Đêm khuya tịch mịch, bầu trời u ám, mưa to như muốn long trời nở đất, bên ngoài tiếng sấm không ngừng lớn. Mưa to tí tách thanh thúy rơi trên mái ngói, phát ra tiếng vang leng keng, bóng đêm cô tịch làm cho người ta khó chịu. Trong một gian phòng cách ly riêng biệt ở Quý phủ vật thắp sáng duy nhất chỉ vẻn vẹn một ngọn đèn nhỏ. Một cái thiếu phụ ngồi dựa lưng vào đầu giường, sắc mặt có chút tái nhợt. Tuy là gương mặt tái nhợt không có chút máu, nhưng dung nhan này vẫn là thập phần diễm lệ. Bên cạnh thiếu phụ còn có một nữ nhân tuổi tác không khác biệt là mấy, trên tay của nàng vẫn là đang ôm một tiểu hài tử vừa nãy mới được sinh ra. "Thanh Vị đem đứa nhỏ ôm đến cho ta" Thanh Vị lệ rơi đầy mặt: "Phu nhân, người vẫn là đừng nhìn đứa nhỏ này, đứa nhỏ này là một nữ nhi, lão gia căn bản sẽ không để ý đến nó" Thiếu phụ nghe vậy, ánh mắt sắc bén nhìn Thanh Thanh liếc mắt một cái: "Nói bậy! Chẳng lẽ bởi vì hắn không thèm để ý, ta có thể không để ý đến hài tử của chính mình sao? Ngươi nghĩ ta…
Chương 670: Đánh không đẹp
Thần Y Quý Nữ: Cưng Chiều Thất Hoàng PhiTác giả: Lâu Tinh Ngâm LoạiTruyện Đông Phương, Truyện Lịch Sử, Truyện Xuyên KhôngĐêm khuya tịch mịch, bầu trời u ám, mưa to như muốn long trời nở đất, bên ngoài tiếng sấm không ngừng lớn. Mưa to tí tách thanh thúy rơi trên mái ngói, phát ra tiếng vang leng keng, bóng đêm cô tịch làm cho người ta khó chịu. Trong một gian phòng cách ly riêng biệt ở Quý phủ vật thắp sáng duy nhất chỉ vẻn vẹn một ngọn đèn nhỏ. Một cái thiếu phụ ngồi dựa lưng vào đầu giường, sắc mặt có chút tái nhợt. Tuy là gương mặt tái nhợt không có chút máu, nhưng dung nhan này vẫn là thập phần diễm lệ. Bên cạnh thiếu phụ còn có một nữ nhân tuổi tác không khác biệt là mấy, trên tay của nàng vẫn là đang ôm một tiểu hài tử vừa nãy mới được sinh ra. "Thanh Vị đem đứa nhỏ ôm đến cho ta" Thanh Vị lệ rơi đầy mặt: "Phu nhân, người vẫn là đừng nhìn đứa nhỏ này, đứa nhỏ này là một nữ nhi, lão gia căn bản sẽ không để ý đến nó" Thiếu phụ nghe vậy, ánh mắt sắc bén nhìn Thanh Thanh liếc mắt một cái: "Nói bậy! Chẳng lẽ bởi vì hắn không thèm để ý, ta có thể không để ý đến hài tử của chính mình sao? Ngươi nghĩ ta… Edit: haquynh1812May không có chuyện gì, chắc là mệt quá. Quý Như Yên thở phào, Túc Thân vương chơi thật không đẹp. Cao Hòa ở phía sau sợ hãi nhìn Quý Như Yên: “Thất... Thất hoàng phi, hoàng thượng sai nô tài tới xem tình hình của Túc vương gia.” Quý Như Yên nghe thấy vậy, nhìn Cao Hòa cười: “Túc vương thúc không sao, chỉ bị gãy xương chân tay, mất sáu cái xương sườn, về phủ dưỡng khoảng trăm ngày là tốt rồi.” Cao Hòa trợn mắt, vẻ mặt sợ hãi. Nói xong, Quý Như Yên thấy Cao Hòa sững sờ tại chỗ, liền thúc giục: “Cao tổng quản, sao ngươi còn bất động? Nhanh chóng quay về phục mệnh để phụ hoàng yên tâm, bệnh của Túc vương thúc giao cho ta đi.” “Dạ, nô tài đi ngay.” Cao Hòa sợ chọc giận vị cô nãi nãi này, nhanh chóng chạy về bẩm báo Hiên đế. Hiên đế nghe thấy vậy, thở ra một hơi, nói với Lạc Thuấn Thần: “Túc vương thúc của con đã thua, trước đó đánh cuộc với Quý Như Yên có hiệu lực, trẫm về hoàng cung, hạ chỉ gả quận chúa Nhã Linh cho Phượng Từ Ân, trăm ngày sau đại hôn.” “Phụ hoàng anh minh.” Lạc Thuấn Thần ngoài cười nhưng trong không cười, đứng dậy nịnh nọt một câu. Hiên đế nhìn thật sau vào mắt hắn: “Thuấn Thần, con yên tâm. Chỉ cần một ngày còn trẫm, trẫm tuyệt không để người khác tùy ý bắt nạt Phượng gia.” “Chỉ mong phụ hoàng làm được.” Có được hứa hẹn của Hiên đế, Lạc Thuấn Thần chỉ thản nhiên. Hiên đế cũng không nói nhiều, dẫn theo Cao Hòa về cung. Về phần Túc Thân vương được hai thái giám đưa về phủ. Quý Như Yên nghênh ngang rời khỏi trường đấu, Lạc Thuấn Thần ở bên cạnh lấy lòng: “Nương tử có mệt không, có muốn uống nước không?” “Lạc Thuấn Thần!” Quý Như Yên không thể nhịn được nữa, từ sáng nay hắn đã có chút khác thường, bây giờ còn như vậy ai chịu nổi. Quý Như Yên nổi giận, đổi lại Lạc Thuấn Thuần ủy khuất nhìn nàng: “Nương tử ghét bỏ ta soa?” Một câu lại khiến Quý Như Yên nghẹn cả lòng. Khốn khiếp. Rốt cuộc Lạc Thuấn Thần muốn làm gì? Chẳng lẽ hắn cũng giống nữ nhân, có vài ngày dì cả tới. Quý Như Yên bĩu môi: “Chàng về phủ quốc sư trước đi, ta muốn tới tiệm thuốc gặp biểu ca, chàng đi theo không tiện. Mặt khác cậu mợ ở trong phủ cũng có chỗ bất tiện, có chàng ở đó, bọn họ thấy đỡ hơn.” “Tích Tiểu Mộng sẽ chăm sóc tốt cho bọn họ, nàng muốn đi xem Phượng thiếu gia, ta đi với nàng.” Nói xong, Lạc Thuấn Thần bá đạo ôm eo nàng đi về phía tiệm thuốc. Quý Như Yên thật không biết nói gì về sự bá đạo của hắn, chỉ có thể để tùy ý hắn. Tin tức Túc Thân vương bị đánh phải khiêng về, nhanh chóng truyền khắp thành Đôn Nhạc Châu. Đám vương công quý tộc một mực không tin, đi tìm tổng quản Cao Hòa. Cao Hòa từ chối rất nhiều vàng bạc hối lộ, “Chư vị công hầu sau này không cần đi tìm thất hoàng phi, hoàng phi rất lợi hại.” Dứt lời, Cao Hòa nghênh ngang rời đi, không để ý tới đám công hầu đang chết lặng.
Edit: haquynh1812
May không có chuyện gì, chắc là mệt quá.
Quý Như Yên thở phào, Túc Thân vương chơi thật không đẹp.
Cao Hòa ở phía sau sợ hãi nhìn Quý Như Yên: “Thất... Thất hoàng phi, hoàng thượng sai nô tài tới xem tình hình của Túc vương gia.”
Quý Như Yên nghe thấy vậy, nhìn Cao Hòa cười: “Túc vương thúc không sao, chỉ bị gãy xương chân tay, mất sáu cái xương sườn, về phủ dưỡng khoảng trăm ngày là tốt rồi.”
Cao Hòa trợn mắt, vẻ mặt sợ hãi.
Nói xong, Quý Như Yên thấy Cao Hòa sững sờ tại chỗ, liền thúc giục: “Cao tổng quản, sao ngươi còn bất động? Nhanh chóng quay về phục mệnh để phụ hoàng yên tâm, bệnh của Túc vương thúc giao cho ta đi.”
“Dạ, nô tài đi ngay.”
Cao Hòa sợ chọc giận vị cô nãi nãi này, nhanh chóng chạy về bẩm báo Hiên đế.
Hiên đế nghe thấy vậy, thở ra một hơi, nói với Lạc Thuấn Thần: “Túc vương thúc của con đã thua, trước đó đánh cuộc với Quý Như Yên có hiệu lực, trẫm về hoàng cung, hạ chỉ gả quận chúa Nhã Linh cho Phượng Từ Ân, trăm ngày sau đại hôn.”
“Phụ hoàng anh minh.”
Lạc Thuấn Thần ngoài cười nhưng trong không cười, đứng dậy nịnh nọt một câu.
Hiên đế nhìn thật sau vào mắt hắn: “Thuấn Thần, con yên tâm. Chỉ cần một ngày còn trẫm, trẫm tuyệt không để người khác tùy ý bắt nạt Phượng gia.”
“Chỉ mong phụ hoàng làm được.”
Có được hứa hẹn của Hiên đế, Lạc Thuấn Thần chỉ thản nhiên.
Hiên đế cũng không nói nhiều, dẫn theo Cao Hòa về cung.
Về phần Túc Thân vương được hai thái giám đưa về phủ.
Quý Như Yên nghênh ngang rời khỏi trường đấu, Lạc Thuấn Thần ở bên cạnh lấy lòng: “Nương tử có mệt không, có muốn uống nước không?”
“Lạc Thuấn Thần!”
Quý Như Yên không thể nhịn được nữa, từ sáng nay hắn đã có chút khác thường, bây giờ còn như vậy ai chịu nổi.
Quý Như Yên nổi giận, đổi lại Lạc Thuấn Thuần ủy khuất nhìn nàng: “Nương tử ghét bỏ ta soa?”
Một câu lại khiến Quý Như Yên nghẹn cả lòng.
Khốn khiếp.
Rốt cuộc Lạc Thuấn Thần muốn làm gì?
Chẳng lẽ hắn cũng giống nữ nhân, có vài ngày dì cả tới.
Quý Như Yên bĩu môi: “Chàng về phủ quốc sư trước đi, ta muốn tới tiệm thuốc gặp biểu ca, chàng đi theo không tiện. Mặt khác cậu mợ ở trong phủ cũng có chỗ bất tiện, có chàng ở đó, bọn họ thấy đỡ hơn.”
“Tích Tiểu Mộng sẽ chăm sóc tốt cho bọn họ, nàng muốn đi xem Phượng thiếu gia, ta đi với nàng.”
Nói xong, Lạc Thuấn Thần bá đạo ôm eo nàng đi về phía tiệm thuốc.
Quý Như Yên thật không biết nói gì về sự bá đạo của hắn, chỉ có thể để tùy ý hắn.
Tin tức Túc Thân vương bị đánh phải khiêng về, nhanh chóng truyền khắp thành Đôn Nhạc Châu.
Đám vương công quý tộc một mực không tin, đi tìm tổng quản Cao Hòa.
Cao Hòa từ chối rất nhiều vàng bạc hối lộ, “Chư vị công hầu sau này không cần đi tìm thất hoàng phi, hoàng phi rất lợi hại.”
Dứt lời, Cao Hòa nghênh ngang rời đi, không để ý tới đám công hầu đang chết lặng.
Thần Y Quý Nữ: Cưng Chiều Thất Hoàng PhiTác giả: Lâu Tinh Ngâm LoạiTruyện Đông Phương, Truyện Lịch Sử, Truyện Xuyên KhôngĐêm khuya tịch mịch, bầu trời u ám, mưa to như muốn long trời nở đất, bên ngoài tiếng sấm không ngừng lớn. Mưa to tí tách thanh thúy rơi trên mái ngói, phát ra tiếng vang leng keng, bóng đêm cô tịch làm cho người ta khó chịu. Trong một gian phòng cách ly riêng biệt ở Quý phủ vật thắp sáng duy nhất chỉ vẻn vẹn một ngọn đèn nhỏ. Một cái thiếu phụ ngồi dựa lưng vào đầu giường, sắc mặt có chút tái nhợt. Tuy là gương mặt tái nhợt không có chút máu, nhưng dung nhan này vẫn là thập phần diễm lệ. Bên cạnh thiếu phụ còn có một nữ nhân tuổi tác không khác biệt là mấy, trên tay của nàng vẫn là đang ôm một tiểu hài tử vừa nãy mới được sinh ra. "Thanh Vị đem đứa nhỏ ôm đến cho ta" Thanh Vị lệ rơi đầy mặt: "Phu nhân, người vẫn là đừng nhìn đứa nhỏ này, đứa nhỏ này là một nữ nhi, lão gia căn bản sẽ không để ý đến nó" Thiếu phụ nghe vậy, ánh mắt sắc bén nhìn Thanh Thanh liếc mắt một cái: "Nói bậy! Chẳng lẽ bởi vì hắn không thèm để ý, ta có thể không để ý đến hài tử của chính mình sao? Ngươi nghĩ ta… Edit: haquynh1812May không có chuyện gì, chắc là mệt quá. Quý Như Yên thở phào, Túc Thân vương chơi thật không đẹp. Cao Hòa ở phía sau sợ hãi nhìn Quý Như Yên: “Thất... Thất hoàng phi, hoàng thượng sai nô tài tới xem tình hình của Túc vương gia.” Quý Như Yên nghe thấy vậy, nhìn Cao Hòa cười: “Túc vương thúc không sao, chỉ bị gãy xương chân tay, mất sáu cái xương sườn, về phủ dưỡng khoảng trăm ngày là tốt rồi.” Cao Hòa trợn mắt, vẻ mặt sợ hãi. Nói xong, Quý Như Yên thấy Cao Hòa sững sờ tại chỗ, liền thúc giục: “Cao tổng quản, sao ngươi còn bất động? Nhanh chóng quay về phục mệnh để phụ hoàng yên tâm, bệnh của Túc vương thúc giao cho ta đi.” “Dạ, nô tài đi ngay.” Cao Hòa sợ chọc giận vị cô nãi nãi này, nhanh chóng chạy về bẩm báo Hiên đế. Hiên đế nghe thấy vậy, thở ra một hơi, nói với Lạc Thuấn Thần: “Túc vương thúc của con đã thua, trước đó đánh cuộc với Quý Như Yên có hiệu lực, trẫm về hoàng cung, hạ chỉ gả quận chúa Nhã Linh cho Phượng Từ Ân, trăm ngày sau đại hôn.” “Phụ hoàng anh minh.” Lạc Thuấn Thần ngoài cười nhưng trong không cười, đứng dậy nịnh nọt một câu. Hiên đế nhìn thật sau vào mắt hắn: “Thuấn Thần, con yên tâm. Chỉ cần một ngày còn trẫm, trẫm tuyệt không để người khác tùy ý bắt nạt Phượng gia.” “Chỉ mong phụ hoàng làm được.” Có được hứa hẹn của Hiên đế, Lạc Thuấn Thần chỉ thản nhiên. Hiên đế cũng không nói nhiều, dẫn theo Cao Hòa về cung. Về phần Túc Thân vương được hai thái giám đưa về phủ. Quý Như Yên nghênh ngang rời khỏi trường đấu, Lạc Thuấn Thần ở bên cạnh lấy lòng: “Nương tử có mệt không, có muốn uống nước không?” “Lạc Thuấn Thần!” Quý Như Yên không thể nhịn được nữa, từ sáng nay hắn đã có chút khác thường, bây giờ còn như vậy ai chịu nổi. Quý Như Yên nổi giận, đổi lại Lạc Thuấn Thuần ủy khuất nhìn nàng: “Nương tử ghét bỏ ta soa?” Một câu lại khiến Quý Như Yên nghẹn cả lòng. Khốn khiếp. Rốt cuộc Lạc Thuấn Thần muốn làm gì? Chẳng lẽ hắn cũng giống nữ nhân, có vài ngày dì cả tới. Quý Như Yên bĩu môi: “Chàng về phủ quốc sư trước đi, ta muốn tới tiệm thuốc gặp biểu ca, chàng đi theo không tiện. Mặt khác cậu mợ ở trong phủ cũng có chỗ bất tiện, có chàng ở đó, bọn họ thấy đỡ hơn.” “Tích Tiểu Mộng sẽ chăm sóc tốt cho bọn họ, nàng muốn đi xem Phượng thiếu gia, ta đi với nàng.” Nói xong, Lạc Thuấn Thần bá đạo ôm eo nàng đi về phía tiệm thuốc. Quý Như Yên thật không biết nói gì về sự bá đạo của hắn, chỉ có thể để tùy ý hắn. Tin tức Túc Thân vương bị đánh phải khiêng về, nhanh chóng truyền khắp thành Đôn Nhạc Châu. Đám vương công quý tộc một mực không tin, đi tìm tổng quản Cao Hòa. Cao Hòa từ chối rất nhiều vàng bạc hối lộ, “Chư vị công hầu sau này không cần đi tìm thất hoàng phi, hoàng phi rất lợi hại.” Dứt lời, Cao Hòa nghênh ngang rời đi, không để ý tới đám công hầu đang chết lặng.