Tác giả:

Chương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ…

Chương 2050

Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Chương 2050“Anh… Anh tính làm gì chúng tôi? Lư Bảo Quốc run rẩy hỏi, đến nhân vật lớn mặt như Sầm Đông Khúc còn bị tên này đạp dưới chân như vậy, anh ta và Xà Văn Tĩnh làm sao có thể may mắn chạy thoát được?“Tất nhiên là cho các người nếm thử mùi vị của Sầm Đông Khúc rồi.”Trần Gia Bảo vừa nói dứt lời, bóng người lướt như gió đến trước mặt hai người Lư Bảo Quốc, dùng tốc độ cực nhanh đá vào hai chân họ.“Rắc”, “Rắc” hai tiếng, hai chân của Lư Bảo Quốc và Xà Văn Tĩnh cùng lúc bị đánh gãy, kêu lên thảm thiết, nắm tay của Trần Gia Bảo bay lên, đánh thẳng vào ót của bọn họ.Hai người cùng lúc trợn trắng mắt rồi ngất đi.“Mày rốt cuộc muốn làm cái gì?” Sầm Đông Khúc trong lòng sợ hãi, Trần Gia Bảo đánh gãy chân bọn họ thì thôi, còn đánh ngất bọn họ nữa là sao?“Mày không cần phải biết.” Trần Gia Bảo cười khinh miệt, vung tay áo một cái, một luồng khí mạnh mẽ b*n r*, Sầm Đông Khúc trợn trắng mắt, đồng thời cũng ngất đi.Trần Gia Bảo ngồi lên vị trí ban đầu của Sầm Đông Khúc, cân nhắc nhìn Phương Hàn Diệc, nói: “Giờ đã đến lúc hai người chúng ta nói chuyện rồi.”Giọng nói vô cùng bình thản nhưng khí thế lại mạnh mẽ vô cùng.Mặt Phương Hàn Diệc ngay lập tức trắng bệch ra, run rẩy đi đến trước mặt Trần Gia Bảo, cười nịnh nọt: “Anh Trần, anh… anh có gì căn dặn ạ?”Tống chu Giang và ba vị cường giả tông sư còn lại vô cùng sửng sốt, anh ta họ Trần, không phải họ Vũ sao?Ngay sau đó, trong đầu bọn họ lóe lên, nghĩ đến một chuyện vô cùng đáng sợ, Tống Chu Giang trợn tròn hai mắt, khó có thể tin được mà nói: “Cậu… Cậu là Trần Gia Bảo, Trần Gia Bảo đã giết nhiều vị Cường Giả Truyền Kỳ trên núi Vụ Ẩn?”Tuổi còn trẻ như vậy mà đã đặt đến “Truyền kỳ cảnh giới”, hơn nữa còn mang họ Trần, đám người Tống Chu Giang thật sự không thể nghĩ ra được, ngoài “Trần Gia Bảo” ra, còn có ai có thể được như vậy nữa?Trần Gia Bảo nhìn về hướng Tống Chu Giang, bình thản nói: “Đúng vậy.”Bốn người Tống Chu Giang sốc nặng, danh tiếng lẫy lừng, trận chiến trên núi Vụ Ẩn, Trần Gia Bảo với cảnh giới Bán Bước Truyền Kỳ giết vô số Cường Giả Truyền Kỳ, đã trở thành truyền thuyết trong giới võ thuật của tỉnh Trung Thiên, danh tiếng dường như chỉ đứng sau gia chủ của nhà họ Sầm, Sầm Khiếu Uy,Bọn họ không thể ngờ được trong tình thế bất lợi như hiện nay, Trần Gia Bảo lại dám tới thành phố Văn Lan, lại càng không thể ngờ tới người mà Sầm Đông Khúc sai bọn họ đến giáo huấn lại là Trần Gia Bảo. Mẹ nó, bốn vị tông sư tuy rằng cũng rất mạnh nhưng làm sao có thể là đối thủ của Trần Gia Bảo?Bốn người Tống Chu Giang khóc không ra tiếng!Trần Gia Bảo không để ý tới đám người Tống Chu Giang, quay về hướng Phương Hàn Diệc cười nói: “Tinh thần tốt nhỉ, xem ra cuộc sống ở nhà họ Sầm khá tốt đấy.”“Nhờ vào hồng phúc của anh Trần cả, nhờ vào hồng phúc của anh Trần cả.” Phương Hàn Diệc gượng cười nói.Đám người Tống Chu Giang trong lòng ngờ vực, Phương Hàn Diệc rõ ràng là biết thân phận của Trần Gia Bảo, tại sao ngay từ đầu không nói ra, như vậy không phải là công khai chống lại bọn họ hay sao?Lúc này, bọn họ chỉ nghe thấy Trần Gia Bảo nói: “Tôi rất muốn biết nhà họ Xà tại sao lại xuất hiện ở nhà họ Sầm, mà anh tại sao lại không kịp thời thông báo cho tôi?”Giọng nói đã lạnh lùng hơn lúc đầu nhiều.

Chương 2050

“Anh… Anh tính làm gì chúng tôi? Lư Bảo Quốc run rẩy hỏi, đến nhân vật lớn mặt như Sầm Đông Khúc còn bị tên này đạp dưới chân như vậy, anh ta và Xà Văn Tĩnh làm sao có thể may mắn chạy thoát được?

“Tất nhiên là cho các người nếm thử mùi vị của Sầm Đông Khúc rồi.”

Trần Gia Bảo vừa nói dứt lời, bóng người lướt như gió đến trước mặt hai người Lư Bảo Quốc, dùng tốc độ cực nhanh đá vào hai chân họ.

“Rắc”, “Rắc” hai tiếng, hai chân của Lư Bảo Quốc và Xà Văn Tĩnh cùng lúc bị đánh gãy, kêu lên thảm thiết, nắm tay của Trần Gia Bảo bay lên, đánh thẳng vào ót của bọn họ.

Hai người cùng lúc trợn trắng mắt rồi ngất đi.

“Mày rốt cuộc muốn làm cái gì?” Sầm Đông Khúc trong lòng sợ hãi, Trần Gia Bảo đánh gãy chân bọn họ thì thôi, còn đánh ngất bọn họ nữa là sao?

“Mày không cần phải biết.” Trần Gia Bảo cười khinh miệt, vung tay áo một cái, một luồng khí mạnh mẽ b*n r*, Sầm Đông Khúc trợn trắng mắt, đồng thời cũng ngất đi.

Trần Gia Bảo ngồi lên vị trí ban đầu của Sầm Đông Khúc, cân nhắc nhìn Phương Hàn Diệc, nói: “Giờ đã đến lúc hai người chúng ta nói chuyện rồi.”

Giọng nói vô cùng bình thản nhưng khí thế lại mạnh mẽ vô cùng.

Mặt Phương Hàn Diệc ngay lập tức trắng bệch ra, run rẩy đi đến trước mặt Trần Gia Bảo, cười nịnh nọt: “Anh Trần, anh… anh có gì căn dặn ạ?”

Tống chu Giang và ba vị cường giả tông sư còn lại vô cùng sửng sốt, anh ta họ Trần, không phải họ Vũ sao?

Ngay sau đó, trong đầu bọn họ lóe lên, nghĩ đến một chuyện vô cùng đáng sợ, Tống Chu Giang trợn tròn hai mắt, khó có thể tin được mà nói: “Cậu… Cậu là Trần Gia Bảo, Trần Gia Bảo đã giết nhiều vị Cường Giả Truyền Kỳ trên núi Vụ Ẩn?”

Tuổi còn trẻ như vậy mà đã đặt đến “Truyền kỳ cảnh giới”, hơn nữa còn mang họ Trần, đám người Tống Chu Giang thật sự không thể nghĩ ra được, ngoài “Trần Gia Bảo” ra, còn có ai có thể được như vậy nữa?

Trần Gia Bảo nhìn về hướng Tống Chu Giang, bình thản nói: “Đúng vậy.”

Bốn người Tống Chu Giang sốc nặng, danh tiếng lẫy lừng, trận chiến trên núi Vụ Ẩn, Trần Gia Bảo với cảnh giới Bán Bước Truyền Kỳ giết vô số Cường Giả Truyền Kỳ, đã trở thành truyền thuyết trong giới võ thuật của tỉnh Trung Thiên, danh tiếng dường như chỉ đứng sau gia chủ của nhà họ Sầm, Sầm Khiếu Uy,

Bọn họ không thể ngờ được trong tình thế bất lợi như hiện nay, Trần Gia Bảo lại dám tới thành phố Văn Lan, lại càng không thể ngờ tới người mà Sầm Đông Khúc sai bọn họ đến giáo huấn lại là Trần Gia Bảo. Mẹ nó, bốn vị tông sư tuy rằng cũng rất mạnh nhưng làm sao có thể là đối thủ của Trần Gia Bảo?

Bốn người Tống Chu Giang khóc không ra tiếng!

Trần Gia Bảo không để ý tới đám người Tống Chu Giang, quay về hướng Phương Hàn Diệc cười nói: “Tinh thần tốt nhỉ, xem ra cuộc sống ở nhà họ Sầm khá tốt đấy.”

“Nhờ vào hồng phúc của anh Trần cả, nhờ vào hồng phúc của anh Trần cả.” Phương Hàn Diệc gượng cười nói.

Đám người Tống Chu Giang trong lòng ngờ vực, Phương Hàn Diệc rõ ràng là biết thân phận của Trần Gia Bảo, tại sao ngay từ đầu không nói ra, như vậy không phải là công khai chống lại bọn họ hay sao?

Lúc này, bọn họ chỉ nghe thấy Trần Gia Bảo nói: “Tôi rất muốn biết nhà họ Xà tại sao lại xuất hiện ở nhà họ Sầm, mà anh tại sao lại không kịp thời thông báo cho tôi?”

Giọng nói đã lạnh lùng hơn lúc đầu nhiều.

Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Chương 2050“Anh… Anh tính làm gì chúng tôi? Lư Bảo Quốc run rẩy hỏi, đến nhân vật lớn mặt như Sầm Đông Khúc còn bị tên này đạp dưới chân như vậy, anh ta và Xà Văn Tĩnh làm sao có thể may mắn chạy thoát được?“Tất nhiên là cho các người nếm thử mùi vị của Sầm Đông Khúc rồi.”Trần Gia Bảo vừa nói dứt lời, bóng người lướt như gió đến trước mặt hai người Lư Bảo Quốc, dùng tốc độ cực nhanh đá vào hai chân họ.“Rắc”, “Rắc” hai tiếng, hai chân của Lư Bảo Quốc và Xà Văn Tĩnh cùng lúc bị đánh gãy, kêu lên thảm thiết, nắm tay của Trần Gia Bảo bay lên, đánh thẳng vào ót của bọn họ.Hai người cùng lúc trợn trắng mắt rồi ngất đi.“Mày rốt cuộc muốn làm cái gì?” Sầm Đông Khúc trong lòng sợ hãi, Trần Gia Bảo đánh gãy chân bọn họ thì thôi, còn đánh ngất bọn họ nữa là sao?“Mày không cần phải biết.” Trần Gia Bảo cười khinh miệt, vung tay áo một cái, một luồng khí mạnh mẽ b*n r*, Sầm Đông Khúc trợn trắng mắt, đồng thời cũng ngất đi.Trần Gia Bảo ngồi lên vị trí ban đầu của Sầm Đông Khúc, cân nhắc nhìn Phương Hàn Diệc, nói: “Giờ đã đến lúc hai người chúng ta nói chuyện rồi.”Giọng nói vô cùng bình thản nhưng khí thế lại mạnh mẽ vô cùng.Mặt Phương Hàn Diệc ngay lập tức trắng bệch ra, run rẩy đi đến trước mặt Trần Gia Bảo, cười nịnh nọt: “Anh Trần, anh… anh có gì căn dặn ạ?”Tống chu Giang và ba vị cường giả tông sư còn lại vô cùng sửng sốt, anh ta họ Trần, không phải họ Vũ sao?Ngay sau đó, trong đầu bọn họ lóe lên, nghĩ đến một chuyện vô cùng đáng sợ, Tống Chu Giang trợn tròn hai mắt, khó có thể tin được mà nói: “Cậu… Cậu là Trần Gia Bảo, Trần Gia Bảo đã giết nhiều vị Cường Giả Truyền Kỳ trên núi Vụ Ẩn?”Tuổi còn trẻ như vậy mà đã đặt đến “Truyền kỳ cảnh giới”, hơn nữa còn mang họ Trần, đám người Tống Chu Giang thật sự không thể nghĩ ra được, ngoài “Trần Gia Bảo” ra, còn có ai có thể được như vậy nữa?Trần Gia Bảo nhìn về hướng Tống Chu Giang, bình thản nói: “Đúng vậy.”Bốn người Tống Chu Giang sốc nặng, danh tiếng lẫy lừng, trận chiến trên núi Vụ Ẩn, Trần Gia Bảo với cảnh giới Bán Bước Truyền Kỳ giết vô số Cường Giả Truyền Kỳ, đã trở thành truyền thuyết trong giới võ thuật của tỉnh Trung Thiên, danh tiếng dường như chỉ đứng sau gia chủ của nhà họ Sầm, Sầm Khiếu Uy,Bọn họ không thể ngờ được trong tình thế bất lợi như hiện nay, Trần Gia Bảo lại dám tới thành phố Văn Lan, lại càng không thể ngờ tới người mà Sầm Đông Khúc sai bọn họ đến giáo huấn lại là Trần Gia Bảo. Mẹ nó, bốn vị tông sư tuy rằng cũng rất mạnh nhưng làm sao có thể là đối thủ của Trần Gia Bảo?Bốn người Tống Chu Giang khóc không ra tiếng!Trần Gia Bảo không để ý tới đám người Tống Chu Giang, quay về hướng Phương Hàn Diệc cười nói: “Tinh thần tốt nhỉ, xem ra cuộc sống ở nhà họ Sầm khá tốt đấy.”“Nhờ vào hồng phúc của anh Trần cả, nhờ vào hồng phúc của anh Trần cả.” Phương Hàn Diệc gượng cười nói.Đám người Tống Chu Giang trong lòng ngờ vực, Phương Hàn Diệc rõ ràng là biết thân phận của Trần Gia Bảo, tại sao ngay từ đầu không nói ra, như vậy không phải là công khai chống lại bọn họ hay sao?Lúc này, bọn họ chỉ nghe thấy Trần Gia Bảo nói: “Tôi rất muốn biết nhà họ Xà tại sao lại xuất hiện ở nhà họ Sầm, mà anh tại sao lại không kịp thời thông báo cho tôi?”Giọng nói đã lạnh lùng hơn lúc đầu nhiều.

Chương 2050