Tác giả:

Chương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ…

Chương 1917

Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Chương 1917Chẳng bao lâu sau, đám người Vũ Bảo Minh, Vũ Thiên Quyết bắt đầu lần lượt nộp bài. Sau khi đợi người cuối cùng là Hồng Yến Nhi nộp bài xong xuôi, kết quả của vòng thi thứ nhất cũng được biết ngay.Hồng Yến Nhi cùng với hai vị đệ tử khác của nhà họ Vũ bị loại khỏi cuộc thi, những người còn lại bao gồm Khương Ngọc tất cả đều được vào vòng trong.Vũ Trầm Minh đứng trên bục chủ trì, cao giọng nói: “Câu hỏi của vòng thi đấu thứ hai chính là ca bệnh cụ thể, làm sao để trị liệu cho bệnh nhân bị “Phát Cuồng Kiến Quỷ” và “Phát Cuồng Bất Kiến Quỷ”?Khương Ngọc sững sờ, đây là bệnh gì vậy, còn chưa nghe qua bao giờ, làm sao trả lời được đây?Đám người Vũ Thịnh Nam, Vũ Bảo Minh nở nụ cười, đáp án của câu hỏi này là nội dung nằm trong Quỷ Môn Thập Tam Châm, bọn họ nắm chắc chín trên mười phần.Lúc đó, bốn tuyển thủ hạt giống của nhà họ Vũ đều soàn soạt viết câu trả lời lên trên giấy. Còn những đệ tử khác của nhà họ Vũ được thăng cấp trong cuộc thi chính thức bởi vì thân phận không có đủ tư cách để học Quỷ Môn Thập Tam Châm nên chỉ có thể ngồi im trên ghế ngơ mắt nhìn.Vũ Trầm Minh và những người khác đều lần lượt lộ ra ý cười, câu hỏi thứ hai này bọn họ chắc chắn Trần Gia Bảo tuyệt đối không trả lời nổi!Trần Gia Bảo khẽ nhíu mày, anh từng có được Quỷ Môn Thập Tam Châm của Quỷ Y Môn trong tàng bảo các của nhà họ Phương ở tỉnh Hòa Bình, đương nhiên anh biết câu hỏi này là nội dung nằm trong Quỷ Môn Thập Tam Châm, không ngờ được rằng nhà họ Vũ lại lấy câu hỏi này làm câu hỏi của cuộc thi.“Xem ra, nhà họ Vũ tổ chức cuộc thi Đông y này, không hề công bằng giống như từ miệng bọn họ nói ra. Nếu như tôi dùng ghi chép lại của Quỷ Môn Thập Tam Châm để trả lời, mặc dù có thể dễ dàng thăng cấp, nhưng một khi như vậy, sẽ vô hình tạo nên rất nhiều rắc rối, hơn nữa nó cũng không thể hiện được bãn lĩnh của Trần Gia Bảo.Dùng y thuật của tự bản thân mình để nghiền nát những tuyển thủ hạt giống của nhà họ Vũ hiểu được Quỷ Môn Thập Tam Châm, đó mới được coi là có bản lĩnh chân chính!Nghĩ tới đây, khóe miệng của Trần Gia Bảo khẽ cười, ánh mắt kiên định, nhấc bút lên viết: “ Kiến Quỷ (gặp quỷ) không phải là thật sự có quỷ, mà là thân thể con người yếu ớt, tà khí vào người dẫn đến ảo giác, cho nên phương pháp căn bản nhất của “Phát Cuồng Kiến Quỷ” chính là bồi bổ chính khí, đồng thời phối hợp trừ tà với thuốc để sử dụng, có thể dùng hai lạng nhân sâm, một lạng bạch truật, ba tiền bán hạ…”Ở phía bên kia, đám người Vũ Thịnh Nam và Vũ Bảo Minh nhìn vào câu trả lời vừa viết xong, đã chuẩn bị xong để đi nộp đáp án.Đột nhiên, Trần Gia Bảo đứng dậy, cầm lấy tờ giấy đáp án bước về phía bục chủ trì.Vũ Thịnh Nam, Vũ Bảo Minh và những người khác bỗng chốc sửng sốt, làm sao… làm sao Trần Gia Bảo lại là người đầu tiên nộp bài, lẽ nào ngay cả câu hỏi này cậu ta cũng có thể giải đáp được?Vũ Trầm Minh cùng với mấy người khác cũng giật mình, còn tưởng rằng mình nhìn nhầm rồi, vội vàng dụi dụi mắt, không sai, đúng thật là Trần Gia Bảo cầm theo tờ giấy ghi đáp án bước về phía bên này.“Câu hỏi này là nội dung nằm trong Quỷ Môn Thập Tam Châm, Trần Gia Bảo tuyệt đối không thể nào trả lời được, lẽ nào cậu ta tới để từ bỏ quyền thi đấu? Đúng vậy, chắc chắn là tới để từ bỏ quyền thi đấu.”Vũ Trầm Minh thở dài một hơi nhẹ nhõm, đồng thời khóe miệng cũng nhếch lên lộ ra một nụ cười nhẹ.Vũ Vô Song và Vũ Cửu Bảo cũng suy nghĩ giống nhau, Trần Gia Bảo tuyệt đối lên đây là để từ bỏ quyền thi đấu, dù sao nội dung trong Quỷ Môn Thập Tam Châm đều là tuyệt mật, không phải là đệ tử của Quỷ Y Môn tuyệt đối không thể nào trả lời được.Sau khi đợi Trần Gia Bảo bước đến bục chủ trì, khóe miệng Vũ Trầm Minh nở ra một nụ cười rồi nói: “Câu hỏi này khá khó đúng không?”

Chương 1917

Chẳng bao lâu sau, đám người Vũ Bảo Minh, Vũ Thiên Quyết bắt đầu lần lượt nộp bài. Sau khi đợi người cuối cùng là Hồng Yến Nhi nộp bài xong xuôi, kết quả của vòng thi thứ nhất cũng được biết ngay.

Hồng Yến Nhi cùng với hai vị đệ tử khác của nhà họ Vũ bị loại khỏi cuộc thi, những người còn lại bao gồm Khương Ngọc tất cả đều được vào vòng trong.

Vũ Trầm Minh đứng trên bục chủ trì, cao giọng nói: “Câu hỏi của vòng thi đấu thứ hai chính là ca bệnh cụ thể, làm sao để trị liệu cho bệnh nhân bị “Phát Cuồng Kiến Quỷ” và “Phát Cuồng Bất Kiến Quỷ”?

Khương Ngọc sững sờ, đây là bệnh gì vậy, còn chưa nghe qua bao giờ, làm sao trả lời được đây?

Đám người Vũ Thịnh Nam, Vũ Bảo Minh nở nụ cười, đáp án của câu hỏi này là nội dung nằm trong Quỷ Môn Thập Tam Châm, bọn họ nắm chắc chín trên mười phần.

Lúc đó, bốn tuyển thủ hạt giống của nhà họ Vũ đều soàn soạt viết câu trả lời lên trên giấy. Còn những đệ tử khác của nhà họ Vũ được thăng cấp trong cuộc thi chính thức bởi vì thân phận không có đủ tư cách để học Quỷ Môn Thập Tam Châm nên chỉ có thể ngồi im trên ghế ngơ mắt nhìn.

Vũ Trầm Minh và những người khác đều lần lượt lộ ra ý cười, câu hỏi thứ hai này bọn họ chắc chắn Trần Gia Bảo tuyệt đối không trả lời nổi!

Trần Gia Bảo khẽ nhíu mày, anh từng có được Quỷ Môn Thập Tam Châm của Quỷ Y Môn trong tàng bảo các của nhà họ Phương ở tỉnh Hòa Bình, đương nhiên anh biết câu hỏi này là nội dung nằm trong Quỷ Môn Thập Tam Châm, không ngờ được rằng nhà họ Vũ lại lấy câu hỏi này làm câu hỏi của cuộc thi.

“Xem ra, nhà họ Vũ tổ chức cuộc thi Đông y này, không hề công bằng giống như từ miệng bọn họ nói ra. Nếu như tôi dùng ghi chép lại của Quỷ Môn Thập Tam Châm để trả lời, mặc dù có thể dễ dàng thăng cấp, nhưng một khi như vậy, sẽ vô hình tạo nên rất nhiều rắc rối, hơn nữa nó cũng không thể hiện được bãn lĩnh của Trần Gia Bảo.

Dùng y thuật của tự bản thân mình để nghiền nát những tuyển thủ hạt giống của nhà họ Vũ hiểu được Quỷ Môn Thập Tam Châm, đó mới được coi là có bản lĩnh chân chính!

Nghĩ tới đây, khóe miệng của Trần Gia Bảo khẽ cười, ánh mắt kiên định, nhấc bút lên viết: “ Kiến Quỷ (gặp quỷ) không phải là thật sự có quỷ, mà là thân thể con người yếu ớt, tà khí vào người dẫn đến ảo giác, cho nên phương pháp căn bản nhất của “Phát Cuồng Kiến Quỷ” chính là bồi bổ chính khí, đồng thời phối hợp trừ tà với thuốc để sử dụng, có thể dùng hai lạng nhân sâm, một lạng bạch truật, ba tiền bán hạ…”

Ở phía bên kia, đám người Vũ Thịnh Nam và Vũ Bảo Minh nhìn vào câu trả lời vừa viết xong, đã chuẩn bị xong để đi nộp đáp án.

Đột nhiên, Trần Gia Bảo đứng dậy, cầm lấy tờ giấy đáp án bước về phía bục chủ trì.

Vũ Thịnh Nam, Vũ Bảo Minh và những người khác bỗng chốc sửng sốt, làm sao… làm sao Trần Gia Bảo lại là người đầu tiên nộp bài, lẽ nào ngay cả câu hỏi này cậu ta cũng có thể giải đáp được?

Vũ Trầm Minh cùng với mấy người khác cũng giật mình, còn tưởng rằng mình nhìn nhầm rồi, vội vàng dụi dụi mắt, không sai, đúng thật là Trần Gia Bảo cầm theo tờ giấy ghi đáp án bước về phía bên này.

“Câu hỏi này là nội dung nằm trong Quỷ Môn Thập Tam Châm, Trần Gia Bảo tuyệt đối không thể nào trả lời được, lẽ nào cậu ta tới để từ bỏ quyền thi đấu? Đúng vậy, chắc chắn là tới để từ bỏ quyền thi đấu.”

Vũ Trầm Minh thở dài một hơi nhẹ nhõm, đồng thời khóe miệng cũng nhếch lên lộ ra một nụ cười nhẹ.

Vũ Vô Song và Vũ Cửu Bảo cũng suy nghĩ giống nhau, Trần Gia Bảo tuyệt đối lên đây là để từ bỏ quyền thi đấu, dù sao nội dung trong Quỷ Môn Thập Tam Châm đều là tuyệt mật, không phải là đệ tử của Quỷ Y Môn tuyệt đối không thể nào trả lời được.

Sau khi đợi Trần Gia Bảo bước đến bục chủ trì, khóe miệng Vũ Trầm Minh nở ra một nụ cười rồi nói: “Câu hỏi này khá khó đúng không?”

Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Chương 1917Chẳng bao lâu sau, đám người Vũ Bảo Minh, Vũ Thiên Quyết bắt đầu lần lượt nộp bài. Sau khi đợi người cuối cùng là Hồng Yến Nhi nộp bài xong xuôi, kết quả của vòng thi thứ nhất cũng được biết ngay.Hồng Yến Nhi cùng với hai vị đệ tử khác của nhà họ Vũ bị loại khỏi cuộc thi, những người còn lại bao gồm Khương Ngọc tất cả đều được vào vòng trong.Vũ Trầm Minh đứng trên bục chủ trì, cao giọng nói: “Câu hỏi của vòng thi đấu thứ hai chính là ca bệnh cụ thể, làm sao để trị liệu cho bệnh nhân bị “Phát Cuồng Kiến Quỷ” và “Phát Cuồng Bất Kiến Quỷ”?Khương Ngọc sững sờ, đây là bệnh gì vậy, còn chưa nghe qua bao giờ, làm sao trả lời được đây?Đám người Vũ Thịnh Nam, Vũ Bảo Minh nở nụ cười, đáp án của câu hỏi này là nội dung nằm trong Quỷ Môn Thập Tam Châm, bọn họ nắm chắc chín trên mười phần.Lúc đó, bốn tuyển thủ hạt giống của nhà họ Vũ đều soàn soạt viết câu trả lời lên trên giấy. Còn những đệ tử khác của nhà họ Vũ được thăng cấp trong cuộc thi chính thức bởi vì thân phận không có đủ tư cách để học Quỷ Môn Thập Tam Châm nên chỉ có thể ngồi im trên ghế ngơ mắt nhìn.Vũ Trầm Minh và những người khác đều lần lượt lộ ra ý cười, câu hỏi thứ hai này bọn họ chắc chắn Trần Gia Bảo tuyệt đối không trả lời nổi!Trần Gia Bảo khẽ nhíu mày, anh từng có được Quỷ Môn Thập Tam Châm của Quỷ Y Môn trong tàng bảo các của nhà họ Phương ở tỉnh Hòa Bình, đương nhiên anh biết câu hỏi này là nội dung nằm trong Quỷ Môn Thập Tam Châm, không ngờ được rằng nhà họ Vũ lại lấy câu hỏi này làm câu hỏi của cuộc thi.“Xem ra, nhà họ Vũ tổ chức cuộc thi Đông y này, không hề công bằng giống như từ miệng bọn họ nói ra. Nếu như tôi dùng ghi chép lại của Quỷ Môn Thập Tam Châm để trả lời, mặc dù có thể dễ dàng thăng cấp, nhưng một khi như vậy, sẽ vô hình tạo nên rất nhiều rắc rối, hơn nữa nó cũng không thể hiện được bãn lĩnh của Trần Gia Bảo.Dùng y thuật của tự bản thân mình để nghiền nát những tuyển thủ hạt giống của nhà họ Vũ hiểu được Quỷ Môn Thập Tam Châm, đó mới được coi là có bản lĩnh chân chính!Nghĩ tới đây, khóe miệng của Trần Gia Bảo khẽ cười, ánh mắt kiên định, nhấc bút lên viết: “ Kiến Quỷ (gặp quỷ) không phải là thật sự có quỷ, mà là thân thể con người yếu ớt, tà khí vào người dẫn đến ảo giác, cho nên phương pháp căn bản nhất của “Phát Cuồng Kiến Quỷ” chính là bồi bổ chính khí, đồng thời phối hợp trừ tà với thuốc để sử dụng, có thể dùng hai lạng nhân sâm, một lạng bạch truật, ba tiền bán hạ…”Ở phía bên kia, đám người Vũ Thịnh Nam và Vũ Bảo Minh nhìn vào câu trả lời vừa viết xong, đã chuẩn bị xong để đi nộp đáp án.Đột nhiên, Trần Gia Bảo đứng dậy, cầm lấy tờ giấy đáp án bước về phía bục chủ trì.Vũ Thịnh Nam, Vũ Bảo Minh và những người khác bỗng chốc sửng sốt, làm sao… làm sao Trần Gia Bảo lại là người đầu tiên nộp bài, lẽ nào ngay cả câu hỏi này cậu ta cũng có thể giải đáp được?Vũ Trầm Minh cùng với mấy người khác cũng giật mình, còn tưởng rằng mình nhìn nhầm rồi, vội vàng dụi dụi mắt, không sai, đúng thật là Trần Gia Bảo cầm theo tờ giấy ghi đáp án bước về phía bên này.“Câu hỏi này là nội dung nằm trong Quỷ Môn Thập Tam Châm, Trần Gia Bảo tuyệt đối không thể nào trả lời được, lẽ nào cậu ta tới để từ bỏ quyền thi đấu? Đúng vậy, chắc chắn là tới để từ bỏ quyền thi đấu.”Vũ Trầm Minh thở dài một hơi nhẹ nhõm, đồng thời khóe miệng cũng nhếch lên lộ ra một nụ cười nhẹ.Vũ Vô Song và Vũ Cửu Bảo cũng suy nghĩ giống nhau, Trần Gia Bảo tuyệt đối lên đây là để từ bỏ quyền thi đấu, dù sao nội dung trong Quỷ Môn Thập Tam Châm đều là tuyệt mật, không phải là đệ tử của Quỷ Y Môn tuyệt đối không thể nào trả lời được.Sau khi đợi Trần Gia Bảo bước đến bục chủ trì, khóe miệng Vũ Trầm Minh nở ra một nụ cười rồi nói: “Câu hỏi này khá khó đúng không?”

Chương 1917