Chương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ…
Chương 1781
Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Chương 1781“Xem ra trăm nghe không bằng mắt thấy, biểu hiện của Đoàn Vinh thật là làm cho người khác thất vọng, uổng phí danh xưng cậu chủ bậc nhất ở thành phố Văn Minh của anh ta, cho dù là anh ta cũng vì đi núi Vụ Ẳn tham gia sự việc lớn kia, cũng không hoàn toàn cần phải để anh ta trong lòng.Ngô Thanh vốn là người cao ngạo, lúc này trong ánh mắt hiện lên một nét khinh thường, nhưng ngay lập tức che giấu ngay, nói: “Kẻ hèn này là Ngô Thanh của thành phố Quan Sơn.”“Ngô Thanh của nhà họ Ngô thành phố Quan Sơn?” Đoàn Vinh lấy làm kinh hãi.Mức độ phồn thịnh của thành phố Quan Sơn tuy không hơn tỉnh Trung Thiên, nhưng nhà họ Ngô cũng là nổi danh lừng lẫy, bởi vì nhà họ Ngô là Đông y thế gia nổi tiếng, nhất là Ngô Long gia chủ đương nhiệm của nhà họ Ngô, được gọi là hạnh lâm thánh thủ, y thuật cao minh hiếm thấy trên đời, ở tỉnh Trung Thiên đức cao vọng trọng.Vì vậy ngay cả một phần cũng không kém nhà họ Tạ, đại gia tộc nhà họ Giang đều được Ngô Long chữa trị qua, thế cho nên bọn họ đã đưa ra một tuyên bố đặc biệt, ai dám đối nghịch với nhà họ Ngô, thì đồng nghĩa với việc đối nghịch với mấy gia tộc lớn bọn họ, dưới sự kinh sợ của các gia tộc lớn, nhà họ Ngô gần như là vua một cõi thành phố Quan Sơn, không ai dám đụng chạm.Vì vậy khi Đoàn Vinh vừa nghe đến tên Ngô Thanh thành phố Quan Sơn, liền lập tức đoán được Ngô Thanh là người nhà họ Ngô.“Không sai, chính là nhà họ Ngô thành phố Quan Sơn, hơn nữa tôi còn là người thừa kế tương lai của nhà họ Ngô.” Ngô Thanh ngẩng cao đầu, vẻ mặt dương dương tự đắc, xem ra Đoàn Vinh cũng có chút bản lĩnh, thoáng chốc đã đoán ra được thân phận của anh ta.Nếu như không ngoài dự liệu của anh ta, tiếp theo sau đó Đoàn Vinh nhất định sẽ bắt đầu cung kính nịnh nọt anh ta, bởi vì địa vị nhà họ Đoàn ở tỉnh Trung Thiên còn kém xa nhà họ Ngô.Thậm chí, ngay cả cái thằng nhóc kiêu ngạo chỉ biết cắm đầu ăn mì kia, sau khi biết được thân phận thật sự anh ta là cậu chủ Ngô, cũng sẽ khiếp sợ mà xin lỗi, đồng thời bắt đầu nịnh nọt anh ta, đến lúc đó anh ta lại Đoàn Vinh mục đích lần này, cho rằng Đoàn Vinh và thằng nhóc kia cũng không dám giấu diếm.Nghĩ đến đây, lỗ mũi Ngô Thanh hướng lên trời, càng thêm đắc ý.Đoàn Vinh mắt thấy dáng vẻ Ngô Thanh kiêu ngạo như vậy, không khỏi mắt sáng lên, trong lòng đột nhiên nghĩ đến mưu kế đuổi sói nuốt hổ.“Thế lực nhà họ Ngô tại tỉnh Trung Thiên cũng không nhỏ, sau lưng lại có mấy gia tộc lớn chống đỡ, nếu như Trần Gia Bảo và Ngô Thanh xảy ra mâu thuẫn, dựa vào sức mạnh của nhà họ Ngô, nhất định sẽ khiến Trần Gia Bảo không chịu nổi.Nghĩ đến đây, khoé miệng Đoàn Vinh nhếch lên thành nụ cười, lập tức nhiệt tình cười nói: “Hoá ra là cậu chủ nhà họ Ngô, ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu, quả nhiên là một người anh tuấn lịch sự.”Mũi Ngô Thanh ‘hừ’ một tiếng, lộ vẻ vô cùng kiêu ngạo, tiếp sau đó lại nhìn về phía Trần Gia Bảo, đợi Trần Gia Bảo nịnh nọt mình giống như Đoàn Vinh.Thế mà, Ngô Thanh chỉ thấy Trần Gia Bảo vẫn như cũ ăn một miệng lớn mì, đừng nói là nịnh nọt anh ta, ngay cả hứng thú ngẩng đầu lên nhìn anh ta một cái hình như cũng không có.Ngô Thanh âm thầm nhíu mày, trong lòng không tức giận, ngay cả Đoàn Vinh cậu chủ Đoàn của thành phố Hà Tĩnh cũng phải khom người trước mặt anh ta, cái thằng nhóc bình thường không có tiếng tăm Trần Gia Bảo này lại dám không để cậu chủ Ngô như anh ta vào mắt, đúng là không biết đối nhân xử thế!Trong lòng Đoàn Vinh đắc ý cười nhạt: “Thằng nhóc Ngô Thanh ngu ngốc, nếu như thật sự chọc vào Trần Gia Bảo, e là chỉ cần Trần Gia Bảo giơ giơ ngón tay cũng có thể giết cậu trong giây lát.Chỉ có điều như vậy mới phù hợp với mục đích của tôi, để cho Trần Gia Bảo và nhà họ Ngô nảy sinh mâu thuẫn, mượn tay nhà họ Ngô diệt trừ Trần Gia Bảo, cứ cho là Trần Gia Bảo có thể từ núi Vụ Ẩn bình an trở về, cũng tuyệt đối không thể chống lại mấy gia tộc vô cùng lớn sau lưng nhà họ NgôHừ hừ, chỉ cần Trần Gia Bảo chết đi, tôi vẫn sẽ là cậu chủ Đoàn hào quang sáng chói của thành phố Giang Ninh và thành phố Hà Tĩnh.”
Chương 1781
“Xem ra trăm nghe không bằng mắt thấy, biểu hiện của Đoàn Vinh thật là làm cho người khác thất vọng, uổng phí danh xưng cậu chủ bậc nhất ở thành phố Văn Minh của anh ta, cho dù là anh ta cũng vì đi núi Vụ Ẳn tham gia sự việc lớn kia, cũng không hoàn toàn cần phải để anh ta trong lòng.
Ngô Thanh vốn là người cao ngạo, lúc này trong ánh mắt hiện lên một nét khinh thường, nhưng ngay lập tức che giấu ngay, nói: “Kẻ hèn này là Ngô Thanh của thành phố Quan Sơn.”
“Ngô Thanh của nhà họ Ngô thành phố Quan Sơn?” Đoàn Vinh lấy làm kinh hãi.
Mức độ phồn thịnh của thành phố Quan Sơn tuy không hơn tỉnh Trung Thiên, nhưng nhà họ Ngô cũng là nổi danh lừng lẫy, bởi vì nhà họ Ngô là Đông y thế gia nổi tiếng, nhất là Ngô Long gia chủ đương nhiệm của nhà họ Ngô, được gọi là hạnh lâm thánh thủ, y thuật cao minh hiếm thấy trên đời, ở tỉnh Trung Thiên đức cao vọng trọng.
Vì vậy ngay cả một phần cũng không kém nhà họ Tạ, đại gia tộc nhà họ Giang đều được Ngô Long chữa trị qua, thế cho nên bọn họ đã đưa ra một tuyên bố đặc biệt, ai dám đối nghịch với nhà họ Ngô, thì đồng nghĩa với việc đối nghịch với mấy gia tộc lớn bọn họ, dưới sự kinh sợ của các gia tộc lớn, nhà họ Ngô gần như là vua một cõi thành phố Quan Sơn, không ai dám đụng chạm.
Vì vậy khi Đoàn Vinh vừa nghe đến tên Ngô Thanh thành phố Quan Sơn, liền lập tức đoán được Ngô Thanh là người nhà họ Ngô.
“Không sai, chính là nhà họ Ngô thành phố Quan Sơn, hơn nữa tôi còn là người thừa kế tương lai của nhà họ Ngô.” Ngô Thanh ngẩng cao đầu, vẻ mặt dương dương tự đắc, xem ra Đoàn Vinh cũng có chút bản lĩnh, thoáng chốc đã đoán ra được thân phận của anh ta.
Nếu như không ngoài dự liệu của anh ta, tiếp theo sau đó Đoàn Vinh nhất định sẽ bắt đầu cung kính nịnh nọt anh ta, bởi vì địa vị nhà họ Đoàn ở tỉnh Trung Thiên còn kém xa nhà họ Ngô.
Thậm chí, ngay cả cái thằng nhóc kiêu ngạo chỉ biết cắm đầu ăn mì kia, sau khi biết được thân phận thật sự anh ta là cậu chủ Ngô, cũng sẽ khiếp sợ mà xin lỗi, đồng thời bắt đầu nịnh nọt anh ta, đến lúc đó anh ta lại Đoàn Vinh mục đích lần này, cho rằng Đoàn Vinh và thằng nhóc kia cũng không dám giấu diếm.
Nghĩ đến đây, lỗ mũi Ngô Thanh hướng lên trời, càng thêm đắc ý.
Đoàn Vinh mắt thấy dáng vẻ Ngô Thanh kiêu ngạo như vậy, không khỏi mắt sáng lên, trong lòng đột nhiên nghĩ đến mưu kế đuổi sói nuốt hổ.
“Thế lực nhà họ Ngô tại tỉnh Trung Thiên cũng không nhỏ, sau lưng lại có mấy gia tộc lớn chống đỡ, nếu như Trần Gia Bảo và Ngô Thanh xảy ra mâu thuẫn, dựa vào sức mạnh của nhà họ Ngô, nhất định sẽ khiến Trần Gia Bảo không chịu nổi.
Nghĩ đến đây, khoé miệng Đoàn Vinh nhếch lên thành nụ cười, lập tức nhiệt tình cười nói: “Hoá ra là cậu chủ nhà họ Ngô, ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu, quả nhiên là một người anh tuấn lịch sự.”
Mũi Ngô Thanh ‘hừ’ một tiếng, lộ vẻ vô cùng kiêu ngạo, tiếp sau đó lại nhìn về phía Trần Gia Bảo, đợi Trần Gia Bảo nịnh nọt mình giống như Đoàn Vinh.
Thế mà, Ngô Thanh chỉ thấy Trần Gia Bảo vẫn như cũ ăn một miệng lớn mì, đừng nói là nịnh nọt anh ta, ngay cả hứng thú ngẩng đầu lên nhìn anh ta một cái hình như cũng không có.
Ngô Thanh âm thầm nhíu mày, trong lòng không tức giận, ngay cả Đoàn Vinh cậu chủ Đoàn của thành phố Hà Tĩnh cũng phải khom người trước mặt anh ta, cái thằng nhóc bình thường không có tiếng tăm Trần Gia Bảo này lại dám không để cậu chủ Ngô như anh ta vào mắt, đúng là không biết đối nhân xử thế!
Trong lòng Đoàn Vinh đắc ý cười nhạt: “Thằng nhóc Ngô Thanh ngu ngốc, nếu như thật sự chọc vào Trần Gia Bảo, e là chỉ cần Trần Gia Bảo giơ giơ ngón tay cũng có thể giết cậu trong giây lát.
Chỉ có điều như vậy mới phù hợp với mục đích của tôi, để cho Trần Gia Bảo và nhà họ Ngô nảy sinh mâu thuẫn, mượn tay nhà họ Ngô diệt trừ Trần Gia Bảo, cứ cho là Trần Gia Bảo có thể từ núi Vụ Ẩn bình an trở về, cũng tuyệt đối không thể chống lại mấy gia tộc vô cùng lớn sau lưng nhà họ Ngô
Hừ hừ, chỉ cần Trần Gia Bảo chết đi, tôi vẫn sẽ là cậu chủ Đoàn hào quang sáng chói của thành phố Giang Ninh và thành phố Hà Tĩnh.”
Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Chương 1781“Xem ra trăm nghe không bằng mắt thấy, biểu hiện của Đoàn Vinh thật là làm cho người khác thất vọng, uổng phí danh xưng cậu chủ bậc nhất ở thành phố Văn Minh của anh ta, cho dù là anh ta cũng vì đi núi Vụ Ẳn tham gia sự việc lớn kia, cũng không hoàn toàn cần phải để anh ta trong lòng.Ngô Thanh vốn là người cao ngạo, lúc này trong ánh mắt hiện lên một nét khinh thường, nhưng ngay lập tức che giấu ngay, nói: “Kẻ hèn này là Ngô Thanh của thành phố Quan Sơn.”“Ngô Thanh của nhà họ Ngô thành phố Quan Sơn?” Đoàn Vinh lấy làm kinh hãi.Mức độ phồn thịnh của thành phố Quan Sơn tuy không hơn tỉnh Trung Thiên, nhưng nhà họ Ngô cũng là nổi danh lừng lẫy, bởi vì nhà họ Ngô là Đông y thế gia nổi tiếng, nhất là Ngô Long gia chủ đương nhiệm của nhà họ Ngô, được gọi là hạnh lâm thánh thủ, y thuật cao minh hiếm thấy trên đời, ở tỉnh Trung Thiên đức cao vọng trọng.Vì vậy ngay cả một phần cũng không kém nhà họ Tạ, đại gia tộc nhà họ Giang đều được Ngô Long chữa trị qua, thế cho nên bọn họ đã đưa ra một tuyên bố đặc biệt, ai dám đối nghịch với nhà họ Ngô, thì đồng nghĩa với việc đối nghịch với mấy gia tộc lớn bọn họ, dưới sự kinh sợ của các gia tộc lớn, nhà họ Ngô gần như là vua một cõi thành phố Quan Sơn, không ai dám đụng chạm.Vì vậy khi Đoàn Vinh vừa nghe đến tên Ngô Thanh thành phố Quan Sơn, liền lập tức đoán được Ngô Thanh là người nhà họ Ngô.“Không sai, chính là nhà họ Ngô thành phố Quan Sơn, hơn nữa tôi còn là người thừa kế tương lai của nhà họ Ngô.” Ngô Thanh ngẩng cao đầu, vẻ mặt dương dương tự đắc, xem ra Đoàn Vinh cũng có chút bản lĩnh, thoáng chốc đã đoán ra được thân phận của anh ta.Nếu như không ngoài dự liệu của anh ta, tiếp theo sau đó Đoàn Vinh nhất định sẽ bắt đầu cung kính nịnh nọt anh ta, bởi vì địa vị nhà họ Đoàn ở tỉnh Trung Thiên còn kém xa nhà họ Ngô.Thậm chí, ngay cả cái thằng nhóc kiêu ngạo chỉ biết cắm đầu ăn mì kia, sau khi biết được thân phận thật sự anh ta là cậu chủ Ngô, cũng sẽ khiếp sợ mà xin lỗi, đồng thời bắt đầu nịnh nọt anh ta, đến lúc đó anh ta lại Đoàn Vinh mục đích lần này, cho rằng Đoàn Vinh và thằng nhóc kia cũng không dám giấu diếm.Nghĩ đến đây, lỗ mũi Ngô Thanh hướng lên trời, càng thêm đắc ý.Đoàn Vinh mắt thấy dáng vẻ Ngô Thanh kiêu ngạo như vậy, không khỏi mắt sáng lên, trong lòng đột nhiên nghĩ đến mưu kế đuổi sói nuốt hổ.“Thế lực nhà họ Ngô tại tỉnh Trung Thiên cũng không nhỏ, sau lưng lại có mấy gia tộc lớn chống đỡ, nếu như Trần Gia Bảo và Ngô Thanh xảy ra mâu thuẫn, dựa vào sức mạnh của nhà họ Ngô, nhất định sẽ khiến Trần Gia Bảo không chịu nổi.Nghĩ đến đây, khoé miệng Đoàn Vinh nhếch lên thành nụ cười, lập tức nhiệt tình cười nói: “Hoá ra là cậu chủ nhà họ Ngô, ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu, quả nhiên là một người anh tuấn lịch sự.”Mũi Ngô Thanh ‘hừ’ một tiếng, lộ vẻ vô cùng kiêu ngạo, tiếp sau đó lại nhìn về phía Trần Gia Bảo, đợi Trần Gia Bảo nịnh nọt mình giống như Đoàn Vinh.Thế mà, Ngô Thanh chỉ thấy Trần Gia Bảo vẫn như cũ ăn một miệng lớn mì, đừng nói là nịnh nọt anh ta, ngay cả hứng thú ngẩng đầu lên nhìn anh ta một cái hình như cũng không có.Ngô Thanh âm thầm nhíu mày, trong lòng không tức giận, ngay cả Đoàn Vinh cậu chủ Đoàn của thành phố Hà Tĩnh cũng phải khom người trước mặt anh ta, cái thằng nhóc bình thường không có tiếng tăm Trần Gia Bảo này lại dám không để cậu chủ Ngô như anh ta vào mắt, đúng là không biết đối nhân xử thế!Trong lòng Đoàn Vinh đắc ý cười nhạt: “Thằng nhóc Ngô Thanh ngu ngốc, nếu như thật sự chọc vào Trần Gia Bảo, e là chỉ cần Trần Gia Bảo giơ giơ ngón tay cũng có thể giết cậu trong giây lát.Chỉ có điều như vậy mới phù hợp với mục đích của tôi, để cho Trần Gia Bảo và nhà họ Ngô nảy sinh mâu thuẫn, mượn tay nhà họ Ngô diệt trừ Trần Gia Bảo, cứ cho là Trần Gia Bảo có thể từ núi Vụ Ẩn bình an trở về, cũng tuyệt đối không thể chống lại mấy gia tộc vô cùng lớn sau lưng nhà họ NgôHừ hừ, chỉ cần Trần Gia Bảo chết đi, tôi vẫn sẽ là cậu chủ Đoàn hào quang sáng chói của thành phố Giang Ninh và thành phố Hà Tĩnh.”