ngâm cả nửa ngày, sau đó mới nói với quản lí: “Đi lấy thẻ vip tiêu chuẩn cao nhất của đổng tước đài đưa cho anh Vương đi.”“Ngoài ra, tất cả chi phí trong phòng bao ấy đều miễn phí, lại mang thêm một số món ăn mới nhất? Cùng với rượu Romance Conti, hiểu chưa?”“Vâng ông Hạ.”Quản lý lập tức đi làm theo.Vương Nhất bất đắc dĩ xua tay: “Không cần đâu…”Hạ Lãm khoác tay ngăn lại: “Anh Vương là khách quý của nhà họ Hạ chúng tôi, đến Đồng Tước Đài dùng cơm sao có thể để anh Vương chịu thiệt được chứ.”“Nếu như ở bên trong còn có người đui mù sủa loạn, cứ trực tiếp mời ra ngoài, kéo vào danh sách đen.”Ánh mắt của Hạ Lãm lạnh lẽo, nói xong thì đi ngay.“Anh Vương, mời anh.”Giám đốc chủ động kéo cửa phòng bao ra cho Vương Nhất.Bầu không khí trong phòng bao đã khôi phục lại sự yên tĩnh, Châu Phong là người mạnh vì gạo bạo vì tiền, anh ta nhanh chóng điều chỉnh bầu không khí lại.Nhìn thấy Vương Nhất trở về, Châu Phong nhẹ gật đầu với Vương Nhất.Vương Nhất cũng mỉm cười đáp lại.Lý Tuyết Nhi và Tô Thắm lập tức hỏi han anh, biểu cảm lo lắng: “Bọn họ tìm anh làm gì vậy?”Vương Nhất cười nói: “Không có gì đâu, chỉ là trò chuyện với tôi một lúc mà thôi.”“Trò chuyện à? Tôi thấy có lẽ là xem lại camera chứ nhỉ?”Bạch Dĩnh cười lạnh.“Bạch Dĩnh cô…”Lý Tuyết Nhi muốn nổi giận Vương Nhất kéo cô ta lại: “Ăn cơm, ăn cơm đi, một lát nữa sẽ có món ăn mới được mang lên đấy.”Câu nói này làm Bạch Dĩnh ngơ ngác.Cô ta gọi nhiều như vậy à.Sau khi mở cửa ra cho Vương Nhất xong, quản lí cũng không đi mà là đứng canh giữ ở cạnh cửa.Ông chủ đã dặn dò phải đảm bảo anh Vương dùng cơm thật thoải mái.Cốc cốc.Đúng lúc này, có mấy người phục vụ đẩy xe nhỏ vào trong.Mỗi một chiếc xe đẩy đều được đặt những món ăn tinh xảo.Thậm chí còn có hai chai Romanee Conti năm 1980 giá trị gần 3 tỷ.Mọi người kinh ngạc mở to mắt nhìn.Bạch Dĩnh lắp bắp nói: “Tôi, tôi không có gọi những thứ này.”

CHƯƠNG 1439

Hạ Lãm nhẹ gật đầu, chợt nheo mắt lại: “Không có con chó nào không có mắt nhìn xúc phạm đến anh Vương đó chứ? Tôi nghe quản lí nói trong phòng bao của mọi người truyền đến mấy lời nhục mạ.”

Vương Nhất quay đầu nhìn thoáng qua, anh cười nói: “Một đám tôm tép thôi ấy mà, tôi không quan tâm đâu.”

Hạ Lãm trầm ngâm cả nửa ngày, sau đó mới nói với quản lí: “Đi lấy thẻ vip tiêu chuẩn cao nhất của đổng tước đài đưa cho anh Vương đi.”

“Ngoài ra, tất cả chi phí trong phòng bao ấy đều miễn phí, lại mang thêm một số món ăn mới nhất? Cùng với rượu Romance Conti, hiểu chưa?”

“Vâng ông Hạ.”

Quản lý lập tức đi làm theo.

Vương Nhất bất đắc dĩ xua tay: “Không cần đâu…”

Hạ Lãm khoác tay ngăn lại: “Anh Vương là khách quý của nhà họ Hạ chúng tôi, đến Đồng Tước Đài dùng cơm sao có thể để anh Vương chịu thiệt được chứ.”

“Nếu như ở bên trong còn có người đui mù sủa loạn, cứ trực tiếp mời ra ngoài, kéo vào danh sách đen.”

Ánh mắt của Hạ Lãm lạnh lẽo, nói xong thì đi ngay.

“Anh Vương, mời anh.”

Giám đốc chủ động kéo cửa phòng bao ra cho Vương Nhất.

Bầu không khí trong phòng bao đã khôi phục lại sự yên tĩnh, Châu Phong là người mạnh vì gạo bạo vì tiền, anh ta nhanh chóng điều chỉnh bầu không khí lại.

Nhìn thấy Vương Nhất trở về, Châu Phong nhẹ gật đầu với Vương Nhất.

Vương Nhất cũng mỉm cười đáp lại.

Lý Tuyết Nhi và Tô Thắm lập tức hỏi han anh, biểu cảm lo lắng: “Bọn họ tìm anh làm gì vậy?”

Vương Nhất cười nói: “Không có gì đâu, chỉ là trò chuyện với tôi một lúc mà thôi.”

“Trò chuyện à? Tôi thấy có lẽ là xem lại camera chứ nhỉ?”

Bạch Dĩnh cười lạnh.

“Bạch Dĩnh cô…”

Lý Tuyết Nhi muốn nổi giận Vương Nhất kéo cô ta lại: “Ăn cơm, ăn cơm đi, một lát nữa sẽ có món ăn mới được mang lên đấy.”

Câu nói này làm Bạch Dĩnh ngơ ngác.

Cô ta gọi nhiều như vậy à.

Sau khi mở cửa ra cho Vương Nhất xong, quản lí cũng không đi mà là đứng canh giữ ở cạnh cửa.

Ông chủ đã dặn dò phải đảm bảo anh Vương dùng cơm thật thoải mái.

Cốc cốc.

Đúng lúc này, có mấy người phục vụ đẩy xe nhỏ vào trong.

Mỗi một chiếc xe đẩy đều được đặt những món ăn tinh xảo.

Thậm chí còn có hai chai Romanee Conti năm 1980 giá trị gần 3 tỷ.

Mọi người kinh ngạc mở to mắt nhìn.

Bạch Dĩnh lắp bắp nói: “Tôi, tôi không có gọi những thứ này.”

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1439Hạ Lãm nhẹ gật đầu, chợt nheo mắt lại: “Không có con chó nào không có mắt nhìn xúc phạm đến anh Vương đó chứ? Tôi nghe quản lí nói trong phòng bao của mọi người truyền đến mấy lời nhục mạ.”Vương Nhất quay đầu nhìn thoáng qua, anh cười nói: “Một đám tôm tép thôi ấy mà, tôi không quan tâm đâu.”Hạ Lãm trầm ngâm cả nửa ngày, sau đó mới nói với quản lí: “Đi lấy thẻ vip tiêu chuẩn cao nhất của đổng tước đài đưa cho anh Vương đi.”“Ngoài ra, tất cả chi phí trong phòng bao ấy đều miễn phí, lại mang thêm một số món ăn mới nhất? Cùng với rượu Romance Conti, hiểu chưa?”“Vâng ông Hạ.”Quản lý lập tức đi làm theo.Vương Nhất bất đắc dĩ xua tay: “Không cần đâu…”Hạ Lãm khoác tay ngăn lại: “Anh Vương là khách quý của nhà họ Hạ chúng tôi, đến Đồng Tước Đài dùng cơm sao có thể để anh Vương chịu thiệt được chứ.”“Nếu như ở bên trong còn có người đui mù sủa loạn, cứ trực tiếp mời ra ngoài, kéo vào danh sách đen.”Ánh mắt của Hạ Lãm lạnh lẽo, nói xong thì đi ngay.“Anh Vương, mời anh.”Giám đốc chủ động kéo cửa phòng bao ra cho Vương Nhất.Bầu không khí trong phòng bao đã khôi phục lại sự yên tĩnh, Châu Phong là người mạnh vì gạo bạo vì tiền, anh ta nhanh chóng điều chỉnh bầu không khí lại.Nhìn thấy Vương Nhất trở về, Châu Phong nhẹ gật đầu với Vương Nhất.Vương Nhất cũng mỉm cười đáp lại.Lý Tuyết Nhi và Tô Thắm lập tức hỏi han anh, biểu cảm lo lắng: “Bọn họ tìm anh làm gì vậy?”Vương Nhất cười nói: “Không có gì đâu, chỉ là trò chuyện với tôi một lúc mà thôi.”“Trò chuyện à? Tôi thấy có lẽ là xem lại camera chứ nhỉ?”Bạch Dĩnh cười lạnh.“Bạch Dĩnh cô…”Lý Tuyết Nhi muốn nổi giận Vương Nhất kéo cô ta lại: “Ăn cơm, ăn cơm đi, một lát nữa sẽ có món ăn mới được mang lên đấy.”Câu nói này làm Bạch Dĩnh ngơ ngác.Cô ta gọi nhiều như vậy à.Sau khi mở cửa ra cho Vương Nhất xong, quản lí cũng không đi mà là đứng canh giữ ở cạnh cửa.Ông chủ đã dặn dò phải đảm bảo anh Vương dùng cơm thật thoải mái.Cốc cốc.Đúng lúc này, có mấy người phục vụ đẩy xe nhỏ vào trong.Mỗi một chiếc xe đẩy đều được đặt những món ăn tinh xảo.Thậm chí còn có hai chai Romanee Conti năm 1980 giá trị gần 3 tỷ.Mọi người kinh ngạc mở to mắt nhìn.Bạch Dĩnh lắp bắp nói: “Tôi, tôi không có gọi những thứ này.”

Chương 1439