Đêm khuya tịch mịch, bầu trời u ám, mưa to như muốn long trời nở đất, bên ngoài tiếng sấm không ngừng lớn. Mưa to tí tách thanh thúy rơi trên mái ngói, phát ra tiếng vang leng keng, bóng đêm cô tịch làm cho người ta khó chịu. Trong một gian phòng cách ly riêng biệt ở Quý phủ vật thắp sáng duy nhất chỉ vẻn vẹn một ngọn đèn nhỏ. Một cái thiếu phụ ngồi dựa lưng vào đầu giường, sắc mặt có chút tái nhợt. Tuy là gương mặt tái nhợt không có chút máu, nhưng dung nhan này vẫn là thập phần diễm lệ. Bên cạnh thiếu phụ còn có một nữ nhân tuổi tác không khác biệt là mấy, trên tay của nàng vẫn là đang ôm một tiểu hài tử vừa nãy mới được sinh ra. "Thanh Vị đem đứa nhỏ ôm đến cho ta" Thanh Vị lệ rơi đầy mặt: "Phu nhân, người vẫn là đừng nhìn đứa nhỏ này, đứa nhỏ này là một nữ nhi, lão gia căn bản sẽ không để ý đến nó" Thiếu phụ nghe vậy, ánh mắt sắc bén nhìn Thanh Thanh liếc mắt một cái: "Nói bậy! Chẳng lẽ bởi vì hắn không thèm để ý, ta có thể không để ý đến hài tử của chính mình sao? Ngươi nghĩ ta…
Chương 621: Tiểu gia chính là điềm lành
Thần Y Quý Nữ: Cưng Chiều Thất Hoàng PhiTác giả: Lâu Tinh Ngâm LoạiTruyện Đông Phương, Truyện Lịch Sử, Truyện Xuyên KhôngĐêm khuya tịch mịch, bầu trời u ám, mưa to như muốn long trời nở đất, bên ngoài tiếng sấm không ngừng lớn. Mưa to tí tách thanh thúy rơi trên mái ngói, phát ra tiếng vang leng keng, bóng đêm cô tịch làm cho người ta khó chịu. Trong một gian phòng cách ly riêng biệt ở Quý phủ vật thắp sáng duy nhất chỉ vẻn vẹn một ngọn đèn nhỏ. Một cái thiếu phụ ngồi dựa lưng vào đầu giường, sắc mặt có chút tái nhợt. Tuy là gương mặt tái nhợt không có chút máu, nhưng dung nhan này vẫn là thập phần diễm lệ. Bên cạnh thiếu phụ còn có một nữ nhân tuổi tác không khác biệt là mấy, trên tay của nàng vẫn là đang ôm một tiểu hài tử vừa nãy mới được sinh ra. "Thanh Vị đem đứa nhỏ ôm đến cho ta" Thanh Vị lệ rơi đầy mặt: "Phu nhân, người vẫn là đừng nhìn đứa nhỏ này, đứa nhỏ này là một nữ nhi, lão gia căn bản sẽ không để ý đến nó" Thiếu phụ nghe vậy, ánh mắt sắc bén nhìn Thanh Thanh liếc mắt một cái: "Nói bậy! Chẳng lẽ bởi vì hắn không thèm để ý, ta có thể không để ý đến hài tử của chính mình sao? Ngươi nghĩ ta… Edit + Beta: Đông Vân Triều.Phải biết rằng, Vạn Đức Hầu còn có bốn năm nhi tử nữa.Vạn Đức Hầu lâm vào tình trạng ngày hôm nay, mấy nhi tử này nhất định sẽ vì binh quyền mà tranh đến ngươi chết ta sống!Đó là còn chưa nói đến Đức phi cùng Hiền phi trong cung, bọn họ cũng bắt đầu làm theo ý mình rồi đó.Bên tai truyền đến tiếng vang khe khẽ, Quý Như Yên nhìn lại, không khỏi giận dữ!Tiểu tử kia cư nhiên ôm một bình hoa cổ.Bình hoa đã gặm hơn phân nửa, tiểu tử này còn đang bận chiến đấu hăng hái với bình hoa, chẳng thèm để ý chuyện gì.Nàng sao sẽ không tức giận đây?Không chút nghĩ ngợi, trực tiếp đạp một cước vào mông tiểu tử kia, cả giận nói, "Tham ăn! Ta bảo ngươi tới đây tìm đồ, ngươi cư nhiên chỉ ăn?"Tiểu tử kia cũng trực tiếp né một vòng tuyệt đẹp, ôm bình hoa kia ngã ở trên giường của Vạn Đức Hầu, lăn lông lốc, đầu va vào trụ thượng trên giường.Cật hàng chỉ cảm thấy hoa mắt chóng mặt, kháng nghị với Quý Như Yên, "Xèo xèo!"Ta đang sắp chết đói rồi đây!Ăn bình hoa thôi mà, ngươi làm gì mà tức giận như vậy?Thế nhưng, nó kháng nghị, cũng không có đổi lấy một lời đáp lại của Quý Như Yên.Bởi vì, Quý Như Yên cùng Tích Tiểu Mộng kinh ngạc nhìn giường bị dời đi.Lộ ra mật thất phía dưới.Mật thất tối tăm, còn bị khóa bởi một vòng xích khoa trương.Phải là người vô cùng thành thạo mới mở được loại khóa này.Quý Như Yên hướng Tích Tiểu Mộng hỏi, "Ngươi có mở được không?"Tích Tiểu Mộng giơ hai tay đầu hàng, "Ta chịu.""Vậy phải làm thế nào?""…"Tích Tiểu Mộng không nói gì nhìn trời, hắn không phải đấng toàn năng, được chứ?Ngay lúc hai người đang ngươi xem ta, ta xem ngươi, tiểu tử kia không đành lòng bị lơ, trực tiếp vứt bình hoa trong tay, xông vào gặm khóa.Hắc!Thật vừa đúng lúc để dùng.Dưới sự trợ giúp của Tham ăn, mật thất cuối cùng cũng hiện ra.Tích Tiểu Mộng kinh hô lên, "Binh phù!"Không sai.Chính là binh phù hai mươi vạn đại quân của Vạn Đức Hầu, mục tiêu của Quý Như Yên chính là tìm được cái này.Có cái này, tương lai hai mươi vạn đại quân chắc chắn không cần phải tách ra.Hiên đế cũng không cần để ý tới Lạc Thuấn Thần!Cũng có thể khiến quan hệ giữa hiệu thuốc Phượng gia cùng Hiên đế trở nên chặt chẽ hơn.Quý Như Yên nắm trong tay binh phù, xoa đầu tham ăn, "Tham ăn, vận khí của ngươi ngược lại không tệ!""Rầm rì!"Ta lúc nào chả là điềm lành!Cật hàng lập tức đắc ý đứng lên, bất quá, nó mới cương đắc ý mấy phút, Quý Như Yên vỗ vào đầu nó một cái, hoàn toàn mất hết hình tượng."Ít nói nhảm! Mau đi thôi. Nơi này, có mời ta ở lại, ta cũng không thèm!"Quý Như Yên ý có hàm ý nhìn thoáng qua Vạn Đức Hầu.Đừng nói nàng có cừu hận với Vạn Đức Hầu hay không, nhưng cách hắn dạy dỗ Đức phi cùng Hiền phi, thì không phải là dạng người tốt lành gì.Sớm muộn gì có một ngày, nàng sẽ thu thập hai phi tử trong cung!Nàng Quý Như Yên tuyệt đối không phải loại để người khác khi dễ mà không trả thù.Tích Tiểu Mộng cũng không thích Vạn Đức Hầu phủ, tán thành nói, "Đi thôi, sau khi trở về, ta lấy rượu ngon chúc mừng một chút."…Phủ Quốc sư.Hướng Y Ninh đang chờ bọn họ."Các ngươi cuối cùng là đã trở về, khiến ta đợi lâu. Lại lo lắng các ngươi gặp chuyện không may! Chuyện này xong rồi sao?"Hướng Y Ninh như một bà mẹ, họ vừa về đã không để yên.Quý Như Yên buồn cười nhìn Tích Tiểu Mộng, có vợ như mẹ, hắn thế nhưng lại chịu được?
Edit + Beta: Đông Vân Triều.
Phải biết rằng, Vạn Đức Hầu còn có bốn năm nhi tử nữa.
Vạn Đức Hầu lâm vào tình trạng ngày hôm nay, mấy nhi tử này nhất định sẽ vì binh quyền mà tranh đến ngươi chết ta sống!
Đó là còn chưa nói đến Đức phi cùng Hiền phi trong cung, bọn họ cũng bắt đầu làm theo ý mình rồi đó.
Bên tai truyền đến tiếng vang khe khẽ, Quý Như Yên nhìn lại, không khỏi giận dữ!
Tiểu tử kia cư nhiên ôm một bình hoa cổ.
Bình hoa đã gặm hơn phân nửa, tiểu tử này còn đang bận chiến đấu hăng hái với bình hoa, chẳng thèm để ý chuyện gì.
Nàng sao sẽ không tức giận đây?
Không chút nghĩ ngợi, trực tiếp đạp một cước vào mông tiểu tử kia, cả giận nói, "Tham ăn! Ta bảo ngươi tới đây tìm đồ, ngươi cư nhiên chỉ ăn?"
Tiểu tử kia cũng trực tiếp né một vòng tuyệt đẹp, ôm bình hoa kia ngã ở trên giường của Vạn Đức Hầu, lăn lông lốc, đầu va vào trụ thượng trên giường.
Cật hàng chỉ cảm thấy hoa mắt chóng mặt, kháng nghị với Quý Như Yên, "Xèo xèo!"
Ta đang sắp chết đói rồi đây!
Ăn bình hoa thôi mà, ngươi làm gì mà tức giận như vậy?
Thế nhưng, nó kháng nghị, cũng không có đổi lấy một lời đáp lại của Quý Như Yên.
Bởi vì, Quý Như Yên cùng Tích Tiểu Mộng kinh ngạc nhìn giường bị dời đi.
Lộ ra mật thất phía dưới.
Mật thất tối tăm, còn bị khóa bởi một vòng xích khoa trương.
Phải là người vô cùng thành thạo mới mở được loại khóa này.
Quý Như Yên hướng Tích Tiểu Mộng hỏi, "Ngươi có mở được không?"
Tích Tiểu Mộng giơ hai tay đầu hàng, "Ta chịu."
"Vậy phải làm thế nào?"
"…"
Tích Tiểu Mộng không nói gì nhìn trời, hắn không phải đấng toàn năng, được chứ?
Ngay lúc hai người đang ngươi xem ta, ta xem ngươi, tiểu tử kia không đành lòng bị lơ, trực tiếp vứt bình hoa trong tay, xông vào gặm khóa.
Hắc!
Thật vừa đúng lúc để dùng.
Dưới sự trợ giúp của Tham ăn, mật thất cuối cùng cũng hiện ra.
Tích Tiểu Mộng kinh hô lên, "Binh phù!"
Không sai.
Chính là binh phù hai mươi vạn đại quân của Vạn Đức Hầu, mục tiêu của Quý Như Yên chính là tìm được cái này.
Có cái này, tương lai hai mươi vạn đại quân chắc chắn không cần phải tách ra.
Hiên đế cũng không cần để ý tới Lạc Thuấn Thần!
Cũng có thể khiến quan hệ giữa hiệu thuốc Phượng gia cùng Hiên đế trở nên chặt chẽ hơn.
Quý Như Yên nắm trong tay binh phù, xoa đầu tham ăn, "Tham ăn, vận khí của ngươi ngược lại không tệ!"
"Rầm rì!"
Ta lúc nào chả là điềm lành!
Cật hàng lập tức đắc ý đứng lên, bất quá, nó mới cương đắc ý mấy phút, Quý Như Yên vỗ vào đầu nó một cái, hoàn toàn mất hết hình tượng.
"Ít nói nhảm! Mau đi thôi. Nơi này, có mời ta ở lại, ta cũng không thèm!"
Quý Như Yên ý có hàm ý nhìn thoáng qua Vạn Đức Hầu.
Đừng nói nàng có cừu hận với Vạn Đức Hầu hay không, nhưng cách hắn dạy dỗ Đức phi cùng Hiền phi, thì không phải là dạng người tốt lành gì.
Sớm muộn gì có một ngày, nàng sẽ thu thập hai phi tử trong cung!
Nàng Quý Như Yên tuyệt đối không phải loại để người khác khi dễ mà không trả thù.
Tích Tiểu Mộng cũng không thích Vạn Đức Hầu phủ, tán thành nói, "Đi thôi, sau khi trở về, ta lấy rượu ngon chúc mừng một chút."
…
Phủ Quốc sư.
Hướng Y Ninh đang chờ bọn họ.
"Các ngươi cuối cùng là đã trở về, khiến ta đợi lâu. Lại lo lắng các ngươi gặp chuyện không may! Chuyện này xong rồi sao?"
Hướng Y Ninh như một bà mẹ, họ vừa về đã không để yên.
Quý Như Yên buồn cười nhìn Tích Tiểu Mộng, có vợ như mẹ, hắn thế nhưng lại chịu được?
Thần Y Quý Nữ: Cưng Chiều Thất Hoàng PhiTác giả: Lâu Tinh Ngâm LoạiTruyện Đông Phương, Truyện Lịch Sử, Truyện Xuyên KhôngĐêm khuya tịch mịch, bầu trời u ám, mưa to như muốn long trời nở đất, bên ngoài tiếng sấm không ngừng lớn. Mưa to tí tách thanh thúy rơi trên mái ngói, phát ra tiếng vang leng keng, bóng đêm cô tịch làm cho người ta khó chịu. Trong một gian phòng cách ly riêng biệt ở Quý phủ vật thắp sáng duy nhất chỉ vẻn vẹn một ngọn đèn nhỏ. Một cái thiếu phụ ngồi dựa lưng vào đầu giường, sắc mặt có chút tái nhợt. Tuy là gương mặt tái nhợt không có chút máu, nhưng dung nhan này vẫn là thập phần diễm lệ. Bên cạnh thiếu phụ còn có một nữ nhân tuổi tác không khác biệt là mấy, trên tay của nàng vẫn là đang ôm một tiểu hài tử vừa nãy mới được sinh ra. "Thanh Vị đem đứa nhỏ ôm đến cho ta" Thanh Vị lệ rơi đầy mặt: "Phu nhân, người vẫn là đừng nhìn đứa nhỏ này, đứa nhỏ này là một nữ nhi, lão gia căn bản sẽ không để ý đến nó" Thiếu phụ nghe vậy, ánh mắt sắc bén nhìn Thanh Thanh liếc mắt một cái: "Nói bậy! Chẳng lẽ bởi vì hắn không thèm để ý, ta có thể không để ý đến hài tử của chính mình sao? Ngươi nghĩ ta… Edit + Beta: Đông Vân Triều.Phải biết rằng, Vạn Đức Hầu còn có bốn năm nhi tử nữa.Vạn Đức Hầu lâm vào tình trạng ngày hôm nay, mấy nhi tử này nhất định sẽ vì binh quyền mà tranh đến ngươi chết ta sống!Đó là còn chưa nói đến Đức phi cùng Hiền phi trong cung, bọn họ cũng bắt đầu làm theo ý mình rồi đó.Bên tai truyền đến tiếng vang khe khẽ, Quý Như Yên nhìn lại, không khỏi giận dữ!Tiểu tử kia cư nhiên ôm một bình hoa cổ.Bình hoa đã gặm hơn phân nửa, tiểu tử này còn đang bận chiến đấu hăng hái với bình hoa, chẳng thèm để ý chuyện gì.Nàng sao sẽ không tức giận đây?Không chút nghĩ ngợi, trực tiếp đạp một cước vào mông tiểu tử kia, cả giận nói, "Tham ăn! Ta bảo ngươi tới đây tìm đồ, ngươi cư nhiên chỉ ăn?"Tiểu tử kia cũng trực tiếp né một vòng tuyệt đẹp, ôm bình hoa kia ngã ở trên giường của Vạn Đức Hầu, lăn lông lốc, đầu va vào trụ thượng trên giường.Cật hàng chỉ cảm thấy hoa mắt chóng mặt, kháng nghị với Quý Như Yên, "Xèo xèo!"Ta đang sắp chết đói rồi đây!Ăn bình hoa thôi mà, ngươi làm gì mà tức giận như vậy?Thế nhưng, nó kháng nghị, cũng không có đổi lấy một lời đáp lại của Quý Như Yên.Bởi vì, Quý Như Yên cùng Tích Tiểu Mộng kinh ngạc nhìn giường bị dời đi.Lộ ra mật thất phía dưới.Mật thất tối tăm, còn bị khóa bởi một vòng xích khoa trương.Phải là người vô cùng thành thạo mới mở được loại khóa này.Quý Như Yên hướng Tích Tiểu Mộng hỏi, "Ngươi có mở được không?"Tích Tiểu Mộng giơ hai tay đầu hàng, "Ta chịu.""Vậy phải làm thế nào?""…"Tích Tiểu Mộng không nói gì nhìn trời, hắn không phải đấng toàn năng, được chứ?Ngay lúc hai người đang ngươi xem ta, ta xem ngươi, tiểu tử kia không đành lòng bị lơ, trực tiếp vứt bình hoa trong tay, xông vào gặm khóa.Hắc!Thật vừa đúng lúc để dùng.Dưới sự trợ giúp của Tham ăn, mật thất cuối cùng cũng hiện ra.Tích Tiểu Mộng kinh hô lên, "Binh phù!"Không sai.Chính là binh phù hai mươi vạn đại quân của Vạn Đức Hầu, mục tiêu của Quý Như Yên chính là tìm được cái này.Có cái này, tương lai hai mươi vạn đại quân chắc chắn không cần phải tách ra.Hiên đế cũng không cần để ý tới Lạc Thuấn Thần!Cũng có thể khiến quan hệ giữa hiệu thuốc Phượng gia cùng Hiên đế trở nên chặt chẽ hơn.Quý Như Yên nắm trong tay binh phù, xoa đầu tham ăn, "Tham ăn, vận khí của ngươi ngược lại không tệ!""Rầm rì!"Ta lúc nào chả là điềm lành!Cật hàng lập tức đắc ý đứng lên, bất quá, nó mới cương đắc ý mấy phút, Quý Như Yên vỗ vào đầu nó một cái, hoàn toàn mất hết hình tượng."Ít nói nhảm! Mau đi thôi. Nơi này, có mời ta ở lại, ta cũng không thèm!"Quý Như Yên ý có hàm ý nhìn thoáng qua Vạn Đức Hầu.Đừng nói nàng có cừu hận với Vạn Đức Hầu hay không, nhưng cách hắn dạy dỗ Đức phi cùng Hiền phi, thì không phải là dạng người tốt lành gì.Sớm muộn gì có một ngày, nàng sẽ thu thập hai phi tử trong cung!Nàng Quý Như Yên tuyệt đối không phải loại để người khác khi dễ mà không trả thù.Tích Tiểu Mộng cũng không thích Vạn Đức Hầu phủ, tán thành nói, "Đi thôi, sau khi trở về, ta lấy rượu ngon chúc mừng một chút."…Phủ Quốc sư.Hướng Y Ninh đang chờ bọn họ."Các ngươi cuối cùng là đã trở về, khiến ta đợi lâu. Lại lo lắng các ngươi gặp chuyện không may! Chuyện này xong rồi sao?"Hướng Y Ninh như một bà mẹ, họ vừa về đã không để yên.Quý Như Yên buồn cười nhìn Tích Tiểu Mộng, có vợ như mẹ, hắn thế nhưng lại chịu được?