Tác giả:

CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…

Chương 1452

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1452Vương Nhất nhìn Khương Nhã My.Khương Nhã My áy náy nói: “Xin lỗi, cắn anh thành thế này.”Vương Nhất lắc đầu: “Xin lỗi gì chứ, hồi ở Bắc Cảnh, không phải chúng ta đều như thế này sao?”Khương Nhã My im lặng.Ở Bắc Cảnh, người bị thương là quan trọng nhất.Mọi người sẽ giang tay ra để đối phương căn và cùng nhau chịu đau.Cô ta đến bên cạnh Vương Nhất rồi rót một ly rượu: “Có lẽ tôi nên nghe lời anh, không cần hấp tấp như vậy.”Cô ta nhấp một ngụm rồi lại tự rót cho mình hết ly này tới ly khác.Cuối cùng nốc hết bình rượu.Choang!Chai rượu bị ném xuống đất, vỡ tan tành.Hai mắt Khương Nhã My đỏ lên,“Đã ba năm trôi qua rồi, anh ấy vẫn là vết sẹo trong lòng tôi. Tôi đã bao lần tự nhủ với bản thân rằng anh ấy sẽ không quay lại, nên tìm một người mới rồi, chúng tôi không nên bỏ lỡ nhau nữa.”Vương Nhất im lặng, sau đó nở nụ cười: “Nhưng chúng ta lại không thể xuyên không.”“Cô uống say rồi.”Vương Nhất cõng Khương Nhã My lên giường, còn anh thì ngồi trên sô pha ngắm bình minh.Cốc cốc cốc!Không biết đã trôi qua bao lâu, Vương Nhất lại nghe thấy tiếng gõ cửa.“Ai?”Vừa mở cửa, Vương Nhất liền thấy Lý Khinh Hồng cùng Vương Tử Lam đang đứng trước cửa, mỉm cười nhìn anh.“Khinh Hồng?”Vương Nhất biến sắc, cả người lập tức tỉnh táo.Thấy Lý Khinh Hồng tới, anh thực sự muốn ngất tại chỗ.“Khinh Hồng, sao em lại tới đây?”Vương Nhất hỏi theo phản xạ có điều kiện, sững sờ như vừa gặp ma.Lý Khinh Hồng nhíu mày: “Hôm nay là cuối tuần, chúng ta đã nói là cuối tuần đưa Tử Lam đến chỗ anh rồi mà.”Lúc này Vương Nhất mới nhớ ra hôm nay là cuối tuần.Anh lập tức có cảm giác, thảm hoạ sắp ập tới.Khương Nhã My đang nằm trong phòng anh, nếu Lý Khinh Hồng nhìn thấy thì với tính cách của cô, không biết sẽ gây ra chuyện gì đây.Vương Nhất hít một hơi thật sâu rồi nặn ra một nụ cười: “Khinh Hồng, em tới chỗ Phương tổng và Mộng Đình được không….”Ánh mắt Lý Khinh Hồng lập tức thay đổi, cô thông minh như vậy, sao có thể không nghĩ tới tình huống trong phòng.

CHƯƠNG 1452

Vương Nhất nhìn Khương Nhã My.

Khương Nhã My áy náy nói: “Xin lỗi, cắn anh thành thế này.”

Vương Nhất lắc đầu: “Xin lỗi gì chứ, hồi ở Bắc Cảnh, không phải chúng ta đều như thế này sao?”

Khương Nhã My im lặng.

Ở Bắc Cảnh, người bị thương là quan trọng nhất.

Mọi người sẽ giang tay ra để đối phương căn và cùng nhau chịu đau.

Cô ta đến bên cạnh Vương Nhất rồi rót một ly rượu: “Có lẽ tôi nên nghe lời anh, không cần hấp tấp như vậy.”

Cô ta nhấp một ngụm rồi lại tự rót cho mình hết ly này tới ly khác.

Cuối cùng nốc hết bình rượu.

Choang!

Chai rượu bị ném xuống đất, vỡ tan tành.

Hai mắt Khương Nhã My đỏ lên,

“Đã ba năm trôi qua rồi, anh ấy vẫn là vết sẹo trong lòng tôi. Tôi đã bao lần tự nhủ với bản thân rằng anh ấy sẽ không quay lại, nên tìm một người mới rồi, chúng tôi không nên bỏ lỡ nhau nữa.”

Vương Nhất im lặng, sau đó nở nụ cười: “Nhưng chúng ta lại không thể xuyên không.”

“Cô uống say rồi.”

Vương Nhất cõng Khương Nhã My lên giường, còn anh thì ngồi trên sô pha ngắm bình minh.

Cốc cốc cốc!

Không biết đã trôi qua bao lâu, Vương Nhất lại nghe thấy tiếng gõ cửa.

“Ai?”

Vừa mở cửa, Vương Nhất liền thấy Lý Khinh Hồng cùng Vương Tử Lam đang đứng trước cửa, mỉm cười nhìn anh.

“Khinh Hồng?”

Vương Nhất biến sắc, cả người lập tức tỉnh táo.

Thấy Lý Khinh Hồng tới, anh thực sự muốn ngất tại chỗ.

“Khinh Hồng, sao em lại tới đây?”

Vương Nhất hỏi theo phản xạ có điều kiện, sững sờ như vừa gặp ma.

Lý Khinh Hồng nhíu mày: “Hôm nay là cuối tuần, chúng ta đã nói là cuối tuần đưa Tử Lam đến chỗ anh rồi mà.”

Lúc này Vương Nhất mới nhớ ra hôm nay là cuối tuần.

Anh lập tức có cảm giác, thảm hoạ sắp ập tới.

Khương Nhã My đang nằm trong phòng anh, nếu Lý Khinh Hồng nhìn thấy thì với tính cách của cô, không biết sẽ gây ra chuyện gì đây.

Vương Nhất hít một hơi thật sâu rồi nặn ra một nụ cười: “Khinh Hồng, em tới chỗ Phương tổng và Mộng Đình được không….”

Ánh mắt Lý Khinh Hồng lập tức thay đổi, cô thông minh như vậy, sao có thể không nghĩ tới tình huống trong phòng.

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1452Vương Nhất nhìn Khương Nhã My.Khương Nhã My áy náy nói: “Xin lỗi, cắn anh thành thế này.”Vương Nhất lắc đầu: “Xin lỗi gì chứ, hồi ở Bắc Cảnh, không phải chúng ta đều như thế này sao?”Khương Nhã My im lặng.Ở Bắc Cảnh, người bị thương là quan trọng nhất.Mọi người sẽ giang tay ra để đối phương căn và cùng nhau chịu đau.Cô ta đến bên cạnh Vương Nhất rồi rót một ly rượu: “Có lẽ tôi nên nghe lời anh, không cần hấp tấp như vậy.”Cô ta nhấp một ngụm rồi lại tự rót cho mình hết ly này tới ly khác.Cuối cùng nốc hết bình rượu.Choang!Chai rượu bị ném xuống đất, vỡ tan tành.Hai mắt Khương Nhã My đỏ lên,“Đã ba năm trôi qua rồi, anh ấy vẫn là vết sẹo trong lòng tôi. Tôi đã bao lần tự nhủ với bản thân rằng anh ấy sẽ không quay lại, nên tìm một người mới rồi, chúng tôi không nên bỏ lỡ nhau nữa.”Vương Nhất im lặng, sau đó nở nụ cười: “Nhưng chúng ta lại không thể xuyên không.”“Cô uống say rồi.”Vương Nhất cõng Khương Nhã My lên giường, còn anh thì ngồi trên sô pha ngắm bình minh.Cốc cốc cốc!Không biết đã trôi qua bao lâu, Vương Nhất lại nghe thấy tiếng gõ cửa.“Ai?”Vừa mở cửa, Vương Nhất liền thấy Lý Khinh Hồng cùng Vương Tử Lam đang đứng trước cửa, mỉm cười nhìn anh.“Khinh Hồng?”Vương Nhất biến sắc, cả người lập tức tỉnh táo.Thấy Lý Khinh Hồng tới, anh thực sự muốn ngất tại chỗ.“Khinh Hồng, sao em lại tới đây?”Vương Nhất hỏi theo phản xạ có điều kiện, sững sờ như vừa gặp ma.Lý Khinh Hồng nhíu mày: “Hôm nay là cuối tuần, chúng ta đã nói là cuối tuần đưa Tử Lam đến chỗ anh rồi mà.”Lúc này Vương Nhất mới nhớ ra hôm nay là cuối tuần.Anh lập tức có cảm giác, thảm hoạ sắp ập tới.Khương Nhã My đang nằm trong phòng anh, nếu Lý Khinh Hồng nhìn thấy thì với tính cách của cô, không biết sẽ gây ra chuyện gì đây.Vương Nhất hít một hơi thật sâu rồi nặn ra một nụ cười: “Khinh Hồng, em tới chỗ Phương tổng và Mộng Đình được không….”Ánh mắt Lý Khinh Hồng lập tức thay đổi, cô thông minh như vậy, sao có thể không nghĩ tới tình huống trong phòng.

Chương 1452